Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342040

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2040 lượt.

trong im lặng, tất cả đều không ngờ Tô Tiểu Dương bình thường không có gì nổi trội lại dám đối đầu với Chu Xuyến, lại càng không nghĩ rằng đứa kiệm lời như cô một khi đã nổi cáu thì trong con mắt đen láy đó lại chứa đựng vẻ lạnh lùng giết người như vậy.
Thấy đám bạn sớm chiều vẫn đi với nhau đang lén liếc về phía mình, Chu Xuyến, người khởi xướng ra trận chiến này không muốn bị mất mặt nói:
“Thế thì sao?”
Tét!
Cái tát thẳng tay, dứt khoát, một lần nữa làm những người liên can trợn mắt há mồm, bao gồm cả Chu Xuyến đang đưa tay lên ôm má theo phản xạ.
Ánh đèn sáng trưng trong căn phòng bị mấy chiếc quạt trần quay vèo vèo chém trúng phân tán loạn xạ, cả căn phòng lặng thinh không tiếng động, thời gian dường như đã bị đóng băng và ngừng trôi.
Từ trạng thái còn ngơ người đứng trơ như phỗng, bỗng một tiếng hét chói tai đầy căm hận bộc phát từ miệng Chu Xuyến, không nghĩ gì hết, nó chạy ngay lên phía trước, giơ tay lên rồi hất thẳng vào mặt Tô Tiểu Dương. Giằng co, lôi kéo, giữ tay, giật tóc, Chu Xuyến thẹn quá hoá giận mặc kệ, vứt bỏ hết phong thái gì mà thục nữ với thanh lịch ra sau, hùng hổ xông vào giằng co đấm đá. Hai bóng người một trắng một hồng quấn lấy nhau, vật lộn tít mù, thỉnh thoảng có đứa dính đòn lại hét toáng lên một tiếng. Đám xung quanh lại được một phen há hốc miệng mắt trợn trừng không chớp khi chứng kiến trận ẩu đả chưa từng có, mãi đến khi có đứa sực tỉnh lại mới hô hoán kéo hai người ra.
Phải xông vào ba, bốn lượt, cố gắng lắm mấy cậu con trai mới tách được hai người ra.
Hai cánh tay Chu Xuyến bị giữ chặt, cô nàng vừa khóc vừa gào lên: “Tô Tiểu Dương, mày dựa vào cái gì mà đánh người? Dựa vào cái gì?”
Bị móng tay Chu Xuyến cào chảy máu, vẫn còn vết tích trên mặt, Tô Tiểu Dương không khóc, chỉ đưa ánh mắt lạnh ngắt nhìn về phía Chu Xuyến còn đang cố đạp chân về phía mình:
“Tôi muốn cậu thấy thế nào mới là người không có sự dạy dỗ của gia đình thật sự!”
“Cậu là đứa không có gia giáo! Đừng tưởng tôi không biết bố cậu bỏ nhà theo hồ ly tinh từ lâu rồi, thế nên vốn dĩ cậu đâu có được sự dạy dỗ của bố. Mẹ cậu là người phụ nữ bại trận, đến một người đàn ông cũng không giữ được! Tô Tiểu Dương, cậu tưởng mình giữ được Dương Duệ sao? Không thể nào! Cậu ấy là người thế nào? Cậu là người thế nào, chẳng lẽ cậu không biết trong mắt những người khác, hai người đứng với nhau trông lố bịch lắm à? Nếu không tin thì tự đi mà hỏi người khác xem, rốt cuộc đúng hay không?”
“Có tin tớ sẽ xé toang cái miệng cậu ra không?”
Tô Tiểu Dương không hiểu làm sao mà Chu Xuyến lại biết chuyện ông bố hào hoa phong nhã tiêu dao phóng khoáng nói năng ôn hòa của mình có người phụ nữ khác bên ngoài.
Càng đau hơn nữa là Chu Xuyến lại có thể nói cô và Dương Duệ đứng với nhau trông thật lố bịch!
Tiếng gào thét ồn ào đến tai cô chủ nhiệm, vỗ về động viên Chu Xuyến xong, cô chủ nhiệm giận dữ chĩa mũi nhọn về phía Tô Tiểu Dương, không hỏi rõ đầu đuôi đen trắng thế nào mắng cô ngay tại trận.
Bốn tiếng cuối cùng trong lời nói của cô giáo và câu “lố bịch” đó của Chu Xuyến như hai đoàn tàu đi ngược chiều đâm sầm vào lòng Tô Tiểu Lương, trong nháy mắt chúng toé lửa, bốc cháy dữ dội làm cô đau đớn vô cùng.
Dửng dưng đứng trước cửa lớp nhìn Chu Xuyến bằng ánh mắt khinh thị, Tiểu Dương bất chợt nhếch mép cười, rồi cất tiếng:
“Trong truyện cổ tích của Andersen thì vịt con xấu xí vẫn có thể biến thành thiên nga trắng, cô giáo có tin không?”
Không hiểu cô bé nói gì, cô giáo chủ nhiệm đưa tay lên đẩy cao gọng kính.
“Vẫn còn 96 ngày nữa, sau đó em sẽ chứng minh cho cô thấy vịt con xấu xí nhất định sẽ trở thành thiên nga trắng!”
Bỏ lại sau lưng lời tuyên bố hùng hồn này, Tô Tiểu Dương quay người chạy thẳng, bóng trắng gầy nhom lẫn vào trong bóng tối như mang đầy sự ngang ngạnh và cố chấp.
“Đấy là lần đầu tiên và là lần duy nhất em đánh nhau với người khác, thật ngốc.”
Xe dừng lại bên vệ đường, Tô Tiểu Dương khẽ nhắm mắt rồi từ từ mở ra như vừa trải qua một giấc mơ.
“Không, không hề ngốc chút nào. Anh thích em như vậy, kiêu hãnh, mãnh liệt nhưng cũng rất dịu dàng, tinh tế, anh có thể cảm nhận được chính xác sự quan tâm của em dành cho anh qua những chuyện này.”
“Lại tưởng mình là đúng. Em nói những câu đó với Helen không phải vì anh, đơn giản chỉ vì em không quen vô duyên vô cớ bị người khác chỉ trích.”
“Thế sau trận đánh nhau đó, em âm thầm quyết tâm thi đỗ vào đại học. Trong ba tháng ôn thi tốt nghiệp đó, em gầy đến mức không còn hình người, ngày đêm ôm sách, chỉ thiếu nước treo tóc lên cột nhà, dùi thủng bắp chân thôi. Anh biết chuyện anh từ chối nhận tuyển thẳng cùng em tham dự kỳ thi chính là một phần nguyên nhân, phần quan trọng hơn là em muốn chứng minh con vịt xấu xí là mình sẽ biến thành thiên nga trắng để chúng ta đứng với nhau không còn là trò cười lố bịch của thiên hạ nữa. Nhưng mà nhóc ơi, vốn dĩ em đâu phải là vịt con xấu xí, chưa bao giờ như vậy cả, từ xưa đến nay và mãi mãi về sau.”
Khuôn mặt anh tuấn thường xuyên xuất hiện trong những giấc mơ của cô đan


XtGem Forum catalog