Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342032

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2032 lượt.

với Dương Duệ, rốt cuộc cô ta có thân phận gì?
Thoáng có nỗi căm phẫn đang sục sôi trong lòng, bàn tay kéo vali hành lý của cô nắm chặt lại, từng mối nối giữa các đốt ngón tay hiện lên thứ màu trắng bệch. Chẳng lẽ cô ta là một nhân tình bên ngoài của Dương Duệ? Dương Duệ, đồ khốn nhà anh vẫn còn nói đi nói lại là không quên được những chuyện trước đây giữa anh và tôi, thế thì đây là gì? Anh mong muốn tôi quay trở lại bên anh vì tình yêu, còn hình ảnh trước mắt đang nói cho tôi biết đó không phải vì tình yêu mà chỉ là thói xấu thích chơi bời mờ ám ngoài hôn nhân của anh mà thôi.
Trái tim vỡ ra thành trăm mảnh, lòng dạ Tô Tiểu Lương ngổn ngang những băn khoăn, những căm phẫn, bất giác cô không để ý thấy Quách Đại Dũng đã cất bước tiến về phía trước.
Đến khi cô hoàn hồn, Quách Đại Dũng đã vồn vã hào hứng kéo hành lý đến trước mặt Dương Duệ rồi. Không biết anh ta nói gì, cô nàng váy hồng gợi cảm kia nồng nhiệt chìa tay ra bắt tay với anh ta, khuôn mặt trái xoan của cô nở nụ cười rạng rỡ hơn cả mặt trời mùa hạ ở thành phố Y này. Tên Quách Đại Dũng dễ dãi này lại nói mấy câu gì đó, Dương Duệ cùng nụ cười kiêu ngạo của anh vẫn còn đọng trên mặt hướng ánh mắt về phía Tô Tiểu Lương. Dù khoảng cách là một con đường lớn, Tô Tiểu Lương vẫn có thể cảm nhận được nỗi kinh ngạc chất chứa căng thẳng và tiếc nuối nặng nề trong ánh mắt Dương Duệ. Thế nhưng, trong thời điểm này cô ép mình không muốn hiểu bất cứ điều gì, cô thẫn thờ cúi đầu xuống, xoay người bỏ chạy vào bên trong.
Dương Duệ đâu có ngờ sẽ gặp Tô Tiểu Lương công tác trở về ở sân bay thế này, thấy cô cố tình trốn chạy, anh chẳng nghĩ chẳng rằng vội vàng gỡ tay cô gái váy hồng và đuổi theo Tô Tiểu Lương. Ngớ người nhìn Dương Duệ băng qua đám xe cộ qua lại trên đường, phải mất mấy giây cô gái váy hồng mới bắt đầu phản ứng trở lại, cô ấm ức giậm gót giày cao gót gọi với theo. Một người đàn ông đeo kính, dáng người đẫy đà thò đầu ra khỏi đống hành lý chất cao như núi trên chiếc xe đẩy, chính là Tống Thạch Nhất, trán anh ta vẫn đang lấm tấm mồ hôi.
Cô gái váy hồng không nói gì chỉ giơ ngón tay trỏ hồng hào hướng về phía Dương Duệ đang bỏ chạy, sắc mặt không thoải mái chút nào.
Thấy Quách Đại Dũng cũng có mặt, Tống Thạch Nhất đoán ra ngay nguyên nhân làm Dương Duệ phải chạy như ma đuổi kia nhất định là nhìn thấy Tô Tiểu Lương rồi. Hai hàng lông mày nhíu chặt lại, hòng tính toán mong duy trì cục diện hòa hảo, anh ta đang suy nghĩ xem nên bịa ra câu chuyện nào cho phù hợp để bao biện đây, bỗng nghe có tiếng trách móc của Helen: “Quách tiên sinh, anh có biết người Grand chạy đuổi theo kia là ai không? Đưa tôi đi tìm họ được không.”
Vốn tưởng cô ta là phu nhân Tổng giám đốc, Quách Đại Dũng đã cố tình chạy đến vồn vã chào hỏi bắt chuyện, nhưng rồi mới phát hiện ra mình phạm phải một sai lầm vô cùng nghiêm trọng - Cô gái có tên Helen này không phải phu nhân Tổng giám đốc đã là một chuyện, chuyện đau đầu hơn là Helen lại bắt mình đưa cô ta đi tìm Tô Tiểu Lương, người mà Tổng giám đốc Dương vừa nhìn thấy đã vắt chân lên cổ mà đuổi theo. Giả sử mấy tin đồn nhảm ở công ty là thật, Tổng giám đốc Dương và Tô Tiểu Lương có quan hệ gì đó không thể nói ra được, vậy mình đưa cô gái này đi tìm họ há chẳng phải là tự gây thù chuốc oán với hai người bọn họ sao? Tô Tiểu Lương còn dễ xử lý chứ Tổng giám đốc Dương thì...
Nghĩ đến tác phong làm việc quả quyết một là một hai là hai của Dương Duệ ở công ty mấy tháng vừa qua, Quách Đại Dũng bắt đầu thấy bất an, mãi không dám lên tiếng trả lời.
Sự im lặng của anh ta làm Helen không hài lòng, phía sau quầng mắt được đánh màu vàng của cô phảng phất có cơn giận dữ đang sục sôi, cô hỏi bằng giọng không lấy gì vui vẻ:
“Quách tiên sinh, rốt cuộc anh có biết người Grand đang đuổi theo là ai không?”
Tiến thoái lưỡng nan, Quách Đại Dũng đứng gãi đầu gãi tai, thầm chửi mình sao tự chui đầu vào chuyện rắc rối ngớ ngẩn này cơ chứ.
Đoán ra đoán vào nguyên nhân làm anh bạn kia phải lưỡng lự, Tống Thạch Nhất lau mồ hôi trên trán, cười nói đỡ vào:
“Có nhìn nhầm không? Sao Grand lại có thể bỏ rơi cô em xinh đẹp này được? Đừng sốt ruột, nó quay lại ngay ý mà.”
Khẽ hừ một tiếng, Helen quay sang Tống Thạch Nhất, trừng mắt nhìn anh ta, cợt nhả: “Leo, đừng tưởng tôi không biết quan hệ của các anh như thế nào nhé. Dẫu anh ta có làm bất cứ chuyện gì, anh đều là người đứng ra hỗ trợ và che chở. Ai cũng tưởng anh thật thà chất phác, nói gì tin nấy, bao gồm cả Anna. Xin lỗi, tôi không ngu như nó. Trên đời này cũng chỉ có Anna mới ngốc nghếch đi tin các anh như thế!”
Thở dài một hơi, Tống Thạch Nhất không ngờ Helen vừa mới xuống máy bay mà đã lên mặt ta đây ghê ghớm như vậy rồi.
Có khi sự dịu dàng đằm thắm trước kia của cô ta chỉ là diễn kịch trước mặt Dương Duệ mà thôi.
Nhưng Tống Thạch Nhất cũng đâu phải thằng ngu.
Anh ta nhăn mặt cười khẩy, đáp lại cô nàng bằng giọng điệu điềm nhiên ẩn chứa ý vị khinh miệt:
“Nếu Anna nghe được những gì cô vừa nói hẳn sẽ đau lòng lắm. Cô và cô ấy dù gì cũng là bạn tốt nhất của nhau