Tác giả: Tô Lưu
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341026
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1026 lượt.
ia.
Đại Chí nhanh chóng dẫn bác sĩ lên, đỡ mỹ nữ ngồi xuống, còn Phùng Sở Sở mang theo quay phim, chạy tới một gian phòng khác, vừa mới vào cửa, cô đã liếc thấy Nguyễn Trữ Khanh ở bên trong, xem động tác của cô nàng, trái lại hết sức thành thạo, Phùng Sở Sở không khỏi có chút toát mồ hôi. So với Nguyễn Trữ Khanh, kẻ quanh năm suốt tháng ở trong nhà như cô hoàn toàn không theo kịp tài nghệ của cô nàng, vừa nghĩ đến căn nhà của Dương Quang cùng với hàm ý của anh. Nếu thực sự cô gật đầu lấy anh, chỉ sợ cũng sẽ giống như không ít các cô gái ở đây, liên tiếp xấu mặt.
Cô đột nhiên ý thức được, mình căn bản không có tư cách đi cười nhạo họ. Có lẽ cô nên cùng Giai Cầm và Trữ Khanh học tập tử tế một phen, học làm sao để làm vợ, làm mẹ người ta, tránh để sau khi cưới rồi Dương Quang lại thấy thất vọng vì cô, ảnh hưởng đến tình cảm giữa hai vợ chồng.
Cô đang thất thần, quay phim bên cạnh đột nhiên giơ khuỷu tay chọc cô, nháy mắt ý bảo cô mau nói chuyện. Lúc này cô mới phát hiện ra, thì ra mình đã mất hồn cả nửa ngày, chỉ đứng đó mà không nói tiếng nào.
Vậy nên cô nhanh chóng bước lên, cười nói với Nguyễn Trữ Khanh: “Cô Nguyễn, xem ra cô rất hay việc làm việc nhà, quét dọn nhìn rất thành thạo.”
Nguyễn Trữ Khanh thấy cô đứng đó cao giọng nói với mình, không nhịn được cười nói: “Đúng vậy, tôi ở một mình, những chuyện này bình thường cũng đã quen. Nếu cả ngày cứ ở cạnh bố mẹ, chỉ sợ hôm nay tới đây tôi sẽ thành trò cười.” Trong lời có ý, ngụ ý chính là đang châm chọc Phùng Sở Sở, hôm nay nếu cô cũng tự mình ra trận, chỉ sợ chẳng tốt hơn người khác là mấy.
Phùng Sở Sở hiểu cô nàng muốn nói gì, lặng lẽ véo cô nàng một cái, coi như trả thù, sau đó lại cười ha ha mấy tiếng, xoay người bỏ đi.
Cứ thế đi từ tầng một đến tầng ba, nhìn thấy không ít “Kiệt tác” trong ba gian phòng, Phùng Sở Sở chỉ thấy vai mỏi eo đau, miệng khô lưỡi khô, âm thầm hối hận, chẳng bằng ngồi trong phòng nghỉ uống trà với Tô Thiên Thanh còn thoải mái hơn.
Ngoài dự liệu chính là, cô vốn tưởng giặt quần áo là một chuyện đơn giản đến không thể đơn giản hơn, nhưng không ngờ ở đây có rất nhiều người phạm phải không ít sai lầm. Trái lại việc dọn dẹp mặc dù đa số đều vụng tay vụng chân nhưng tốn thêm chút thời gian thì trên cơ bản vẫn có thể lau chùi đồ đạc sạch sẽ.
Cô lấy xập giấy trong túi ra, bên trên đã liệt kê rất nhiều những tình huống có thể phát sinh. Đây đều là những kinh nghiệm do các bà nội trợ ở nhà cống hiến, còn có một phần là do mấy cô nàng chưa lập gia đình như Yến Tử tra được trên web.
Cô nhìn kỹ một lượt, phát hiện có không ít vấn đề ở trong đó đều có người phạm phải. Giống như việc Trần Tĩnh không để riêng đồ dễ phai ra, còn có người, áo lót không giặt bằng tay, thậm chí còn không bỏ vào túi giặt đã ném thẳng vào máy giặt cho xong chuyện. Lại còn có người coi bột tẩy trắng thành bột giặt, đổ vào không hề tiết chế, quả nhiên không phải tiền của mình, mọi người căn cứ vào nguyên tắc càng nhiều càng tốt, gần như muốn cho tòa soạn sạt nghiệp.
Nhìn đến cuối, Phùng Sở Sở không kìm được mà trợn trắng mắt, bởi vì trên người bọn họ, cô rõ ràng có thể nhìn thấy hình ảnh tương lai và kết cục bi thảm của mình. Chẳng lẽ phụ nữ không biết làm việc nhà, ngay cả trong mắt người cùng giới cũng khó chấp nhận vậy sao?
Đời người từng trải qua
- Mỹ nhân tâm kế sâu, cuối cùng chẳng qua cũng là tự hại mình -
Từ sáng cho đến tận bốn giờ chiều, cuộc tranh tài mới gần đến điểm kết thúc. Đáng chú ý là, Phùng Sở Sở phát hiện, đám ký giả kia dường như rất hứng thú với Nguyễn Trữ Khanh, luôn luôn có vài người thi thoảng lại đuổi theo cô ấy, không ngừng chụp ảnh, thậm chí còn có ý làm người chuyên chụp riêng.
Phùng Sở Sở đứng trong góc tối nhìn một lúc lâu cũng không nhận ra trò gì. Có lẽ lần trước chuyện Tô Thiên Thanh muốn gặp riêng cô ấy không cẩn thận đã bị lộ ra ngoài. Đám ký giả kia toàn là ruồi bọ, chỗ nào có máu là nhào đến. Càng về sau càng cuốn lấy Nguyễn Trữ Khanh, gần như không để cho cô yên ổn dự thi, thời gian đến phòng giặt đồ cứ bị kéo dài mãi cho đến khi Phùng Sở Sở can thiệp mới chặn được mấy kẻ nhiệt tình kia lại.
Nhân viên mang quần áo đã được phân chia đến cho Nguyễn Trữ Khanh, chỉ cho cô hướng phòng giặt đồ. Còn chưa đi được mấy bước cô đã bị người ta kéo lại, thì ra là phòng giặt đồ ở tầng hai đang có người dùng, bất đắc dĩ cô chỉ có thể xuống tầng một.
Xảy ra chuyện như vậy, cuộc tranh tài dường như cũng lâm vào cục diện bế tắc. Tổng biên tập đỉnh Quang minh vừa nghe có chuyện xảy ra, nhanh chóng chỉ huy qua điện thoại, bảo người đưa Phùng Sở Sở đi bệnh viện, Lưu Dục thì ở lại hiện trường, làm cho cuộc thi nhanh chóng kết thúc.
Nguyễn Trữ Khanh vì chưa thi xong nên không thể đi luôn được, lại lo lắng cho tình trạng của Phùng Sở Sở, đành phải luống cuống tiễn cô ra cửa, sau đó vọt về phòng giặt đồ, chỉ mong cuộc thi nhanh chóng kết thúc.
May thay là trừ cô ra, Lưu Dục và những người khác cũng mong như vậy. Chỉ có đám ký