Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú

Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú

Tác giả: Tô Lưu

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341020

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1020 lượt.

biểu hiện cũng nhiều hơn, dù sao từ tổng thể nhìn lại, phòng ngủ cũng dễ coi hơn nhà vệ sinh, cũng càng có thể thu hút sự chú ý của tôi hơn.”
Vừa nghe Tô Thiên Thanh nói vậy đã biết anh ta là một cao thủ lừa gạt phụ nữ, cho dù có chuyện gì khó giải quyết, chỉ cần có liên quan đến phụ nữ anh ta cũng có thể nghĩ ra mười bảy mười tám trò ngụy biện để mình thoát thân.
Phùng Sở Sở đột nhiên cảm thấy, cho dù đến cuối cùng cuộc thi này có thực sự chọn ra được một người thắng cuộc, Tô Thiên Thanh cũng sẽ không lấy cô ta về nhà. Có lẽ sẽ nói chuyện yêu đương vài ngày, rồi dùng đủ loại lý do để đá người ta. Sở dĩ anh ta hợp tác với tòa soạn các cô cũng chỉ là để thu hút sự chú ý mà thôi.
Nếu anh ta đã suy tính mọi sự chu đáo như vậy rồi, Phùng Sở Sở đương nhiên cũng không có lý do cự tuyệt. Huống chi, mặc dù chủ ý này của anh ta rất bốc mùi, nhưng không hẳn không phải là một ý kiến hay. Cuộc thi càng phức tạp, quy tắc càng nhiều, mới có thể khiến người ta không chọn sai.
Về phần nhiệm vụ vinh quang đến căn biệt thự mới mua của Tô Thiên Thanh, Phùng Sở Sở đương nhiên lười phải tự mình ra mặt, phái Yến Tử và Đại Chí mang theo thước đo, tỉ mỉ đo đạc từng gian một, ghi lại số liệu mang về cho mình, Yến Tử và Đại Trí vừa nghe thấy có nhà giàu để tham quan, mừng còn không kịp, mấy người trong văn phòng ghen tỵ chết đi được, rối rít yêu cầu bọn họ chụp mấy tấm hình về mở rộng tầm mắt.
Phùng Sở Sở thấy bọn họ ầm ĩ có chút kỳ quái, tiến lên, vỗ bàn, giả bộ nghiêm túc nói: “Được rồi, đừng ầm ĩ nữa, bọn họ đi làm việc, đâu phải đi chơi. Hơn nữa bây giờ vẫn đang trong giờ làm việc đấy, mỗi người đều chú ý một chút. Tổng biên tập mà phát hiện ra là đi cả đám đấy.”
Tiểu Ngũ nháy mắt mấy cái với cô, ghé đầu qua nói: “Chị Phùng ơi, chị nghĩ nhiều quá đấy, tổng biên tập hôm nay ra ngoài mua đồ rồi, mười lăm phút nửa tiếng chắc chưa về đến nơi đâu.”
“Mua đồ? Ban biên tập có thứ gì cần chú ấy phải đích thân đi mua à?”
“Không phải là đồ của Ban biên tập cần dùng đâu chị, là đồ của chú ấy.” Tiểu Ngũ vừa mới dâng máu buôn chuyện, thu cũng chẳng thu lại được, “Chú ấy, chắc là đi mua “tóc” đấy.”
“Mua tóc?” Phùng Sở Sở càng thêm khó hiểu, chẳng lẽ Tổng biên tập “Đỉnh Quang Minh” rốt cuộc cũng không chịu nổi cô quạnh, cũng không chấp nhận nổi đỉnh đầu hoang vu của mình, quyết định chủ động tiến tới, đi cấy tóc?
“Ai da, Sở Sở, sao tin tức của chị lại mất linh thế, ngay cả chuyện này mà cũng không biết.” Yến Từ xông tới, chỉ chỉ đầu mình nói, “Chủ biên từ xưa đến nay đỉnh đầu thưa thớt, dạo này không biết thấy trên trang web nào người ta đề cử một loại dầu gội mọc tóc, chú ấy đã rục rịch mấy ngày rồi. Hôm nay rốt cục hỏi thăm được nơi bán, bây giờ chắc là tự mình đi nhận hàng rồi.”
“Nhưng mà, tóc chú ấy ít như vậy, dầu gội dùng trên đầu chú ấy, chẳng phải sẽ thành sữa tắm sao?” Phùng Sở Sở nghiêm trang nói, trong giọng tràn ngập nghi ngờ.
Những người khác sớm đã cười đến ngửa tới ngửa lui, chui hết vào trong bàn làm việc.






Nội trợ khó làm
- Nội trợ không giặt đồ tốt, không phải là nội trợ giỏi -
Theo yêu cầu của Tô Thiên Thanh, Phùng Sở Sở đã điều chỉnh một số quy tắc và sắp xếp của cuộc thi, thời gian tranh tài cũng vì thế mà bị đẩy lùi lại ba ngày, để đám nhân viên có thêm việc, sửa đổi từng chi tiết nhỏ.
Có điều trong lúc mọi người đang gióng trống khua chiêng chuẩn bị, lại xảy ra một màn nhạc đệm không lớn không nhỏ. Thì ra là có một đài truyền hình hy vọng có thể phỏng vấn người tổ chức hoạt động này. Đài truyền hình này, thực ra nhắc đến thì mọi người trong tòa soạn đều không xa lạ vì cùng thuộc một công ty truyền thông. Chẳng qua là bình thường qua lại không nhiều, ít nhất là giữa công nhân viên không có điểm gì chung.
Nhiệm vụ phỏng vấn này vốn do cấp trên an bài, là hy vọng tổng biên tập đỉnh Quang minh có thể lên đài. Nhưng tổng biên tập soi gương cả nửa ngày, thật cảm thấy không ổn, tuổi mình lại đã cao, hình tượng cũng không đẹp, có hóa trang cũng khiến cho người ta nghĩ là cưa sừng làm nghé. Kết quả là, ông khép mắt lại, quyết tâm đẩy Phùng Sở Sở trẻ tuổi xinh đẹp lên đài.
Phùng Sở Sở lười phải để ý đến những chuyện này, tay cầm bộ đàm, ra vành ra vẻ đứng bên cạnh máy quay, báo cáo tình hình trực tiếp. Thực ra những gì quay được lần này sẽ không được phát sóng, hoàn toàn là để phục vụ Tô Thiên Thanh. Cho nên trong quá trình phỏng vấn cũng tương đối thoải mái, không có lắm quy củ như vậy, mà đến đâu thì nói đến đó, thậm chí có lúc cũng quay ra ống kính, diễn giải một lượt với Tô Thiên Thanh, thuận tiện âm thầm chọc ngoáy, đâm thọc một phen.
Quẹo qua một lối rẽ, đi lên trước phòng giặt đồ ở tầng một, Phùng Sở Sở tranh đi phía trước, đầu tiên ghé đầu vào xem. Khiến cho cô ngoài ý muốn là, giờ phút này người đang ở bên trong lại là Trần Tĩnh. Kết quả của vòng tranh tài lần trước khiến cho cô có chút bất mãn, Từ Vân vì mất đi gia vị bí truyền nên không thể thuận lợi lọt vào vòng tiếp theo, mà Trần Tĩnh làm