Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng
Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342093
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2093 lượt.
, Bát Bát lắc những sợi lông mềm trên người, bước lên, ngẩng đầu ưỡn ngực đứng hiên ngang, thể hiện vô cùng hài lòng với cách gọi Bát Bát tướng quân vô địch sấm sét.
Hạ Sinh và Hạ Bồi đều đứng lên, dỏng tai lắng nghe, nhưng không thấy động tĩnh gì. Hạ Bồi nói với anh ta trong đầu: “Tôi không nghe thấy chỗ này có người”.
“Anh chính là người đây.” Hạ Sinh vội vàng thanh minh, mẹ ơi chỗ này không có người, vậy lẽ nào trong công ty bắt quỷ hàng ma này có quỷ sao?
Trong lòng Hạ Bồi nhiếc móc Hạ Sinh, không muốn tranh cãi với tên ngốc này về vấn đề con người, vừa rồi thực sự không giống là quỷ đang tác quái, cậu ta nghi ngờ là người đó, chỉ ông ta mới có năng lực này. Hạ Bồi gắng sức nghe, nhưng đích xác là không nghe thấy trong căn phòng này có người, lẽ nào vừa rồi Bát Bát thần dũng kia đã dọa được ông ta rồi? Hạ Bồi cẩn thận từng chút một, nhưng bốn phía thực sự yên tĩnh, không hề có chút âm thanh nào. Hạ Bồi hạ quyết tâm, nói với Hạ Sinh: “Chúng ta phải mở tủ bảo hiểm đó ra. Nhân lúc này có lẽ còn có cơ hội”.
“Hả, vẫn phải mở tủ bảo hiểm ư?” Hạ Sinh căng thẳng, cảm thấy mình thực sự là quá xui xẻo, anh ta bế Bát Bát để trước ngực làm lá chắn phong thân, một tay đỡ Hạ Bồi, cẩn thận đi về hướng chiếc tủ bảo hiểm kia.
Ánh trăng bên ngoài cửa sổ không biết đã trốn đi đâu, căn phòng tối đến mức không nhìn rõ mọi thứ lắm. Hạ Bồi cùng Hạ Sinh đi đến trước tủ bảo hiểm, bắt đầu gõ vào khóa mật mã. Nhưng Hạ Bồi vặn thế nào, đều không xoay được ổ khóa kia, Hạ Sinh lo lắng chết đi được, chỗ này không thể ở lại lâu, quá nguy hiểm, anh ta đẩy Hạ Bồi ra: “Để anh, em nói mật mã đi”. Tên nhóc này chắc chắn vừa bị thương rồi, nên tay không có sức.
Nhưng khi vừa chạm vào ổ khóa, anh ta ngẩn người ra. Giống như đang có người ấn chặt trên bề mặt đó vậy, anh ta gắng hết sức thử lại một lần nữa, nhưng cũng không xoay chuyển được tình thế.
“Có, có quỷ. Em trai, chúng ta không cần lấy tư liệu nữa, mau đi thôi. Chỗ này quá nguy hiểm. Lần sau có cơ hội lại đến.” Lời của Hạ Sinh vừa nói xong, chiếc tủ bảo hiểm đó bỗng “cộc” một cái, tiến về phía trước, đập lên đầu anh ta. Chiếc tủ bảo hiểm này cực nặng, tốc độ di chuyển rất nhanh, cái đập vô cùng mạnh, Hạ Sinh đau đến mức quỳ rạp xuống mặt đất, ôm trán không thốt lên lời.
Hạ Bồi vừa nhìn thấy cảnh này cũng vô cùng sợ hãi, xem ra chỗ này thật sự không thể ở lại. Cậu ta đỡ Hạ Sinh dậy, nhanh chóng kéo anh ta lần mò trong bóng đen đi ra ngoài, Hạ Sinh trên quãng đường còn lẩm bẩm: “Chết rồi, chết rồi, chắc chắn anh bị đập đến đần đi rồi, trở thành kẻ ngốc rồi, mẹ kiếp, đau quá”.
“Câm miệng, bảo anh đừng nói chuyện, nói trong đầu là được rồi.”
“Đau còn phải gào trong đầu ư? Như thế rất đần.” Hạ Sinh ấm ức ngậm miệng, nhưng không kìm được, lại câm lặng oán thán với Hạ Bồi.
“Anh vốn dĩ là kẻ ngốc, không sao cả.” Hạ Bồi vừa kéo anh ta đi nhanh, vừa quở trách anh ta trong lòng. Lúc này cậu ta vô cùng căng thẳng, không dám chắc chắn, nhưng có dự cảm rất không tốt, người đó làm ra chuyện này, còn cả bản thân sự việc này, đều khiến cậu ta thấy vô cùng không tốt.
Lúc đến cửa, cậu ta dừng chân lại. Hạ Sinh thấy cậu ta dừng lại, trong lòng kinh sợ, vừa day trán vừa ngẩng đầu lên nhìn, rồi thét “á” lên một tiếng.
Ở chỗ cửa có một người đang đứng, bóng người đen sì, ẩn trong bóng tối, dưới ánh trăng yếu ớt, hiện lên vô cùng quỷ dị âm u.
Hạ Sinh “không kìm được cảm xúc” cứ hét lên liên hồi, Hạ Bồi không ngăn anh ta, lúc này cậu ta cũng chỉ để tâm nhìn chằm chằm vào bóng đen kia, trong lòng vô cùng kinh hãi. Nhưng tiếng hét của Hạ Sinh rõ ràng khiến bóng đen vô cùng khó chịu, bóng đen trầm giọng quát lại: “Hai người nhân lúc mất điện, đến nơi chứa vật chứng quan trọng này làm gì?”.
Hạ Sinh đột ngột im bặt, không phải là quỷ? Biết nói tiếng người, quá tốt rồi. Nhưng một tích tắc sau, anh ta liền phản ứng lại, bọn họ làm chuyện xấu bị người ta bắt được quả tang rồi.
“Cái này, cái đó…” Hạ Sinh không biết nên đáp như thế nào, liền vô thức nhìn sang Hạ Bồi, trong bóng đen không thấy rõ biểu cảm của cậu ta. Hạ Sinh há miệng muốn nói gì đó, nhưng bị Hạ Bồi kéo từng bước từng bước lùi vào trong phòng, sau đó anh ta nghe thấy Hạ Bồi nói với mình: “Lát nữa chỉ cần có cơ hội, anh phải chạy thật nhanh. Đi tìm người đến cứu tôi”.
“Cái gì?” Hạ Sinh kinh ngạc, không kìm được mà buột ra khỏi miệng. Đã bị người ta phát hiện rồi, còn chạy cái gì? Bọn họ đến trộm đồ, làm sao có thể có người đến cứu bọn họ, không đánh cho bọn họ một trận đã là tốt lắm rồi.
“Cháu đang dùng tâm ngữ thông đồng bịa đặt lời khai sao? Hạ Bồi.” Bóng đen vừa nói vừa chầm chậm tiến gần về phía bọn họ, Hạ Sinh biết câu nói “cái gì” của mình đã tiết lộ tình hình, liền ngầm tự xem xét, rồi nhanh chóng thương lượng với Hạ Bồi trong đầu: “Chúng ta lập tức đầu hàng nhận tội đi, cầu xin nhận được khoan hồng, có lẽ sẽ không bị đánh. Đúng rồi, cứ nói là chơi trốn tìm cùng Bát Bát, không cẩn thận nên đi vào đây, nhiều nhất là bị trừ lương gì đó thôi, chỗ này chẳng mất thứ gì cả, chắc là không sao đâu…”