Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342094

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2094 lượt.

.
“Hạ Sinh, im miệng.” Lời của Hạ Sinh bị Hạ Bồi cắt ngang không chút nương tình. Anh ta nuốt nước miếng, cuối cùng không kìm được nói, lúc này bọn họ đã lùi đến bên cửa sổ rồi, mặt trăng lại nhô ra ngoài, ánh sáng mờ nhạt bên cửa sổ, bóng đen cuối cùng cũng đi ra khỏi chỗ tối, để lộ khuôn mặt của mình.
Thấy khuôn mặt của ông ta, cuối cùng Hạ Sinh hiểu ra ý nghĩa của việc Hạ Bồi bảo mình có cơ hội thì chạy đi. Với kinh nghiệm lăn lội trong xã hội, nhìn sắc mặt người khác mà sống nhiều năm của mình, anh ta thấy rõ ràng, trên khuôn mặt này hiển hiện ý giết chóc.






“Hội trưởng”, Hạ Bồi cuối cùng mở miệng: “Muộn thế này rồi, hội trưởng đến đây có chuyện gì vậy?”.
“Chú vốn định đến thăm cháu, gần đây cháu rất không bình thường, Tiểu Ma Vương muốn thẩm vấn cháu, chú suy nghĩ đắn đo, vẫn quyết định đến để nói chuyện với cháu trước.” Lời của Phùng Quang Hoa nói nghe rất hợp tình hợp lý: “Không ngờ rằng chú vừa lên trên lầu thì mất điện, chú lo lắng cháu xảy ra chuyện, nhưng lại phát hiện cháu lẻn vào phòng vật chứng của công ty Nhã Mã trộm đồ”.
Hạ Sinh nghe thấy những lời này cảm thấy rất sợ hãi, người này rõ ràng là có ý muốn giết người, lại có thể nói ra được những lời dễ nghe như thế ngoài miệng, quả là đáng sợ. Anh ta vội vàng im lặng hỏi Hạ Bồi: “Tình hình bây giờ là thế nào, có thể giải thích một chút không?”. Hạ Sinh chỉ hy vọng khả năng đánh giá người của mình không tốt, nhìn nhầm vấn đề, hội trưởng Phùng này không hề muốn làm gì bọn họ cả, nếu vậy thì tốt quá rồi.
Nhưng Hạ Bồi không để ý đến anh ta, nói với Phùng Quang Hoa: “Bọn cháu cũng phát hiện có người muốn trộm đồ của phòng vật chứng, nên vào xem xét, không ngờ rằng lại đụng mặt hội trưởng ở đây”.
Hạ Sinh nghe thấy cậu ta nói lời này, thì trong lòng run sợ, tên ngốc này, không có chuyện gì tự dưng khiêu khích người ta làm gì chứ. Quả nhiên anh ta thấy sắc mặt Phùng Quang Hoa đanh lại: “Hạ Bồi, cháu khiến chú quá thất vọng rồi. Hiệp hội dạy dỗ cháu nhiều năm như vậy, cháu lại cấu kết với người ngoài, muốn gây bất lợi cho công ty”.
Những phân tích này có tác dụng hơn nhiều so với lời Hạ Sinh nói, Hạ Sinh vội vàng phụ họa: “Đúng, đúng, chính là như vậy. Bát Bát, mày không những là nhân chứng tận mắt chứng kiến, mà còn phải làm vệ sĩ, nhất định phải bảo vệ bọn tao, không thể để tên khốn này được thể. Nếu không sau này tao sẽ không thể chơi trốn tìm với mày nữa, như thế thì quá đáng tiếc, có đúng không?”.
Bát Bát cảnh giác, trưng ra tư thế nghênh địch, con mắt đen nhỏ nhìn chằm chằm vào Phùng Quang Hoa. Hạ Bồi lại bổ sung thêm: “Cứ coi như tôi và Hạ Sinh ẩu đả với nhau, rồi ôm lấy nhau nhảy ra ngoài cửa sổ, cũng nhất định không phải do chúng tôi tự nguyện, mà bị siêu năng lực di chuyển vật trong không gian của hội trưởng Phùng khống chế”.
Bát Bát gật đầu, hai móng vuốt nhỏ giơ lên trước ngực, nhìn thẳng vào Phùng Quang Hoa. Hạ Sinh cười nói với Hạ Bồi: “Ý của Bát Bát là bảo chúng ta yên tâm”.
“Thật không?” Hạ Bồi không tin lắm, chú chuột nhỏ này không biết nói chuyện, sao Hạ Sinh hiểu được chứ?
Phùng Quang Hoa lại tiến thêm lên trước một bước: “Cháu không cần bịa ra lời nói dối để lừa chú chuột linh này, suy đoán của cháu chẳng hề vững vàng chút nào cả. Tủ bảo hiểm này vẫn luôn đặt ở thành phố Z, sự việc cách hơn hai tháng rồi, nếu như chú biết mật mã của chiếc tủ bảo hiểm này, muốn lấy hồ sơ gì đó, căn bản không cần đợi đến hôm nay. Chú hoàn toàn có thể yên ổn mà ngồi ở thành phố Z rồi từ từ mở ra xem, hà tất phải mạo hiểm đến thế, chạy đến công ty của Nghiêm Lạc trộm đồ ư?”.
Hạ Bồi không nói được lời nào, vấn đề này, cậu ta thực sự không giải thích nổi. Bát Bát hoài nghi quay đầu nhìn sang hai người Hạ Bồi và Hạ Sinh, Hạ Sinh bỗng sợ hãi hét to lên: “Bát Bát, chúng tao thật sự không làm chuyện xấu, chúng tao đến trộm tư liệu là xuất phát từ lòng tốt”. Hạ Bồi trừng mắt, quát mắng: “Đần độn”.
©STE.NT
Quả nhiên Phùng Quang Hoa nắm được đằng chuôi: “Hai đứa quả nhiên thừa nhận đến để ăn trộm tư liệu rồi nhé? Ta không hề đổ oan cho cháu. Hạ Bồi, Tần Nam thân làm phó hội trưởng, bán đứng rất nhiều anh em trong hiệp hội, cháu trợ giúp kẻ xấu, cho nên biết hành vi của ông ta mà không thành khẩn khai báo. Sau khi ông ta chết, cháu lo lắng sự việc bại lộ, cho nên vẫn luôn thu thập tin tức, xem có gì bất lợi cho mình không. Khoảng thời gian này cháu hành động kì quái, chú nói cho Tiểu Ma Vương rồi, cho nên cậu ấy hạ lệnh giam giữ cháu lại. Nhưng cháu vẫn không hề biết hối cải, sau khi biết được tủ bảo hiểm của Tần Nam được đưa về công ty, liền nhân lúc mất điện, đến phòng vật chứng trộm tư liệu”.
Những lời này có lý rõ ràng, Hạ Sinh cũng không kìm được nhìn Hạ Bồi một cái, trong lòng không muốn tin, nhưng nỗi nghi ngờ vẫn hiện ra.
“Ông nói linh tinh, ngậm máu phun người!” Thái độ của Hạ Sinh như đang kích thích Hạ Bồi, khiến cậu ta bắt đầu trở nên kích động.
“Cháu vẫn bận tâm về người khác đánh giá mình thế nào ư? Hạ Bồi, cháu luôn muốn để người


XtGem Forum catalog