Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342038
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2038 lượt.
Tôi đến đây để xem một người đàn ông luôn miệng rêu rao mình là kẻ có trách nhiệm vậy mà lại phản bội vợ để tình tự với người đàn bà khác mà không biết xấu hổ như thế nào.”
Ngữ khí có thấp xuống đôi chút nhưng lời lẽ vẫn cay nghiệt như thường, thấy Tô Tiểu Lương cau mày Dương Duệ vội lên tiếng:
“Tôi cảnh cáo cô, nếu còn để tôi nghe tiếng cô nhục mạ cô ấy nữa thì đừng có trách tôi không khách khí! Đây là lần đầu tiên và cũng là duy nhất, hiểu chưa?”
Cười khẩy, Helen nuốt không trôi cái giọng điệu này, lập tức nổi khùng lên:
“Cảnh cáo? Grand, giờ anh đáng sợ vậy sao? Tôi cứ nói cô ta là đồ không biết xấu hổ thì sao nào? Thừa biết anh có vợ rồi vẫn còn đi lại với anh!”
Cánh tay trái đang buông thõng xuống đánh ngón tay kêu tanh tách lên mấy tiếng, thấy Dương Duệ có vẻ không nhịn nổi nữa rồi, Tống Thạch Nhất vội vàng chen vào can thiệp, hạ giọng nói: “Bình tĩnh, bình tĩnh!”
“Em rất muốn giữ bình tĩnh, nhưng có những giới hạn vĩnh viễn không được xâm phạm. Cô ta muốn nói năng linh tinh điều gì cũng được nhưng tuyệt đối không được sỉ nhục cô gái này!”
Dương Duệ lạnh lùng đẩy Tống Thạch Nhất tránh ra một bên. Đứng sát bên cạnh, Tô Tiểu Lương có thể thấy rõ tĩnh mạch trên trán Dương Duệ đang phập phồng. Theo như câu nói của Tống Thạch Nhất, cùng với phán đoán của bản thân, người thông minh như cô cảm nhận được Helen này là người không dễ đối phó, cô vội vàng thoát ra khỏi cánh tav Dương Duệ, sải một bước dài lên phía trước hòng chặn cơn giận dữ như sấm sét của anh lại, điềm đạm mỉm cười, nhẹ nhàng lên tiếng: “Tiểu thư Helen ạ, anh ta có vợ của mình, vì vậy chuyện này có vẻ không đến lượt người ngoài phải nổi giận giùm. Chị cũng đâu có phải vợ anh ta.”
Hai con mắt màu nâu mở to dần ra, Helen không ngờ Tô Tiểu Lương dám nói mình như vậy, Helen tiếp lời bằng giọng châm biếm:
“Đúng, tôi không phải vợ Grand, nhưng tôi là bạn tốt nhất của Anna. Cô tính thế nào?”
“Helen!”
Dương Duệ hiếm khi nổi giận nhưng hiện giờ mặt mũi anh đang sầm sì như bầu trời nổi cơn giông báo trước cho một trận mưa gió bạt trời, nghe cô ta đối đáp bằng khẩu khí khiêu chiến, bất giác Tống Thạch Nhất khẽ thở dài.
Không để Dương Duệ có cơ hội lên tiếng, nụ cười trên môi Tô Tiểu Lương vẫn nguyên vẹn, đôi mắt trong trẻo dưới ánh đèn lấp lánh như cũng đang phát ánh sáng:
“Ồ, thì ra Helen là bạn tốt nhất của chị Anna. Thứ lỗi cho tôi lắm lời, chị thể hiện rõ ra ngoài sự quan tâm và lo lắng cho chồng của người ta như vậy có phải hơi quá không? Chắc chị Helen sinh trưởng ở phương Tây, không biết đã nghe qua câu thành ngữ: “Thỏ khôn không ăn cỏ gần ổ” bao giờ chưa. Ý nghĩa của câu này không biết chị Helen có hiểu không, nhưng ở vào vị trí của chị thì thế nào chẳng hiểu.”
Lăn lộn với cuộc sống bao năm nay, vốn có tài hùng biện, giờ đây Tô Tiểu Lương không còn là con bé non nớt luôn chọn phương án im lặng là vàng như xưa nữa.
Quả nhiên Helen tức đến xanh xám mặt mày, không ngờ Tô Tiểu Lương vẫn còn gan bật lại.
“Tôi, Grand và Anna đã biết nhau lâu rồi, chuyện đó đâu đến lượt thể loại trên trời rơi xuống như cô chõ miệng vào?”
Trời tối đen như mực, trên con đường cao tốc dẫn ra sân bay, xe cộ phóng qua vun vút. Vì chịu ảnh hưởng của bão nên trong quãng thời gian này, trời về đêm thường xuyên ẩm ướt và u ám hơn thường ngày.
Không ai nói một lời, sự im lặng kéo dài mãi đến vô tận như thể ai lên tiếng trước thì người đó sẽ bị kéo xuống mười tám tầng địa ngục, vạn kiếp không được siêu sinh vậy.
Trên thực tế chuyện vạn kiếp không được siêu sinh sớm muộn gì cũng thành sự thật.
Khi suy nghĩ này vụt qua trong đầu Tô Tiểu Lương là cô đang chìm đắm nỗi khốn khổ muốn nói không ra lẽ, thốt không ra lời của mình. Biết rõ không nên vô cớ đôi co với cô Helen đó nhưng cô lại không chịu nhún nhường, hơn thế nữa, lại còn cảm thấy khó chịu trước sự chỉ trích của cô ta. Hít vào mấy hơi thật dài, thầm trách mình vẫn còn tính cách của mấy cô nữ sinh, bỗng có tiếng cười sảng khoái cất lên bên tai. Đưa mắt sang nhìn thấy Dương Duệ đang cười, khuôn mặt nghiêm nghị trở nên dịu dàng và ấm áp bao nhiêu.
“Cười cái gì?” Tô Tiểu Lương nhíu mày, lầm bầm hỏi.
Dương Duệ ngoảnh sang nhìn Tô Tiểu Lương, dịu giọng nói:
“Nhớ lại mấy chuyện cũ nên thấy buồn cười, mà cũng rất ấm áp. Còn nhớ lần em cãi nhau với cô bạn tên Hoa Chu Xuyến năm cuối cấp không?”
“Còn nhớ.” Khoan thai đáp lại hai tiếng, Tô Tiểu Lương nhăn mày, chầm chậm cúi đầu xuống.
Cô của năm đó thật sự là dám yêu dám hận, vô lo vô nghĩ lắm.
Đâu có như bây giờ, mỗi một bước đi đều phải đắn trước đo sau, cảnh giác như một con chuột luôn luôn thấp thỏm lo lắng. Sự kiêu ngạo cùng tính cách nghĩ gì nói nấy trước kia đã bị năm tháng mài mòn hết những góc cạnh ương ngạnh rồi, chỉ còn lại một viên bi tròn trịa và bản tính thận trọng dè dặt thôi. Sự thay đổi này chính là hậu quả của thời gian sao? Cũng có thể, thực ra không dám ngông cuồng nữa là vì người làm mình kiêu ngạo, người luôn luôn đứng đằng