Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342039
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2039 lượt.
ênh mặt tiến lại phía cô, mặt đằng đằng sát khí: “Tô Tiểu Dương, tớ có chuyện muốn nói với cậu.”
Giọng lưỡi nghe êm tai này có vẻ ghê ghớm khác thường hơn so với mọi khi, Chu Xuyến nhìn chằm chằm vào Tô Tiểu Dương với ánh mắt mang nỗi căm hận rất khó hiểu.
Tô Tiểu Dương nhạy bén hơn người, chỉ thoáng nhìn thôi đã nhận ra ngay thái độ thù địch vô cớ của cô nàng, cô điềm nhiên gật đầu.
Không ngờ Tiểu Dương thường ngày trông có vẻ thanh cao ngạo nghễ là thế lại đồng ý dễ dàng vậy, Chu Xuyến hít vào một hơi dài, hai con mắt sắc nhọn như lưỡi dao dường như đang căm hận không chém được Tô Tiểu Dương thành từng mảnh: “Dương Duệ xin rút khỏi danh sách tuyển thẳng rồi.”
Nếu như nói thi tốt nghiệp cấp ba là cây cầu độc mộc thì được ghi danh trong danh sách tuyển thẳng chính là con đường tắt không cần đi qua cây cầu độc mộc kia. Đi rút tên khỏi danh sách, một việc làm khiến người ta quá bất ngờ! Tiếng bàn luận xôn xao của đám người đập vào tai, Tô Tiểu Dương còn kinh ngạc hơn bất kỳ ai trong đám này. Tâm tư lại được bồi thêm mấy phần rối rắm nhưng Tô Tiểu Dương vẫn không mất đi sự bình tĩnh. Chuyện này đúng là cần phải bàn luận nhưng là bàn với Dương Duệ chứ không phải Chu Xuyến. Nghĩ đến đây, Tô Tiểu Dương hơi nhăn mày, giả vờ không hiểu: “Mình không hiểu ý của cậu.”
“Cậu hiểu, chẳng qua là đang giả vờ không hiểu.”
Khuôn mặt trứng ngỗng của Chu Xuyến ửng đỏ, càng tôn lên làn da trắng mịn, như của một công chúa cao quý được chiều chuộng từ nhỏ.
“Đương nhiên mình không hiểu. Việc Dương Duệ từ chối nhận suất tuyển thẳng, nếu lớp trưởng thấy có vấn đề gì khúc mắc thì đi tìm cậu ấy nói chuyện chứ không phải tìm người ngoài cuộc như mình.”
“Cậu là người ngoài cuộc? Tất cả những người trong phòng học này đều biết thừa là không phải!”
Khẩu khí Chu Xuyến bắt đầu gay gắt, tiếng bàn luận đang lắng dần bỗng lại vọt lên cao, bầu không khí ngột ngạt và oi bức trong căn phòng dễ dàng làm người ta vô cớ khó chịu.
Học sinh trung học yêu đương thực ra không có gì phải bí mật, kể cả ở trường Hối Văn có truyền thống đào tạo những đối tượng chăm chỉ và học lực cao này. Chu Xuyến nói toạc móng heo ra như thế chẳng trách làm bọn xung quanh được một phen sửng sốt.
Dương Duệ xuất sắc toàn diện sáng ngời là vậy lại yêu Tô Tiểu Dương chẳng có gì nổi bật này thật à?
Lại có thêm những ánh mắt căm hận bất mãn làm Tô Tiểu Dương thêm bực mình, trong khi lúc này cô chỉ muốn chạy đi tìm Dương Duệ ngay lập tức, thuyết phục cậu ấy đừng bỏ suất tuyển thẳng đó.
Thấy Tô Tiểu Dương chìm trong im lặng, vẻ kiêu căng của Chu Xuyến lại càng được đà bốc lên ngùn ngụt, cô ta cao giọng nói tiếp:
“Cậu biết để có được cơ hội tuyển thẳng khó khăn thế nào không? Cậu có biết Dương Duệ từ bỏ cơ hội lần này là việc ngu xuẩn đến thế nào không?”
“Biết.”
“Biết thì tốt! Thế tại sao còn muốn can dự vào lựa chọn của cậu ấy, cản trở tiền đồ của cậu ấy?”
“Tớ không có...”
Hàm răng trắng tựa vỏ ốc cắn chặt xuống môi tạo thành một vết dài thẳng hàng, Tô Tiểu Dương đang cố gắng kiềm chế hết sức.
“Cậu không có?” Đôi mắt phượng trợn tròn, Chu Xuyến đã lạc giọng.
Có trăm miệng cũng không chối được, Tô Tiểu Dương ngoảnh sang bên phải để tránh ánh mắt Chu Xuyến, trong ô cửa sổ đen ngòm bên đó lại phản chiếu khuôn mặt thanh nhã gầy gò của cô đang trắng hơn tờ giấy. Nếu đã không cãi lại được thì tốt nhất không cần nhiều lời. Đi qua Chu Xuyến đang chau mày trừng mắt, cô lặng lẽ ra cửa, bỏ lại sau lưng những lời bàn tán, phỏng đoán, nghi ngờ, kinh ngạc, thậm chí là mỉa mai. Ai biết được Chu Xuyến còn nhanh chân hơn chạy lên trước cản đường: “Tớ nói với cậu nhiều như vậy mà cậu không có chút phản ứng nào sao? Cậu có biết thế nào là tiết chế tình cảm không? Chẳng lẽ bố mẹ cậu không dạy cậu à? Sao Dương Duệ có thể thích chơi với loại người như cậu được nhỉ? Không thể tưởng tượng nổi!”
Dù gì cũng đã mười bảy, mười tám tuổi đầu, kiểu chỉ trích không biết suy nghĩ của nó làm Tô Tiểu Dương dù đang quyết tâm lặng thinh cho khỏi phiền cũng không kiềm lòng được mà căm phẫn:
“Nói cái gì? Có gan nói lại một lần nữa!”
“Tớ đã tận tình khuyên bảo hết nước hết cái nhưng cậu quay phắt đi, đáp lại tớ bằng cái lưng của cậu thôi, như thế còn không gọi là không biết tiết chế sao? Còn chuyện biết tiết chế hay không rõ ràng có một phần dạy bảo của gia đình trong đó!”
Chỉ một tiếng hít thở cũng nhẹ nhàng xé toang bầu không khí yên lặng đến đáng sợ này, trong phòng vẫn tụ tập cả một đống người nhưng không một ai hé răng nửa lời.
“Ý cậu là mình thiếu sự giáo dục của gia đình?”
Vừa nói sắc mặt Tô Tiểu Dương vừa chuyển từ màu trắng sang trạng thái tím tái, bỗng nhiên hai bàn tay đang buông thõng nắm chặt lại, móng tay đâm sâu vào trong lòng bàn tay. Cơn thịnh nộ ở nơi sâu thẳm đang cuộn trào mãnh liệt, dường như muốn dâng lên đến kịch điểm và nổ tung. Những người có mặt trong căn phòng đều cảm nhận được dáng hình mảnh mai của Tô Tiểu Dương đang có con rồng lửa quay lượn điên cuồng. Người nọ nối tiếp người kia thi nhau thở ra hít vào thật sâu