Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342029
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2029 lượt.
Nhân thu lại ánh mắt thất thần đang chìm đắm trong suy tưởng xa xôi, đáp lại bằng lời từ chối kiên quyết.
“Bố cháu rốt cuộc đâu có gì tốt đẹp khiến cô can tâm tình nguyện không cần bất cứ thứ gì, còn phải chịu thêm bao nhiêu tai tiếng nữa?”
Có một chùm ánh sáng nghiêng nghiêng xuyên qua khe ngói của căn nhà, trên trục ánh sáng đó có thể thấy rõ những hạt bụi nhỏ li ti đang bay lượn vô định trong không gian tôi tối mờ mờ, sự vắng lặng lại bao trùm lên cả căn nhà.
Câu nói bộc trực của Tô Tiểu Dương làm Lý Y Nhân nhận ra rằng, dù cô bé có hiểu biết đến mấy thì vẫn chỉ là một đứa trẻ. Không muốn tranh kuận chuyện người lớn với một đứa trẻ, bà nhẹ nhàng đứng dậy, đưa ánh mắt trong sáng đầy chân thành nhìn Tô Tiểu Dương. Không có chút cảm giác thẹn thùng bối rối, càng không có ý lẩn tránh hèn mọn, bà cất giọng nói êm dịu như gió xuân tháng ba ấm áp thổi qua cành liễu mềm mại và nhánh hoa hồng đỏ tươi: “Trong mắt cháu, cô là kẻ vô liêm sỉ chen ngang phá hoại gia đình người khác. Nhưng mà Tiểu Dương ạ, hôm nay được gặp cháu cô muốn nói với cháu một câu.”
“Xin rửa tai lắng nghe.”
Biết mình có nói thêm điều gì cũng chỉ là vô ích mà thôi, Tô Tiểu Dương không muốn lãng phí thời gian. Để lại cho Lý Y Nhân một bóng hình lạnh băng như tuyết, cô dửng dưng đứng trước ngưỡng cửa, sắc mặt không một biểu cảm, chỉ thoáng trong đáy mắt như có bóng nước đang loang dần ra.
Trong cuộc tình tay ba này, hai người đáng bị lên án nhất thì lại yêu thương nhau thắm thiết, hai tâm hồn như đã hòa quyện vào nhau từ lâu, nếu đã vậy, rốt cuộc ai mới là người sai?
Người ta bảo cha nào con nấy, sau ngày gặp mặt Lý Y Nhân, cô đã bắt đầu hiểu ra vì sao cha mình lại yêu bà ta đến vậy.
Đối với đàn ông mà nói, dung nhan tất nhiên rất quan trọng, nhưng quan trọng hơn cả là sự đồng điệu của tâm hồn.
Cũng giống như ông kéo đàn thì bà hát ca, hợp ý vừa lòng như thiên bẩm, ông đâu tôi đấy, quấn quýt bên nhau trọn đời trọn kiếp.
Huống hồ Lý Y Nhân là mẫu người từng trải, bà đã gặp và chứng kiến bao nhiêu cảnh tình, thừa hiểu nhân tình thế thái trên thế gian, biết ăn nói khéo léo, thanh nhã dịu dàng.
So với người phụ nữ hút hồn bậc nhất này, bà mẹ suốt ngày chỉ ngồi nhà lo chuyện giặt giũ nước nôi của cô sánh sao nổi?
“Một người phụ nữ sẵn lòng nguyện ở bên cạnh một người đàn ông thường vì hai lý do, một là cô ta yêu người này vô bờ bến, yêu hơn chính bản thân mình, tình yêu thấm sâu vào tận xương tủy, yêu không so đo tính toán danh phận được hay mất, chỉ cần được ở bên người đó. Thứ hai là do thời điểm gặp gỡ thích hợp, có thể chẳng cần phải có tình yêu sâu đậm nhưng điều này hoàn toàn không ảnh hưởng đến quyết tâm nắm tay nhau đi tiếp con đường đến cùng trời cuối đất. Cô tin rằng loại thứ nhất cháu dễ dàng hiểu được vì trong lòng cháu đã nảy nở tình yêu rồi. Còn như loại thứ hai, có lẽ thời gian và cơ hội gặp gỡ sau này sẽ giúp cháu hiểu ra, nhưng cô hy vọng cháu không bao giờ phải hiểu điều này.”
Thời gian như nước chảy qua cầu, Lý Y Nhân đã hóa kiếp tro bụi từ lâu nhưng những lời nói của bà vẫn được lưu giữ nguyên vẹn trong đáy lòng Tô Tiểu Lương.
Nghĩ đến việc sẽ phải tiến lên phía trước, trong phút chốc trái tim Tô Tiểu Lương như bị bóp nghẹt, đau đớn vô cùng:
Chẳng lẽ anh ta đích thân đến đây đón Anna?
Quan sát và thử phán đoán trong giây lát, Quách Đại Dũng nhăn mặt cố nở một nụ cười giả tạo nói: “Giám đốc, chẳng lẽ Tổng giám đốc biết chúng ta về giờ này sao?”
Cùng lúc đó có một cô gái mặc bộ váy liền bó sát người đang sải bước trên đôi giày cao gót nhằm hướng chiếc xe của Dương Duệ tiến tới. Thân hình gợi cảm cùng với cách trang điểm quyến rũ của cô thu hút sự chú ý của không ít người xung quanh, mái tóc xoăn dài gợn sóng màu nâu mặc sức bay lượn bồng bềnh phía sau như đám rong biển phấp phới trong làn nước trong suốt.
Đang ngồi yên vị trong xe, Dương Duệ thấy cô gái đó liền chầm chậm mở cửa bước ra ngoài. Dáng người anh gầy gò nhưng vẫn đầy lịch lãm phong độ, ánh mắt bình thản, điềm nhiên như thường ngày. Cô gái váy hồng thấy Dương Duệ thì hiện rõ niềm vui trên khuôn mặt, rảo bước tiến nhanh hơn nữa về phía anh, hai cánh tay thon dài mượt mà thân mật quàng ngay lên cổ anh rất tự nhiên, kèm thêm đó là một nụ hôn ngọt ngào và nồng thắm lên hai bên má của anh. Dương Duệ vẫn đứng bất động tại chỗ, hai cánh tay dang rộng nhưng không hề đặt lên lưng cô gái đó như để tránh bị hiểu nhầm, rồi anh nhẹ nhàng đẩy cô ta ra, đưa tay lên xoa đầu cô gái như vỗ về an ủi, đôi môi lịch lãm của anh khẽ nở một nụ cười.
Mỹ nhân này chính là phu nhân Tổng giám đốc sao?
Lén liếc mắt nhìn sang bên cạnh, bắt gặp sắc mặt hơi tái đi của Tô Tiểu Lương, Quách Đại Dũng lấy làm ngạc nhiên lắm, trong lòng anh ta bỗng dấy lên một cảm giác mừng thầm khó tả.
Thực tế thì Tô Tiểu Lương cũng đang hết sức kinh ngạc.
Trực giác nói với cô rằng người phụ nữ nóng bỏng gợi cảm kia không phải là Anna.
Điều kỳ lạ là hành động của cô ta lại quá đỗi thân tình