XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Minh và Hoàng Hôn

Bình Minh và Hoàng Hôn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 134485

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/485 lượt.

hồi không thấy Kỉ Đình có phản ứng gì, cô mới bất giác ngẩng đầu lên liếc nhìn anh, thấy anh cứ đờ ra, cô mới thêm một câu, “À, cậu đến đây cũng chưa được bao lâu nhỉ, có lẽ còn chưa biết chỗ này, khung cảnh cũng được lắm, buổi tối đi với bạn đến đấy cũng ổn”.
“...Tớ cảm ơn”. Kỉ Đình cười với cô rồi lại tiếp tục công việc đang làm dở.
Chiều hôm ấy trong khoa có một ca phẫu thuật lớn, bác sĩ Ngô Gi­ang mổ chính, Kỉ Đình phụ mổ, ca phẫu thuật kéo dài đến ba tiếng rưỡi đồng hồ, sau khi kết thúc công việc thì trời đã về đêm. Kỉ Đình thay quần áo, chạy thẳng ra cổng bệnh viên gọi taxi.
Tả Ngạn là chốn ắt hẳn ai ai cũng biết, có lẽ chỉ những gã khờ như mình mới chưa nghe đến bao giờ, Kỉ Đình nghĩ bụng. Anh lên taxi, chỉ nói với tài xế một câu, “Làm ơn đến Tả Ngạn”. Tài xế không hề chần chừ, rồ xe đi luôn, dẫn anh qua biết bao nhiêu con phố phồn hoa nhộn nhịp. Anh chỉ nhớ mang máng là xe chạy vào một khu buôn bán trung tâm nổi tiếng khắp thành phố, rẽ ngoặt năm lần rồi đỗ xịch trước một chốn tương đối tĩnh lặng.
“Đến rồi”, tài xế nói.
Đây mà là Tả Ngạn? Kỉ Đình bước xuống xe rồi bỗng có chút nghi ngại, cái trung tâm giải trí này không sầm uất như anh tưởng tượng, chí ít thì nhìn bên ngoài nó khó yên ả. Chỉ có một tòa cao ốc bảy tầng trông khá cũ kĩ, chẳng đẹp đẽ hào nhoáng gì, có điều cứ nhìn những chiếc xe cứ nườm nượp ra vào bãi đỗ xe ở bên hông nhà, cũng thấy chút tăm tích của một nơi vui chơi giải trí công cộng. Thế nhưng trong lòng anh hiểu rõ, ở cái nơi tấc đất tấc vàng này mà giữ được một góc tĩnh tại yên ả thế này, không có tài lực và thanh thế hùng hậu thì đừng mong có được.
Trước khi đến đây anh đã nghe Mạc Úc Hoa nói là ở Tả Ngạn, tầng hai là nhà hàng, tầng ba là karaoke, tầng bốn là bar rượu, anh không biết người mình tìm kiếm sẽ xuất hiện ở nơi nào, lúc bước vào đại sảnh xa hoa lỗng lẫy, nhân viên dẫn khách rất thành thạo bước lại gần ân cần hỏi han xem anh lên tầng mấy, anh chỉ dựa vào trực giác mà đáp rằng, “Tầng bốn, cảm ơn!”.
Giây phút thang máy mở ra ở tầng bốn, tiếng động chát chúa đến đinh tai nhức óc, anh cố gắng lắm mới nghe thấy lời chào của nhân viên phục vụ vừa bước tới, “ Xin chào, quý khách đi mấy người, đã có chỗ chưa ạ?” Anh cố hết sức không nhíu mày, chỉ làm một động tác tay, ý rằng mình chỉ đi một người.
Người phục vụ dẫn anh đến chỗ ngồi ở một góc tối rồi cúi chào bước đi ngay, thoạt tiên anh không tài nào quen nổi với thứ nhạc ầm ĩ đến loạn cả nhịp tim cùng thứ ánh sáng ma quái này, lại còn những bóng người dật dờ qua lại như hồn ma bóng quế xung quanh nữa, nhưng chẳng mấy chốc sự chú ý của anh đã chuyển sang sự dò xét liên tục, tìm một bóng hình thân quen. Trần Lang chỉ nói cô ở Tả Ngạn nhưng cô là khách tới chơi hay là nhân viên? Dĩ nhiên tìm kiếm một người ở một nơi như thế này thật chẳng khôn ngoan chút nào, dưới ánh đèn mờ ảo này mặt mũi ai cùng thành mơ hồ hết cả. Cô có ở giữa đám người này không? Có lẽ cô đang ở ngay bên cạnh anh rồi, vì thế nhịp tim anh mới dần dần hỗn lọan như bị tiếng nhạc này khuấy đảo như thế chứ...
Chẳng mấy chốc đã có nhân viên phục vụ mặc đồng phục đến bên anh, trên khay là một ly đựng thứ chất lỏng có màu sắc kỳ dị, người phục vụ ấy chẳng hề ngần ngại đặt ly ấy lên bàn anh, “Thưa anh, rượu của anh đây ạ”.
Kỉ Đình hơi ngạc nhiên, lắc đầu nói, “Xin lỗi, chắc cô nhầm rồi, tôi đâu có gọi rượu”.
Giọng anh không lớn lắm, còn đang lo không biết người phục vụ có nghe rõ hay không, đã thấy cô nàng phục vụ nở nụ cười tươi rói, đó là một cô gái chừng hai mươi tuổi, không đến nỗi xinh đẹp lắm nhưng mặt mũi ưa nhìn, khi cười bên má phải còn có lúm đồng tiền rất sâu, cô cúi người xuống, sát vào anh, cũng chẳng tỏ vẻ phật ý gì khi anh làm bộ lạnh nhạt hơi né về phía sau, cô cất giọng vừa đủ để anh nghe thấy, “Thưa quý khách, vị nào đến đây cũng phải uống một chút rượu, đây là qui định rồi”.
“Đành thế vậy”. Anh cũng không phân bua gì với cô nữa, để mặc cô đặt rượu xuống, nếu qui định là như vậy, anh không uống, chỉ cần thanh toán là xong chứ gì. Có điều cô phục vụ đặt rượu xuống bàn xong, thẳng người dậy nhưng không hề rời đi, chỉ mỉm cười đứng nhìn anh đăm đăm. Anh thấy hơi kì quặc, bèn nói thẳng thừng, “Phải thanh tóan luôn chứ gì?”. Thấy cô gái gật đầu lia lại, anh lập tức rút ví ra, “Xin hỏi bao nhiêu ạ?”
Cô phục vụ trẻ măng giơ hai ngón tay, “Hai trăm”.
Kỉ Đình sững lại một hồi, nhưng rốt cuộc vẫn cắm đầu vào rút tiền. Không ngờ cô nàng vẫn không chịu bỏ cuộc, lại cúi người xuống bồi thêm một câu, “Phụ nữ hai trăm, nếu là quí ông thì hai trăm rưỡi, các ông trung niên là ba trăm, hói đầu thêm năm mươi, bụng phệ thêm năm mươi, mắt lác thêm năm mươi nữa...” Kỉ Đình nghĩ là cô nàng chỉ mò đến để bán rượu thôi, thế nên bình thản chờ cô nàng bán cho hết lượt, “Nếu mà bảnh trai thì giảm giá năm mươi, đường hoàng phong độ giảm đi một trăm, ví như anh đây, hoàn toàn miễn phí”.
Anh không rõ ý đồ của cô ta lắm, vậy nên chỉ mỉm cười, dĩ bất biến ứng vạn biến vậy, ánh mắt bắt đầu xa xăm lơ đễnh, “Xin lỗi nhé, trước nay tôi không