80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Minh và Hoàng Hôn

Bình Minh và Hoàng Hôn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 134496

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/496 lượt.

này đây?...
Anh sững sờ môt hồi, rồi nhớ ra đấy là nhạc chuông điện thoại của mình, chính là bài hát mà cô y tá trong phòng tiêm đã cài làm nhạc chuông điện thoại cho anh.
Bài hát cứ vang lên thiết tha quyến luyến, mãi một lúc sau anh mới bấm nút nhận cuộc gọi, ở đầu dây bên kia vang lên một giọng nữ ngọt ngào êm ái, là Chỉ Di, cô bảo, “Anh Kỉ Đình ơi, anh khỏe không, thời tiết bên đây thế nào,ở nhà mình đã bắt đầu trở lạnh, nếu chỗ anh cũng thế thì lúc đi đâu đừng quên mặc thêm áo đấy”.
Anh cố đứng dậy, gắng gỏi tỏ giọng vui vẻ để trò chuyện với cô, nghe cô kể là cô càng lúc càng thạo chữ nổi, lũ cá vàng được chăm sóc rất tốt, lại còn nhắc đến chuyện một lần đi đường cô suýt bị xe của Lưu Lý Lâm đâm phải, bể cá vàng trên tay rơi xuống vỡ tan tành, dù cho sau đấy anh chàng kia đã đền cho cô rất nhiều con cá vàng khác, nhưng cô vẫn đau lòng lắm...
Kỉ Đình nhẫn nại lắng nghe, “Thế à, chuyện này cũng hay đấy chứ”
Chỉ Di rốt cuộc vẫn rất tinh nhạy, cô phát hiện ra ít nhiều vẻ khác lạ ở anh, “Anh bận à, em có làm phiền anh không thế?”
“Không đâu, chỉ vì một lúc nữa anh có cuộc tiểu phẫu khá căng thẳng, Chỉ Di, anh cúp máy đã nhé, lúc nào rảnh anh sẽ gọi cho em, em nhớ giữ gìn sức khỏe, gửi lời chào bố mẹ giúp anh... À, nếu có cơ hội, hãy làm quen thêm bạn mới cho vui”
Anh gác máy, hai tay đỡ trán. Em nói đúng, anh mệt mỏi vô cùng, Chỉ An ạ, chỉ mình em biết được. Nhưng giờ này em ở đâu?
Như thể nghĩ ra điều gì đó, anh hấp tấp tra lại danh bạ trong điện thoại, rồi vội vàng quay về chỗ ở, như thể một kẻ chết chìm giữa biển khơi vớ được một khúc gỗ trôi.






Nếu như anh có xảy ra chuyện gì, làm sao tiếp tục kiếm tìm em được?
Tận năm ngày sau đó, ở một tiệm trà nho nhỏ ven đường gần bệnh viện, Kỉ Đình mới có thể hẹn gặp Trần Lang
Hai người họ khẽ cười chào nhau, ngồi đâu ra đấy rồi, Kỉ Đình nhũn nhặn mời cô phục vụ trà lui ra ngoài, tự mình tráng trà, tráng ấm, sau đó rót một tách cho Trần Lang, làm cử chỉ xin mời.
Trần Lang đón lấy tách trà, “Cậu giống hệt ông già tôi, ưa mấy cái trò này, thảo nào ông cụ cứ khen cậu trước mặt tôi, tôi thì chả ưa gì lắm. Kỉ Đình, chúng ta cứ thẳng toẹt ra đi, tôi tin rằng chỉ trong ba ngày mà cậu hẹn gặp tôi đến ba lượt, chắc không phải chỉ vì mỗi việc mời tôi uống trà tâm sự chứ.”
Kỉ Đình cúi xuống rót thêm nước, “Cậu bân rộn, mời được cậu cũng chẳng dễ gì”.
“Đương nhiên là không rồi”, Trần Lang nháy mắt, vẻ ám chỉ cùng thái đô khiêu khích trong thần sắc anh ta rõ mồn một.
Kỉ Đình rốt cuộc không thể nhẫn nhịn thêm nữa, anh đẩy bàn trà, đứng phắt dậy, vẻ lạnh lùng và nóng nảy hiếm thấy, “Rốt cuộc cậu muốn thế nào?”.
Trần Lang ngồi nguyên một chỗ, điềm nhiên ngẩng lên nhìn anh, “Câu này đáng ra phải do tôi hỏi mới đúng, Kỉ Đình cậu vẫn thế thôi, cậu làm tôi thất vọng quá”.
Làm gì Kỉ Đình không hiểu ý tứ trong câu nói của Trần Lang, mặt mũi anh vẫn vẻ thờ ơ, nhưng cái trầm tĩnh cùng thư thái trong ánh mắt đã không còn nữa, chỉ nghe thấy tiếng thở gấp gáp của mình.
Đúng lúc Trần Lang tưởng rằng anh sẽ quay quắt bỏ đi, Kỉ Đình từ tốn ngồi xuống ghế, răng bất giác cắn chặt môi dưới, “Tôi van nài cậu nói cho tôi biết cô ấy ở đâu? Tôi van nài cậu, không vì điều gì khác, chỉ vì tôi yêu cô ấy...”
Trần Lang không nói năng gì, kể cả sau khi Kỉ Đình đã phải nghiến răng thốt ra hai chữ “van nài” đầy tôn nghiêm, anh ta cũng chỉ cười cười, từ biệt ra về.
Người đi rồi, trà đương nhiên cũng nguội ngắt.
Ngày hôm sau, Kỉ Đình đi làm với bộ mặt trắng bợt, Mạc Úc Hoa nhìn thấy, dằn lòng không đặng mà hỏi một câu, “Ốm à, trông cậu thế này đến cô quét dọn vệ sinh cũng phải đau lòng đấy”.
Kỉ Đình cúi xuống chỉnh lại quần áo, cười cười, “Thật à, tại hôm qua ngủ không ngon thôi mà”.
Mạc Úc Hoa bỗng nhớ lại bộ dạng xiêu hồn lạc phách của Kỉ Đình giữa quảng trường mà cô tình cờ nhìn thấy hôm trước, phần nào đoán được nguồn cơn, nhưng cũng không hỏi thêm nữa, ai nấy mải mê với công việc của mình.
Vất vả lắm mới tống tiễn được bà bệnh nhân trung tuổi, sắp sửa phải đồng thời điều trị viêm dạ dày mãn tính và tổn thương tinh thần, Kỉ Đình mới lôi từ đáy túi áo blouse ra chiếc di động rung nãy giờ, trông thấy tên hiển thị trên điện thoại, tim anh như ngừng mất nửa nhịp, là Trần Lang, trong tin nhắn của anh ta chỉ vẻn vẹn hai từ ngắn ngủi: Tả Ngạn.
Cuối cùng anh ta cũng chịu mở miệng. Kỉ Đình xiết chặt chiếc điện thoại trong tay, như thể khát khao lần tìm thêm manh mối từ hai chữ cụt lủn ấy, nhưng cuối cùng đành chịu thua, anh chỉ biết về cái phóng đãng phong tình nơi tả ngạn sông Seine, nước Pháp trong lời đồn đại, nhưng chắc đấy không phải ý Trần Lang định nói rồi.
Nghĩ ngợi hồi lâu, anh đành cất tiếng hỏi người bạn đối diện, “Úc Hoa, cậu có biết trong thành phố G có chỗ nào gọi là Tả Ngạn hay dính dáng gì đến Tả Ngạn không?
Mạc Úc Hoa đang mải vùi đầu vào sách vở, tiện miệng trả lời, “Tả Ngạn à, tớ có biết đấy, đó là một nơi giải trí khá nổi tiếng”. Đáp xong, một