Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342026
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2026 lượt.
ưới thế hả? Lớn tướng rồi mà kém hiểu biết vậy là sao?”
Tô Mộc trách cô nhưng giọng điệu lại nghe như chỉ là mắng yêu làm Tô Tiểu Dương càng thất vọng và đau khổ, khẽ nhếch miệng cười nhạt, cô oán thán:
“Con không hiểu biết? Con không hiểu biết thì cũng là do bố dạy dỗ cả! Cha nào thì con nấy, không phải ư?”
“Con…”
Mấy ngón tay thon thả đang đặt trên chiếc đàn nhị khẽ run rẩy, Tô Mộc cứng họng cãi không lại những lời lẽ châm biếm đanh thép của con gái. Thấp thoáng có nỗi đau vụt lướt qua đôi mắt màu nâu, ông đứng dậy, thở dài, lặng lẽ cúi đầu trước ánh nhìn đầy thù hận của con gái. Ông có thể bất chấp và xem thường cảm nhận của người vợ, có thể không quan tâm đến sự chỉ trỏ của người đời nhưng không thể nhắm mắt giả mù trước thái độ thù địch của con gái.
Sự trầm lặng yên ắng của hai bố con lan rộng khắp không gian bên ngoài, mãi một lúc thật lâu sau mới có tiếng phụ nữ nhỏ nhẹ lả lướt cất lên từ bên trái:
“Cháu là Tiểu Dương – con gái của anh Tô đấy à? Cô đã nghe anh Tô kể về cháu từ lâu, quả nhiên xinh xắn, thông minh, lanh lợi. Lại đây, ngồi xuống đã, cô pha trà cho.”
Đang làm theo chủ trương “ruồi xanh không bâu khi trứng không vỡ”, vốn thông minh hơn người Tô Tiểu Dương biết không thể mạnh miệng mắng chửi Lý Y Nhân như kiểu bắt gian phu dâm phụ của người xưa, thế nên cô chỉ chĩa mũi nhọn về phía bố mình, một mực không thèm để tâm đến người phụ nữ tên Lý Y Nhân ở bên cạnh. Bây giờ bà ta đã tự lên tiếng rồi, Tô Tiểu Dương cũng không chịu tỏ ra kém vế nữa, đưa ánh mắt lạnh quắc nhìn sang bên đó, bỗng đâu cô lại ngẩn ngơ, chết lặng. Trong ánh sáng tờ mờ, người phụ nữ có dáng người dong dỏng mặc một chiếc váy dài không tay màu xanh hồ bích bó sát người, chân váy có mấy cành sen trắng tỏa vươn lên trên, và nở tung thành một đóa hoa khi lên đến ngực, nhấp nhô cùng bờ ngực cao vút của cô. Giả sử nếu có cơn gió thổi qua thế nào bông sen cũng sẽ lay động theo. Cặp lông mày hơi rướn lên, đó là một đôi mắt phượng một mí không to lắm, long lanh như có bóng nước lấp loáng trong đó, nước da trắng ngần tưởng như trong suốt, chiếc váy góp phần tô điểm thêm nét dịu dàng uyển chuyển trên từng đường cong hút hồn của Lý Y Nhân.
Làn môi đỏ mọng khẽ mấp máy, cô e ấp cười mỉm như một đóa hoa, bình thản đón nhận ánh mắt soi mói của Tiểu Dương.
Dù đã biết mẹ mình vốn cũng là một tuyệt sắc giai nhân trên đời nhưng Tô Tiểu Dương không thể không công nhận bản lĩnh của Lý Y Nhân thực sự có sức cuốn hút đến kỳ lạ, làm vạn vật mê mẩn.
Mặc dù ngũ quan rồi đến dáng vóc đều không có gì để gọi là tuyệt mỹ nhưng sự hấp dẫn từ cô ta tỏa ra như có ma lực. Giống như một con thủy quái bỗng vọt lên khỏi mặt nước trong đêm trăng thanh gió mát, trong nháy mắt làm người ta phải hồn bay phách lạc, tim đập thình thịch. Bình thường màu hồ bích là thứ màu rất khó cách điệu để mặc lên người, tuyệt đại đa số những người đã mặc lên trông đều rất thường, không có gì nổi bật, nhưng đối với Lý Y Nhân thì khác, màu hồ bích này lại góp phần tô điểm thêm bao nhiêu phần đong đưa phong tình cho cô ta, dường như thứ màu này được sinh ra chỉ để dành cho cô ta thôi, để cả hai cùng bổ sung và tôn nhau lên.
Tô Tiểu Dương biết, người phụ nữ có khả năng khiến bố mình phải chết mê chết mệt nhất định phải đẹp, nhưng cô không ngờ Lý Y Nhân lại đẹp theo kiểu phong trần lả lơi thế này.
Đẹp phong trần nhưng không hề thấp hèn, mà cứ trong veo như nước hồ làm người ta cứ mẩn mê, cứ say đắm dấn thân vào không sao kiềm lòng lại được.
Diêm dúa!
Hai từ này thoáng hiện lại trong đầu, và bên tai Tô Tiểu Dương chợt vọng lại câu nói của cha khi cô chất vấn ông:
“Cô ta thật sự tốt như vậy ư? Con không tin là trên đời này lại có người phụ nữ dịu hiền và đẹp hơn mẹ con.”
“Đúng, mẹ con rất đẹp, thậm chí Y Nhân cũng không khéo léo và tế nhị được như mẹ con, nhưng so với cô ấy, mẹ con chẳng khác gì một mỹ nhân bằng gỗ.”
Là người dạy dỗ con gái từ nhỏ, ông luôn nói thẳng vào sự thật và không biết kiêng nể bao giờ. Nhắc đến Lý Y Nhân, đáy mắt dịu dàng của ông bỗng ngập tràn sự ngưỡng mộ.
Khi đó, Tô Tiểu Dương cũng đủ tinh tế để nhận ra thái độ của cha mình, nhưng cô không sao lý giải nổi bất kể trên phương diện lý trí hay tình cảm, suy nghĩ và cảm xúc của cha mình là gì.
Bây giờ thì cô đã hiểu.
So với Lý Y Nhân lả lướt thướt tha và hút hồn người bằng hàng trăm kiểu phong tình thì bà mẹ vốn ít nói kiệm lời của cô thật đúng chẳng khác gì khúc gỗ khắc hình mỹ nhân.
“Pha trà? Được, pha đi, để tôi xem rốt cuộc trà cô pha có hương vị đặc biệt gì mà có thể làm bố tôi lú lẫn đảo điên hồn phách, mải vui quên hết đường về như vậy.”
Cuối cùng lối ăn nói xấc xược, lạnh tanh, nhạo báng người khác của cô con gái cũng làm Tô Mộc sôi máu, ông lên tiếng quát Tiểu Dương nhưng Lý Y Nhân kịp chặn lại bằng giọng ôn hòa:
“Kìa anh, chẳng phải anh nói muốn đến nhà ông Tề chơi mấy ván cờ sao? Anh đi đi, để em và Tiểu Dương nói chuyện riêng với nhau.”
Đương nhiên Tô Mộc không đồng ý, nhưng trước lời đề nghị dịu dàng đầy ma lực của Lý Y Nhân ông kh