pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342011

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2011 lượt.

áp: “Xin lỗi Tổng giám đốc, bây giờ đã rất muộn rồi…”
“Grand?”
Có tiếng gọi ngạc nhiên đầy hoài nghi cất lên, Tô Tiểu Lương và Dương Duệ cùng đưa ánh mắt sang phía Hạ Thần, người đang cầm chiếc ô màu xanh đứng bên cạnh cô.
Nãy giờ hoàn toàn không để tâm người đi cùng Tô Tiểu Lương là ai, đến khi nhận ra đó là Hạ Thần, Dương Duệ bất giác nhíu mày:
“Hạ Thần…”
“Là tôi đây, rất cảm ơn đợt tiếp đón chúng tôi ở Úc lần trước, khi trở về mẹ tôi vẫn thường nhắc lại, bà nói chuyến đi đó rất có ích, còn khen anh là người có năng lực hơn người…”
“Đừng khách sáo, chuyện đã qua lâu rồi không đáng nhắc lại đâu.”
Hình như không muốn Hạ Thần nhắc lại chuyện gì đó, Dương Duệ cố ý ngắt câu chuyện một cách dứt điểm, đồng thời đưa ánh mắt trở về phía Tô Tiểu Lương.
“Các anh biết nhau?”
Cố tình né tránh ánh mắt Dương Duệ, Tô Tiểu Lương ngoảnh sang nhìn Hạ Thần thắc mắc.
Thoạt nhìn tưởng hai người họ có bắn đại bác cũng chẳng thể có quan hệ, thế mà chẳng hiểu sao lại có quen biết, hơn nữa còn nhắc tới bà Kiều Vanh, mẹ của Hạ Thần?
“Mẹ tôi quen biết nhiều nhân tài trong giới kinh doanh, Grand giỏi giang như vậy chẳng có lý do gì…”
“Xin lỗi anh, Hạ Thần, tôi có chút việc cần nói chuyện riêng với Tô Tiểu Lương, có được không?”
Dương Duệ lại vội vàng cố ý ngắt lời, Hạ Thần vui vẻ mỉm cười dù chẳng biết đầu đuôi câu chuyện thế nào, chưa kịp lên tiếng thì Tô Tiểu Lương đã nói chen vào trước:
“Chắc các anh lâu ngày không gặp nhau thì phải, có lẽ cũng cần hàn huyên chuyện cũ, tôi xin phép không đi theo làm phiền.”
Mặc kệ mưa vẫn tuôn xối xả trên đầu, nói xong Tô Tiểu Lương liền chạy một mạch về nhà, để lại sau lưng hai người đàn ông đứng nhìn nhau ngơ ngác.
Đến lúc này Hạ Thần mới nhận ra sự xuất hiện của mình có vẻ như hơi vô duyên.
Lúng túng máy môi, anh lên tiếng nhằm phá vỡ sự im lặng:
“Grand, cậu về khi nào mà không đến nhà tôi chơi? Nếu gặp cậu chắc chắn mẹ tôi vui lắm.”
Nước mưa tưới đẫm từ đầu tới chân, Dương Duệ đã mệt mỏi rã rời, lòng dạ cũng đã lạnh ngắt, anh bước những bước chân mềm nhũn không cảm giác về phía trước:
“Đợi đến lúc thích hợp nhất tôi sẽ đến nhà chào dì. Tôi đi trước đây, Hạ Thần, giúp tôi gửi lời chào tới dì nhé.”
“Được, tạm biệt.”
Tay cầm ô đứng im tại chỗ, Hạ Thần nhìn về hướng Tô Tiểu Lương đã bỏ đi rồi lại nhìn theo hình bóng đang xa dần của Dương Duệ, bất giác trong lòng thấy rối tung rối mù.
Grand và cô ấy, chính là mối lương duyên cũ cắt không nổi gỡ càng rối đó sao?
Nhưng mà, Dương Duệ chẳng đã có vợ là Anna đó ư? Lần trước, khi ở bên Úc hai vợ chồng họ cũng xuất hiện, mẹ còn hết lời khen là một đôi trời sinh mà.
Tại sao cậu ta lại lặng lẽ quay trở về thành phố Y, chẳng lẽ là vì Tiểu Lương?
Nếu vậy Anna có biết không?
Chẳng lẽ bên Úc lại không nắm được chút tin tức nào?
Xem ra đúng là mình không nên mời cậu ấy về nhà chơi rồi, lỡ đâu để mẹ phát hiện ra manh mối gì đó, thế khác nào gián tiếp làm hại đến Tiểu Lương?
Tiểu Lương và Tiểu Lãng có biết mấy chuyện này không nhỉ? Có lẽ mình nên tìm hiểu qua Tiểu Lãng, đề phòng đến lúc mọi chuyện vỡ lở ra hai chị em họ lại trở tay không kịp.
Thu ô rồi quay trở vào trong xe, Hạ Thần ngoảnh lại nhìn khu nhà một lần nữa, thở dài một tiếng mà chính bản thân anh cũng thấy kỳ lạ vì không hiểu sao mình lại thở dài như vậy.






Bão đổ bộ, mây đen phủ kín đất, cây cối ngả nghiêng, cả thành phố ngập chìm trong lớp bụi mù dày đặc. Thời tiết tháng bảy là thế, trở trời như cơm bữa.
Tô Tiểu Lương cùng Quách Đại Dũng đi công tác Bắc Kinh, ra khỏi taxi, cô đứng trong cánh cửa nhìn ra đất trời u ám đang lất phất mưa phùn bên ngoài.
Bao nhiêu năm rồi, thói quen này của cô vẫn không đổi.
Bất kể tâm trạng đang vui hay buồn cô đều thích nhìn trời, cứ như thể làm như vậy sẽ được tiếp thêm sức mạnh, để tiếp tục bước tới, vượt qua từng cơn nóng lạnh trong cõi đời này.
Chiếc váy màu xanh ngọc khẽ tung bay trong gió, môi hơi run run, cô nhớ lại ngày học đại học năm thứ hai, khi Dương Duệ trở về từ Úc, gặp lại nhau anh vừa xoa đầu cô vừa nói: “Nhóc, có người nói con gái thích nhìn lên bầu trời thực ra không phải là muốn tìm ra điều gì đó mà là do họ đang cô đơn thôi. Còn em? Cũng cô đơn hả? Anh sợ nhất là thấy khuôn mặt cô đơn của em, vì nó làm anh có cảm giác mình cách nhau xa quá. Còn nhớ ngày đầu tiên mình gặp nhau anh đã nói với em Guevara là người đàn ông rất có niềm tin và đã dũng cảm theo đuổi niềm tin của mình tới cùng chứ? Em biết không, em chính là niềm tin của anh. Vì thế anh sẽ luôn ở bên em, em đừng có buồn hay cảm thấy cô đơn, hãy mãi mãi là cô nhóc ngây thơ vô tư lự của anh.”
Thế nhưng, nếu đi trước là sự phản bội hèn hạ thì Tô Tiểu Dương không thể nào mường tượng được thế nào gọi là “tình yêu”.
Căm hận tràn lòng như cỏ dại mùa hè mọc nhanh vượt quá sự kiểm soát, không biết nói gì, không biết đi đường nào, và cũng chẳng biết giải sầu ra sao, Tô Tiểu Dương liền đạp xe một mình đến nhà Lý Y Nhân.
Đó là