Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342046

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2046 lượt.

.”
Hai cánh môi đỏ thắm bĩu lên cong vút, Helen giương ánh mắt đầy hung hăng lên nhìn Tống Thạch Nhất, xách chiếc túi màu vàng trên tay, một mình cô nàng cong quẩy lên đường đuổi theo Dương Duệ.
Quệt tay lau mồ hôi lạnh, Quách Đại Dũng và Tống Thạch Nhất cũng đành vứt đồ đạc lại mà chạy theo phía sau.
Trong toà nhà được bao quanh bởi kính, đèn đuốc sáng rực, Tô Tiểu Lương vội vã sải bước trên đôi giày cao gót dù chẳng biết mình phải đi về đâu, cô chỉ muốn trốn tránh khỏi Dương Duệ. Nghe tiếng gọi thân thương phía sau, bước chân cô càng lúc càng gấp và rối loạn hơn. Thần trí hoàn toàn không để tâm đến chuyện đi đứng nhưng lại bước đi quá vội, chẳng may gót giày bên phải bất chợt bước hụt trên bề mặt sàn trơn bóng làm trọng tâm cơ thể mất cân bằng, cô trượt chân, toàn thân nghiêng ngả và ngã nhào xuống đất, hành lý cũng đổ kềnh càng theo.
Tiếng đổ sầm lớn thu hút sự chú ý của không ít người qua lại, thấy vậy Dương Duệ đang chạy theo phía sau vội vàng nhào tới, lo lắng hỏi han:
“Cô nhóc ơi, không sao chứ?”
“Đi ra...”
Đẩy cánh tay Dương Duệ đang xoa đầu gối cho mình ra, không biết từ lúc nào nước mắt đã xuất hiện trong khoé mắt Tô Tiểu Lương. Đau đớn cỏn con về xác thịt trên cái đầu gối chẳng may bị đập xuống sàn đâu có thấm gì với nỗi đau cuồn cuộn thét gào trong trái tim như đang bị lửa thiêu của cô?
Vết bầm tím trên đầu gối Tiểu Lương dần lan rộng ra, giọt máu đỏ tươi cũng đã chảy, vô cùng nổi bật trên làn da trắng ngần của cô.
Không để tâm cô đang căm phẫn dữ dội ra sao, Dương Duệ vẫn đưa tay dìu cô đứng dậy, dịu dàng nói: “Cô nhóc ngốc nghếch, đứng lên rồi nói. Chỗ này là lối đi lại, ngồi ở đây không hay. Có bị trẹo mắt cá chân không? Đi được chứ?”
“Nếu cảm thấy xấu hổ, anh có thể tránh xa tôi ra được không!”
Nghiến răng chịu đau để lấy sức đứng dậy, Tô Tiểu Lương giật lại chiếc túi xách mà Dương Duệ đã nhặt lên giúp mình, cô nhăn mày đau đớn.
Tay đỡ eo Tô Tiểu Lương trong tư thế thích hợp để cô có thể đứng vững, Dương Duệ thở dài một hơi, thương xót mà không biết phải làm sao, anh nói: “Sao bây giờ em thích xuyên tạc lời anh nói vậy? Nhóc kia, chẳng lẽ anh của bây giờ không có chút nào xứng đáng để được em tin tưởng hay sao?”
“Tin tưởng?” Tô Tiểu Lương cười nhạt, tuy bước khập khiễng nhưng vẫn hối hả tránh vòng tay của anh, ánh mắt cô tĩnh lặng như những trận gió lạnh từ xa xưa thổi về: “Một người đàn ông vô trách nhiệm, một người đàn ông phản bội hôn nhân và gia đình, đàn ông nói dối không chớp mắt, thì hỏi có đáng tin không? Tai nghe không bằng mắt thấy, mắt chứng kiến mới là thực, lẽ nào anh định nói tất cả những gì tôi chứng kiến đều là ảo giác? Khỏi cần giải thích, bởi tất cả những lời giải thích của anh cũng chỉ là ngụy biện, đồng thời, người anh cần nói lời giải thích không phải là tôi.”
Từ đầu đến giờ Dương Duệ vẫn hết sức hiền hoà nhỏ nhẹ, những lời chỉ trích nặng nề tấn công trực diện vậy làm anh có phần lúng túng. Nhưng đứng trước mặt anh lúc này là Tô Tiểu Lương, người con gái anh yêu vô cùng nên anh vẫn cố gắng kiên quyết giữ nguyên phong thái của chính mình, anh chăm chú nhìn cô không chớp mắt. Thu hết mọi nét sinh động trong từng nhịp thở của cô vào đáy mắt, trong đôi mắt đen huyền như ngọc đó của anh thấp thoáng có nét tươi cười, đến đây anh mới chậm rãi lên tiếng: “Không phải là em đang ghen đấy chứ hả nhóc?”
“Thật buồn cười! Sao tôi phải ghen? Anh đang đóng vai con công xoè đuôi tưởng mình đẹp nhất đấy hả! ”
Đôi lông mày mềm mại lạnh như khói sương càng nhíu càng chặt, lập tức cô đáp lời bằng một câu phủ nhận thẳng thừng, đồng thời Tô Tiểu Lương cũng nổi giận đùng đùng, một phần vì Dương Duệ, một phần nữa là vì chính bản thân mình.
Tại nơi sâu thẳm trong lòng, cô đang không cam lòng thừa nhận rằng anh ta đã nhận ra tình cảm thật của mình, cô đành lúng túng tự nói với chính mình: Đến ngày hôm nay mình đâu có tư cách để ghen?
Ánh đèn chiếu xuống khuôn mặt hốc hác mà lạnh lùng của Dương Duệ đang toả ra thứ ánh sáng vô cùng ấm áp dịu nhẹ. Anh chàng áo trắng bỗng cất tiếng cười lớn, ánh mắt càng lúc càng nồng nàn như đang quay trở lại những năm tháng vô tự lự trước kia, mỗi khi Tô Tiểu Lương vừa hiền lành vừa cứng đầu cãi vã gây sự với anh, anh chỉ cười và nhìn cô. Tính cách anh vốn kiêu ngạo, thế nhưng gặp phải Tô Tiểu Lương với bản chất cũng kiêu ngạo không kém, anh mới nhận ra niềm kiêu hãnh thiết yếu của mình khi đứng trước mặt người khác hoàn toàn không đáng nhắc tới. Vì cô, anh có thể sẵn sàng vứt bỏ cả niềm kiêu hãnh của chính mình.
“Em thấy Helen ôm anh phải không?” Anh và cô ấy không hề có quan hệ gì cả.”
“Anh với cô ta có quan hệ gì thì liên quan gì đến tôi? Anh đừng có lúc nào cũng cho mình là đúng!”
Quả nhiên, đó không phải Anna thật mà, nhưng từ cử chỉ và thần thái ban đầu mà đoán, chỉ e là tình cảm của cô Helen này đối với Dương Duệ không đơn giản đâu.
Miệng vẫn nói năng cố chấp như thường, ấy vậy mà Tô Tiểu Lương chẳng hề nhận ra khi Dương Duệ vừa nói dứt lời, chính cô đã tin ngay lời giải thích của anh ta một cá