Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342024
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2024 lượt.
ông sao chối được, cuối cùng cũng lưỡng lự bước đi, đi được mấy bước lại ngoái đầu nhìn lại một cái rồi mới đi tiếp ra khỏi ngôi nhà nhỏ này.
Dáng người cao ráo thân thuộc đó dần mất hút trong đám cây xanh sau vườn, Tô Tiểu Dương mới lạnh lùng hướng về phía Lý Y Nhân lúc này đang loay hoay lấy bộ đồ pha trà ra. Không nói không rằng, cô ngồi xuống ghế, lặng nhìn Lý Y Nhân tráng bộ đồ trà bằng đôi bàn tay thon thả ngọc ngà, đun nước, bỏ trà vào trong ấm. có lẽ bao nhiêu sóng to gió lớn ngoài đời đều đã từng trải qua rồi nên Lý Y Nhân hoàn toàn không lấy làm bối rối trước chuyến thăm viếng đột ngột của Tô Tiểu Dương, bà cười duyên dáng nói: “Tiểu Dương, cô có thể gọi cháu như vậy được không? Anh Tô rất thương cháu, ngày trước anh đã kể với cô rằng cháu không những từng học ở trường Hối Văn mà còn học ở một trường đại học rất tốt nữa.”
“Cái gì? Các người còn kể với nhau về tôi lúc tình tứ á? Rõ chẳng ra làm sao cả, nhạt nhẽo, vô vị…”
Tô Tiểu Dương cũng rất điềm tĩnh, nếu không phải vì đứng trước tình thế hai bên chiến tuyến trái ngược nhau, cô tin mình không đến nỗi ghét người phụ nữ yểu điệu thục nữ này lắm, cho dù bà ta có những tai tiếng chẳng hay ho gì.
Đáng tiếc, quan hệ giữa cô và Lý Y Nhân sớm đã được định sẵn là không được phép đội trời chung, như bị dãy núi Himalayas nhấp nhô đầy hiểm trở, dài đến vô cùng tận chắn giữa, dẫu có muốn lờ đi cũng không thể làm được.
“Mẹ cháu thật may mắn khi có cô con gái như cháu” Lý Y Nhân dịu dàng tán dương cô bé cùng đôi mắt phượng hoàng bay qua lượn lại như phát ra thứ ánh sáng đầy tình tứ.
“Cô không có tư cách nhắc đến mẹ tôi!”
Người phụ nữ có một ông chồng thường xuyên ngủ trên giường của người đàn bà khác thì có gì đáng được gọi là may mắn ở đây?
Bỗng có nét u sầu thoáng phảng qua trên nét mặt, đôi mắt Lý Y Nhân dính chặt vào chiếc ấm đun nước đang sôi sùng sục, trầm ngâm mãi không nói thêm câu nào.
Rót nước, chao trà, hương trà thơm mát tràn ngập khắp không gian.
Đặt một tách trà xuống trước mặt Tô Tiểu Dương, bà ta nhẹ nhàng mỉm cười nói: “Anh Tô nói mấy hôm nữa sẽ tới sinh nhật lần thứ mười chín của cháu, đó là cái tuổi đẹp làm sao. Tiểu Dương, cháu có người thương chưa?”
“Cô định nói với tôi là cô yêu bố tôi phải không?”
“Thông minh.” Nụ cười lại hiện rõ lên trên khuôn mặt, Lý Y Nhân khẽ thở dài, bắt đầu đi vào câu chuyện: “Bố cháu không phải là người đầu tiên cô yêu và cũng không phải là người đàn ông cô yêu nhất, nhưng sẽ là người cô nguyện đi tới cùng trời cuối đất, đến ngày cuối cùng của cuộc đời.”
Câu nói thẳng thừng không vòng vo, không lảng tránh của bà làm Tô Tiểu Dương sững sờ, cô không ngờ Lý Y Nhân lại có thể nói ra những lời như vậy.
Đầu óc bí bách, kín bưng, nhấc tách trà lên tu một hơi hết sạch, cô khẽ mỉm cười đáp: “Rất thẳng thắn. Thế nhưng có lẽ bố tôi chẳng thể biết được trong lòng cô đang nghĩ như vậy đâu? Nếu biết chắc ông sẽ thất vọng lắm đây.”
“Ngược lại cháu ạ, anh ấy biết tất cả mọi thứ.”
Điềm đạm cúi xuống nhấp một ngụm trà, ánh mắt Lý Y Nhân dịu dàng lướt qua khuôn mặt tươi trẻ của Tô Tiểu Dương, tiếp tục nói: “Tiểu Dương, cháu rất thông minh, cô cũng nhận thấy trong lòng cháu có lẽ đã có người thương rồi. Nói thế này nhé, tình yêu có rất nhiều kiểu, không phải cứ là tình yêu thì bắt buộc phải có danh phận và sự thừa nhận thế thường. Cô cũng không ngại để cháu chê cười, nói thật một câu, cô không quan tâm đến những cái đó. Tất cả chỉ là hư danh mà thôi, có và không có – đâu có gì khác nhau? Đối với cô bây giờ mà nói, chỉ cần một cuộc sống yên ổn, người khác nói thế nào cô không mảy may để bụng. Có thể cháu sẽ nghĩ cô rất thiếu tự trọng, ừ thì thế. Cô yêu bố cháu, cô không tính toán xem anh ấy có thể hay không thể cho cô một danh phận, lại càng không ép anh ấy phải cho cô một danh phận. Chuyện nam nữ đâu nhất thiết phải làm nó phức tạp lên như vậy? Khi yêu đơn giản là được ở bên nhau, không yêu thì chia tay, được vậy thì chẳng có gì ràng buộc vướng chân, như thế không phải là tốt hơn nhiều sao?”
Đầu ngón tay trắng ngọc ngà nhẹ nhàng lướt qua chiếc bình trà khắc hình hoa mai, thần sắc Lý Y Nhân đang thả hồn đi về nơi xa xôi, ánh mắt bà mênh mang như thu cả đại dương bao la vào trong đó.
Đời phồn hoa đã từng trải, vượt qua bao cuộc bể dâu, bao sóng gió để đến được ngày hôm nay chỉ mong được yên ổn sống qua ngày và tâm hồn được tĩnh lặng. bà ta hẳn là người phụ nữ mà cuộc đời có rất nhiều câu chuyện đau buồn?
“Cô không cần cha tôi cho cô danh phận thì đã sao, cô hủy hoại hạnh phúc của mẹ tôi, đây là sự thật không thể bàn cãi!”
“Đúng, cô có lỗi với mẹ cháu. Phụ nữ ai cũng như vậy cả thôi, không phải là người chịu tổn thương thì sẽ đi làm tổn thương người khác…”
Nhấp thêm một ngụm trà nữa, dòng nước thơm ngát trôi tuột xuống cổ họng, tận dụng lúc còn ấm áp này, Tiểu Dương hơi nhíu mày, dịu dàng hạ giọng nói:
“Cháu không thích cầu xin người khác nhưng hôm nay cháu hết sức thành khẩn cầu xin cô, xin cô hãy từ bỏ bố cháu.”
Môi hơi mấp máy, nửa như cười nửa như không phải, Lý Y