XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Minh và Hoàng Hôn

Bình Minh và Hoàng Hôn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 134484

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/484 lượt.

uống rượu bao giờ, nhưng cảm ơn cô”.
“Đến đây mà không uống rượu, ít người thế lắm, chắc là anh đến tìm ai chứ gì?” Cô gái tò mò hỏi.
“Đúng, làm sao anh biết được?” Kỉ Đình thấy vô cùng bất ngờ.
Cô gái bật cười hả hả, “Chắc anh cũng đến vì cô ấy rồi, không phải xấu hổ, người như anh ở đây nhiều lắm”. Nói xong, cô lấy tay chỉ đại một hồi. Kỉ Đình ngó theo hướng tay chỉ, chính là quầy bar ở góc bên kia. Nhân viên pha chế phía sau quầy có mái tóc ngắn, gầy guộc, một gương mặt anh đã quá thân quen, khi mỉm cười rạng rỡ tựa thiên thần, còn lúc ánh mắt chuyển động thì mê hoặc như thể ác quỷ. Lúc này, một tay cô chống lên quầy bar, còn tay kia lơ đễnh lắc lắc bình pha chế trong tay, trên khuôn mặt không rõ đang tỏ thái độ gì, ánh mắt lạnh lẽo, cơ hồ tỏ vẻ lạnh nhạt khinh mạn với tất thảy ánh mắt lưu luyến từ vô số những khách nam đi một mình, thảng hoặc có dăm ba người khách quen đến ngồi trước quầy chào hỏi cô, cô cũng chỉ hơi nhếch môi biếng nhác, chiếc tạp dề màu trắng, rộng hoác cực giản đơn, nhưng dường như có sức hấp dẫn chết người.
Bắt đầu từ giây phút ngoái đầu lại ấy, ánh mắt Kỉ Đình không hề rời đi. Anh nghe thấy cô kia lên tiếng như đã đoán trúng tim đen, “Tôi biết ngay là anh đến vì Chỉ An nhà này mà”. Kỉ Đình vẫn dán mắt vào nơi đó, giọng nói đượm vẻ đè nén cảm xúc, “Cô nói đúng”.
Cô không hề để ý đến anh. Không biết tại sao, anh khát khao cô đến nhường ấy, nhưng giây phút này đây, anh lại không hề bước đến, mà chỉ muốn ngồi yên ở một góc ngắm nhìn cô, cứ thế ngắm nhìn cô mãi, trong lòng trống rỗng, chẳng còn suy nghĩ được gì.
Thi thoảng lại có khách đàn ông quen biết đưa cho cô điếu thuốc, cô chìa môi ra đón lấy rồi lập tức có người châm lửa, điếu thuốc đã châm lệch môt bên khóe miệng, nụ cười của cô giữa làn khói thuốc khiến người ta bị hút hồn. Kỉ Đình ghét nhất những người hút thuốc, đặc biệt là phụ nữ, trong suy nghĩ của anh, đó có vẻ là cách hành hạ bản thân tàn tệ, còn lúc này đây, anh lại chỉ ngưỡng mộ đám lửa nhỏ màu đỏ ấy thôi, bởi nó chập chờn sáng tối quyến luyến trên khóe môi cô.
“Thôi được rồi, tôi không quấy quả anh nữa. Có điều, anh đẹp trai ơi, trông anh cũng ưa mắt đấy, tính tình cũng được, thế nhưng phải cảnh báo trước cho anh hay, nhìn thế thôi thì không sao, chứ không có lễ vật thì đừng hòng bén mảng, nếu không sẽ nếm quả đắng đấy!“ Cô gái phục vụ ném lại sau lưng anh câu nói ấy, ném lại cả ánh mắt khó hiểu rồi ôm khay bước đi.
Kỉ Đình gọi một người phục vụ khác đến, bảo anh ta rót cho mình một cốc nước. Ánh đèn bỗng dưng tối hẳn đi, lúc ánh đèn bừng sáng trở lại, âm nhạc đã đổi sang tiết tấu khác, rất nhiều vị vốn đang ngồi tại chỗ nhất loạt đứng dậy nhảy nhót theo tiếng nhạc cuồng điên. Chỉ An cẫn đứng ở chỗ quầy bar, đôi mắt lạnh lùng mang nét cười phảng phất, bàng quang theo dõi mọi sự, thảng hoặc lắc lư thân mình theo tiếng nhạc. Thực ra dáng vẻ Chỉ An đượm vẻ cay nghiệt chứ không hề diễm lệ, thế nhưng trong những cử chỉ bình thường nhất của cô cũng toát ra vẻ mê hoặc. Cô đứng đó, khẽ mỉm cười giữa màn nhập nhòe hỗn độn, như thể cô là thứ tinh linh ứa ra từ trong bóng đêm vậy.
Giữa đám đông điên cuồng nhảy nhót, việc Kỉ Đình đơn độc lặng ngồi một chỗ hóa ra là một sự nổi trội, anh cảm thấy ánh mắt Chỉ An vô tình quét qua hướng của anh, dừng lại vẻn vẹn vài giây ngắn ngủi rồi lại rời đi như chẳng hề có chuyện gì. Anh đoán rằng cô nhìn thấy anh, nhưng bất kể có hoặc chưa, anh đều không cách nào tiếp tục ngồi như thế mãi được. Anh đứng dậy, băng qua đám người nhảy nhót, bước đến bên cạnh cô.
Hai người họ chỉ còn cách nhau chiếc quầy bar, anh nghĩ, chí ít mình cũng nói điều gì đó, vì khoảng khắc trùng phùng này, anh đã đợi chờ biết bao lâu, kiếm tìm biết bao lâu? Thế nhưng anh lại chẳng nói năng gì, chỉ đứng lặng nơi quầy bar đó mà nhìn cô, im lìm, giống như từ bé đến giờ, anh cũng đứng sau lưng mà lặng thinh nhìn mọi cử động của cô như thế. Anh nghĩ, thực ra cô đã biết hết, đã bao nhiêu lần, trước mặt cô anh đều bó tay đầu hàng, ngay từ đòn tấn công đầu tiên, cái cứng rắn, kiềm chế của anh hết lần này đến lần khác đều bị cô vặt trụi, tất cả chỉ vì một nguyên cớ mà thôi.
Một cánh tay của cô vẫn chống hờ lên quầy bar, ánh mắt đảo khắp nơi, chẳng mấy chốc đã trở nên lạnh nhạt, nghiêng đầu dò xét anh như xưa nay vẫn vậy, trên mặt là vẻ nửa cười nửa không, điếu thuốc ngậm lơi lả trên khóe môi. Kỉ Đình đưa tay gỡ điếu thuốc trên môi cô xuống, “Hút thuốc nhiều không tốt đâu”. Cô không cự nự gì, quay người ra hiệu cho anh chàng DJ, người kia hiểu ý ném ngay cho cô một điếu, cô dùng một tay đỡ lấy, điềm nhiên châm tiếp.
“Chỉ...”
“Muốn uống chứ gì?” Anh vừa mở miệng đã bị cô chặn ngang, đành chỉ lắc đầu.
“Không muốn uống thì ngồi ra chỗ kia đi”. Cô lấy tay chỉ vào chỗ ngồi khi nãy của anh.
“Không phải...” Anh lại gắng nói lần nữa.
“Không phải không muốn, thế thì là có muốn. Uống gì?”.
“Anh...”
“Anh chỉ cần nói anh muốn uống gì”.
Cô cố tình không cho anh cơ hội nói gì, anh cũng không giận dữ, chỉ ngoan ngoãn im miệng, vẻ nhẫn nại mặ