Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342030

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2030 lượt.

ch vô điều kiện như nằm trong tiềm thức.
Đến khi sực nhận ra điều này, hai bờ má ửng hồng lành lạnh của cô vội ngoảnh sang hướng khác, cô lại bỏ đi, thẳng về phía cửa ra vào.
Nhìn theo bóng hình mảnh khảnh đang khập khiễng bước dần về phía trước kia, không hiểu tại sao bỗng Dương Duệ thấy hai mắt mình ươn ướt. Xưa nay cô chỉ biết che giấu nỗi buồn và sự mềm yếu của bản thân, lúc nào cũng tỏ ra mạnh mẽ như gió bão; cô cũng kiêu hãnh và kiên cường, giống như một ngọn cỏ yếu ớt nếu muốn tồn tại hoàn toàn phải dựa vào nghị lực và sự kiên cường đến cao độ, có vậy mới ẩn nhẫn đứng nổi một mình giữa đất trời bao la. Bi kịch và những đả kích lớn cùng đổ xuống đầu cô một lúc sáu năm về trước như muốn ép cô phải thành ra như vậy, lòng dù đau khổ đến mấy nhưng vẫn mỉm cười hiền lành, cười dũng cảm và cười để sống tiếp.
Dương Duệ vội đuổi theo, nắm chặt lấy cổ tay Tô Tiểu Lương rồi dắt cô đi.
Tô Tiểu Lương đang bước đi chậm rãi, bỗng có ngoại lực tác động đến mình, lúc này cô hoàn toàn không còn sức lực và ý chí kháng cự nữa rồi, thân thể cô như đang bay bồng bềnh, quay một vòng tròn rồi ngã nhào vào vòng tay đang mở sẵn chờ mình phía sau.
Trong giây phút choáng váng ngỡ ngàng ấy, cô còn chưa kịp nhìn kỹ khuôn mặt Dương Duệ ra sao, thì hương hoa cỏ mùa xuân quen thuộc thoang thoảng đã lập tức tấn công khứu giác của cô: Đã rất nhiều lần rồi, lý trí dồn ép cô phải tự dối mình và lừa người, nhưng cơ thể cô lại chỉ trung thành với bản năng nguyên thủy nhất và chân thật nhất của nó mà thôi.
Ngửi thấy mùi hương quen thuộc, lập tức trái tim cứng đầu cứng cổ, cao ngạo của Tô Tiểu Lương bị kích động liền trở nên mềm yếu ngay lập tức, dù cô muốn vùng vẫy, tìm lối thoát trốn khỏi đó nhưng không lấy đâu ra sức, thậm chí cô còn có chút tham vọng muốn kéo dài mãi giây phút này không thôi. Dương Duệ cũng không để cô có khả năng chống cự lại, hai cánh tay anh quấn chặt lấy người cô, ép cô dựa hoàn toàn vào mình, sự ấm áp rất thân thuộc chỉ có trong hoài niệm từ rất lâu rồi lại tràn về, trái tim anh sung sướng đến run rẩy: “Cô nhóc ngốc nghếch ơi, có biết anh muốn được ôm em như thế này mãi mãi không? Tại sao không nói với anh?”
Tiếng thì thầm êm đềm như màu xanh thăm thẳm của đại dương nổi cuồn cuộn sóng, dựa vào lồng ngực rộng mở của anh, Tô Tiểu Lương hít vào thật sâu, trong khoé mắt cô phảng phất đọng lại một hạt nước.
Mãi mãi, mãi mãi là bao xa?
Hòng làm giãn khoảng cách giữa hai người xa ra, Tô Tiểu Lương ngước mắt nói: “Không nói cho anh biết chuyện gì?”
“Chuyện về...”
Dương Duệ vừa nói được hai từ ấy, bỗng vang lên một tiếng gọi thất thanh: “Grand”
Helen vừa kinh ngạc vừa giận dữ hầm hầm tiến đến tiếng giày cao gót lanh lảnh, chỉ cách họ khoảng 2 mét nữa, bộ ngực căng tròn của cô nhấp nhô dữ dội, thêm đôi mắt nâu không rời khỏi tư thế đang ôm ấp nhau của hai con người phía trước. Cô ta gọi Dương Duệ bằng tên tiếng Anh với ngữ điệu cao vút, bởi thế lại càng hút thêm bao nhiêu sự chú ý của mọi người xung quanh. Biết rõ tính cách của Dương Duệ, Tống Thạch Nhất vội vàng nhăn mày, kéo tay cô ta lại, gằn giọng nói nhỏ: “Đừng có quên cô đang ở Trung Quốc, cần phải nhẹ nhàng...”
Lần thứ hai bị nhắc nhở đúng chỗ hiểm, Helen tức tối giằng tay ra khỏi Tống Thạch Nhất, tiếp tục bước tới, ánh mắt dính chặt vào Tô Tiểu Lương hiện rõ nỗi ganh ghét đố kỵ.
Đến lúc này, Tô Tiểu Lương mới nhìn kỹ dung mạo của Helen hơn: Làn da nâu sáng khoẻ khoắn, mái tóc nâu dài gợn sóng, thêm đôi mắt màu nâu nữa, mũi cao môi mọng, nếu theo gu thẩm mỹ của người phương Đông thì cô nàng không được gọi là đẹp, nhưng cũng không thể xem thường một thứ khí chất tỏa ra từ cơ thể cô ta, tựa như con mèo hoang đang nhe nanh múa vuốt, bởi thế lại mang đến một vẻ đẹp hoang dại. Đồ trên người cô ta đều là hàng hiệu đứng top trên thế giới, có lẽ cô ta xuất thân trong gia đình rất giàu.
“Grand, cô ta chính là nguyên nhân để anh từ bỏ tất cả quay về Trung Quốc đó hả? Thì ra mắt mũi anh cũng chỉ có vậy.”
Helen chằm chằm nhìn Tô Tiểu Lương - sơ mi đen, cổ áo và ngực viền ren óng ánh, váy ngắn xanh sẫm, gầy nhom như thể lỡ có trận gió nào thổi qua sẽ bị cuốn bay đi ngay lập tức, da trắng như tuyết, lông mày thưa, môi thắm, đôi mắt đặc biệt có thần. Không có lý do cụ thể nhưng Helen cảm thấy vô cùng ghét ánh mắt của cô gái đang đứng trước mặt, bởi nó quá tinh khiết như thể không có chút tạp chất nào, mà lại như có khả năng nhìn thấu mọi thứ.
Nhưng cô ta tuyệt đối không thích cảm giác bị người khác nhìn thấu bằng đôi mắt như vậy.
Tô Tiểu Lương thấy buồn cười với thái độ thù địch thể hiện ra mặt này.
Đang chuẩn bị lên tiếng thì Dương Duệ đã kéo cô đứng sang một bên, động tác của anh rõ ràng như đang lo Helen xúc động quá mà làm gì đó hại đến cô:
“Helen, nói chuyện kiểu này cô thấy hay lắm à?”
“Hay, bởi vì em không rõ rốt cuộc anh đang nghĩ cái gì, nói như thành ngữ thì là không thể lý giải!”
“Cô lặn lội ngàn dặm xa xôi đến đây chỉ để kiếm chuyện gây sự à? Nếu vậy thì rất xin lỗi, tôi không có thời gian tháp tùng!”


XtGem Forum catalog