Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 134497
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/497 lượt.
loáng nhập nhoạng là dáng hình lắc lư nhảy nhót ấy, vẻ lôi cuốn biến ảo, thu hút hết thảy mọi người. Xung quanh cô chốc chốc lại vang lên tiếng huýt sáo, một anh chàng trẻ tuổi càn rỡ còn áp sát vào nhảy cùng cô, động tác càng lúc càng điên cuồng nóng bỏng. Anh chàng nhảy nhót quên mình, hai tay ngông cuồng manh động, ôm quàng lấy eo cô, sờ sọang.
Chỉ An nhắm mắt lại, phóng túng cười vang, gương mặt xinh đẹp tới mức khiến người ta phải đắm chìm không sao cưỡng nổi, đúng vào khoảnh khắc cô mở choàng mắt, đôi cánh tay vẫn choàng ở eo cô đột ngột buông lơi, đang ngạc nhiên, cô trông thấy anh chàng đứng trước mặt lảo đảo lùi về phía sau, mặt mũi tức tối dõi mắt ra phía sau lưng cô. Cô ngoái đầu lại, trông thấy Kỉ Đình, bất giác bật cười.
Anh không nói năng gì, kéo phăng cô đi. Cô không giãy giụa mà chỉ cười man dại, mặc kệ anh dắt đi. Anh chàng kia nào chỉ để yên, liền lách người chặn ngay trước mặt, nhìn chăm chăm vào Kỉ Đình, “Anh làm thế này hay gớm quá nhỉ?”.
Kỉ Đình im lặng, cứ thế kéo tuột Chỉ An đi tiếp như không nghe thấy gì. Anh chàng kia giận dữ nói, “Thế này là thế quái nào, Chỉ An, nó là thằng nào?”.
Kí Đình còn đang đi đằng trước, nắm tay Chỉ An, bước chân vội vã gấp gáp. Lúc vào trong thang máy, Chỉ An nhìn thấy hơi rượu đã bốc lên khắp người anh, gương mặt bấy nay trắng trẻo đỏ gay đến kỳ lạ. Rượu trắng Hoành Thuỷ 63 độ… Cô thấy tức cười quá thể, cái trò tai ác này chỉ có Lục Lộ mới bày ra nổi, một nửa ly bé xíu như thế, uống ực một hơi, đến cả Chỉ An cũng túy lúy một trận, huống hồ là Kỉ Đình chưa từng đụng hơi rượu. Cô hơi tò mò, không biêt men rượu này sẽ thiêu đốt một con người ra nông nỗi nào nữa.
Thang máy dừng lại ở tầng ba, cửa mở ra, co người bước vào, Kỉ Đình xông ra khỏi thang máy, tay vẫn nắm chặt lấy Chỉ An. Chỉ An nhìn cửa thang máy đóng lại đằng sau, nhơn nhơn bảo, “Anh đưa tôi đi đâu thế hả?”.
“Về nhà”. Anh dừng bước, ngoái đầu nhìn cô.
“Trước mặt anh có phải đường cái đâu, là hành lang của dãy phòng riêng đấy ạ.”
Bàn tay kia của anh cũng tóm chặt lấy Chỉ An, anh cất lời, chắc chắn mà thật thà, “Chỉ An, em uống quá chén rồi đấy!”.
“Thật sao?” Chỉ An nhìn anh cười, anh thì trịnh trọng gật đầu.
Trước cửa thang máy là một sảnh nhỏ có quầy tếp tân của tầng Karaoke, ở dãy hành lang cách đó không xa, thấp thoáng có tiếng nhạc vọng ra từ các căn phòng riêng, ngân nga dặt dìu, khi vút cao khi xà thấp, cô gái ở quầy lễ tân vận áo xường xám tím đang cúi đầu không biết xem xét gì, thảng hoặc có nhân viên phục vụ bước qua, chẳng ai them liếc họ lấy một cái, ở chốn này, tối nào chẳng như tối nào, những việc thế này vốn chẳng còn gì lạ lẫm.
Chỉ An tựa người vào bức tường bên cạnh, đăm đăm nhìn anh, vẻ rất hứng thú, đôi bàn tay anh vẫn bám chặt lấy bàn tay trái của cô, cô tựa người về phía sau, anh bị kéo theo bất ngờ, liền lảo đảo ngã người về phía cô, cũng may là chống kịp tay vào tường, hơi thở của cô phả thẳng vào mặt anh.
Kiểu này không ổn rồi. Anh ý thức được sự tình rất nhanh, liền tránh khỏi cô, cố đứng cho vững, nhìn thẳng vào người trước mặt. Gương mặt cô thấp thoáng như gần như xa, chỉ riêng đôi mắt, sang đến bất ngờ.
“Tuy là tôi say rồi, nhưng có gì anh cứ nói đi”
Không hiểu sao, đôi môi của cô khẽ run rẩy.
Kỉ Đình cúi đầu nhìn cô, đượm chút vẻ hồ hoặc, “Chỉ An, tại sao em phải như thế?”.
“Thế nào?”
Anh cụp mắt xuống, gắng nghĩ ngợi cho thong, chẳng mấy chốc, trong đầu chỉ còn xót lại cảnh tượng cô với gã trai nọ quấn lấy nhau nồng nhiệt, nỗi tức giận của anh bỗng trở lên gần gũi và rõ ràng.
“Tại sao em phải như thế!” Anh xưa nay chưa bao giờ ăn nói mạnh miệng như vậy, nhưng từ bao lâu nay, câu hỏi ấy cứ triền miên thiêu đốt anh.
Nhưng cô hiểu, “Anh chẳng có tư cách gì quản lý tôi cả”.
“Đương nhiên là có!” Anh cao giọng phản bác, bàn tay đang nắm lấy tay cô ngang ngược ép vào trước ngực, hơi thở dường như cũng điên loạn hệt nhịp tim.
“Ha!” Cô cười lớn, “Lại thuyết giáo, tôi ghét nhất cái mớ triết lý đấy của anh”.
“Chẳng làm cách nào khác được.”
Chỉ An bướng bỉnh hơi ngẩng đầu lên, vừa hay chạm vào mặt anh, anh ào đến mãnh liệt quá, va vào cô đau điếng, hơi rượu nồng nặc ào ạt xộc vào miệng cô, quấn quýt không rời. Cô không cam tâm, nghiến răng nghiến lợi cắn vào đầu lưỡi anh, không đủ để chảy máu, nhưng đủ làm anh đau. Bọn họ là vậy, cứ luôn làm kẻ kia đau đớn. Anh run lên, rồi tiếp tục để mặc mình trôi trong cơn say, “Chỉ An, anh thấy lảo đảo...”. Khoảnh khắc ngắn ngủi rời nhau ra, anh rì rầm bên khoé môi cô, “Cứ như đi trên mây ấy, chỉ sợ bị rơi xuống…”.
Cô nhắm mắt lại, nghiêng về phía sau mà cười.
Anh cứ thế hôn cô, xuống đến phía dưới cổ, rồi vùi mặt vào đó, làn da anh nóng bừng áp sát bên cổ cô trần trụi, dần dà không thấy động tĩnh gì nữa, sức nặng cơ thể anh càng lúc càng đè nặng lên cô, “Ơ kìa…”. Chỉ An ngước lên nhìn trần nhà, đành phải đưa tay đỡ lấy anh. Bình thường trông anh thanh mảnh vậy, không ngờ lại nặng đến thế này.
Cô gắng sức nhìn sang cô tiếp tân nãy giờ nhòm trộm nhưng lúc này đang g