Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 134478
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/478 lượt.
iả bộ lẩn mẩn tính tiền, nói, “Cái gì chị cũng thấy rồi, phiền chị, tìm người giúp tôi môt tay với”. Người kia sực tỉnh, nháy mắt đã có một nam phục vụ lập bập chạy tới. Chỉ An cùng với anh ta dìu anh chàng Kỉ Đình đầu óc lơ mơ sang chiếc sofa đối diện, “Phiền anh lấy giúp tôi ly nước”, cô nói.
Người phục vụ gật đầu, đang dợm bước đi, anh chàng Kỉ Đình nhắm mắt nãy giờ bỗng giơ tay bám chặt lấy tay áo anh ta, “Chỉ An, em lại định đi đâu thế?”. Anh kia còn dùng dằng chưa biết làm thế nào, cứ đứng tần ngần khó xử. Chỉ An cũng mặc kệ, chỉ cười sặc sụa không dứt. Thế mà hai tay của con người say khướt kia cũng chẳng hay biết gì, anh phục vụ vất vả một hồi, cuối cùng cũng thoát ra được, đi rót một cốc nước lọc đúng như Chỉ An dặn. Chỉ An thấm nước vào tay, vỗ vỗ mặt Kỉ Đình, “Kỉ Đình, cái đồ háo sắc này, dậy mau!”. Dưới mấy cái vỗ mặt bồm bộp của Chỉ An, Kỉ Đình khó khăn lắm mới mở mắt ra được, lơ mơ cực độ, “Ở đâu thế này?”. Anh từ từ chống người ngồi dậy, thấy trong bụng cồn cào, rồi bụm miệng lại, nhằm thẳng hướng nhà vệ sinh bên cạnh mà lao đến.
Phải mười phút sau anh mới quay lại, vẻ đỏ gay trên mặt đã bớt đi nhiều, nhưng lại hiện rõ nét mệt mỏi, trên mặt và rìa tóc vẫn còn đọng nước. Trông thấy Chỉ An ngồi trên sofa, mặt mũi cáu kỉnh, anh cảm thấy hai bên má nóng bừng, nhưng vẫn khấp khởi mừng vui, “Em chưa đi à?”. Anh không dám nhìn đôi môi mơn mởn khác thường của cô.
“Tôi định đi rồi, nhưng lại sợ anh làm trò xằng bậy với anh phục vụ, thật không ngờ anh có sở thích kỳ quặc thế.”
“Đừng nói nhảm”. Anh ngồi xuống bên cạnh cô, cặm cụi uống hết cốc trà nóng mà anh phục vụ đã để sẵn trên bàn, dòng nước ấm áp trôi êm ái xuống cổ họng, dạ dày rỗng không đau thắt bỗng chốc dễ chịu hơn nhiều, thế nhưng đầu anh vẫn nặng trình trịch, con tim cũng chẳng chịu yên.
“Tôi phải đi đây.” Chỉ An vỗ đầu gối đứng dậy.
“Đi? Đi đâu cơ?” Anh kinh ngạc, nắm chặt lấy tay cô, cô giằng ra, anh lại nắm chặt.
Trong ánh mắt của anh thoáng vẻ đau đớn, vẫn không chịu buông tay, cứ bướng bỉnh nhìn cô mãi.
Cái kiểu giằng co trong im lặng này khiến lòng dạ Chỉ An bỗng rối bời, “Rốt cuộc anh muốn làm gì?”.
“Anh muốn làm gì ư? Chỉ An, đừng có nói với anh là em không biết.” Anh nói bình tĩnh là thế, vậy mà trong giọng điệu lại đượm nỗi bi ai. “Bởi vì em biết tỏng mọi thứ rồi, nên mới có thể cố tình ngông cuồng thế này chứ. Căn bản em chưa bao giờ muốn dừng lại, nên làm sao biết được không hề tồn tại hòn đảo êm đềm?”
“Tôi không muốn biết, chẳng nghĩa lý gì cả.”
“Nhưng lại có ý nghĩa với anh đấy. Chỉ An, em không thể thế này được, thích thì nghịch ngợm vài lượt, không vui thì bước đi. Anh không tin là em không cần ai hết.” Anh thấy đầu đau như muốn nổ tung.
Cô ngó đi chỗ khác, chẳng nói chẳ rằng, cuối cùng bảo, “Anh uống nhiều quá rồi, đi theo tôi”.
Kỉ Đình đứng dậy đầu óc lảo đảo, cơ hồ không thể suy nghĩ gì, nhưng chẳng cần suy nghĩ, anh vẫn quyết chí đi theo cô bằng được.
Cô dắt anh đến con ngõ nhỏ ở phía cửa hậu của Tả Ngạn, ngồi lên chiếc mô tô cũ nát đến mức cá tính của cô, cô cài mũ bảo hiểm xong, quăng chiếc mũ dự phòng cho anh, hất hàm chỉ vào chỗ ngồi phía sau mình.
“Đi đâu?” Anh đón lấy mũ bảo hiểm, hỏi ngay.
“Đưa anh đi cho tỉnh rượu… Không đi thì trả mũ lại đây.”
Anh không nói không rằng, chỉ cài mũ vào, nghe lời, ngồi lên xe, anh vừa mới ngồi vững, cô đã nhấn chân ga thật mạnh, xe lao như tên bắn về phía trước, Kỉ Đình theo quán tính ngửa người về đằng sau, lo lắng cực độ đành ôm chặt lấy eo Chỉ An. Áo cô chỉ mỏng manh một lớp, qua lớp áo ấy, anh cảm nhận dược làn da mịn màng mà ấm nóng của cô, lòng thắc thỏm không yên, nhưng cô dường như chẳng hề hay biết.
Chẳng mấy chốc, chút thắc thỏm không yên của anh đã bị văng đi tận đẩu tận đâu, cô chạy xe vù vù như thế, như bay vèo một cái ra khỏi con ngõ dài và hẹp, rồi lập tức quặt ngay vào đường lớn. Khi ấy đã khuya lắm rồi, trong thành phố đèn đuốc vẫn sang trưng, nhưng dòng xe cộ cùng người qua lại đã thưa thớt đi nhiều, dầu vậy, cái tốc độ chạy xe này của cô vẫn đủ toi mạng như chơi.
“Chậm chút nào, Chỉ An, nguy hiểm quá!” Anh ghé sát tai cô mà nói, nhưng cảm giác như tiếng nói của mình lập tức bị tiếng gió ào đến bạt hết về phía sau, hình như cô chẳng nghe thấy gì, chỉ chăm chăm lao về phía trước. Anh nhìn thấy cách đó không xa có cột đèn giao thông, trong bụng nghĩ, đợi cô dừng lại chỗ này, bất kể ra sao cũng phải nói với cô dăm câu ba điều. Không ngờ đèn đỏ sờ sờ trước mặt, cô không những không giảm tốc, còn rồ ga phóng vụt qua luôn.
“Em điên rồi!” Anh không thể kiềm chế được nữa, đẩy vai cô một cái, gào toáng lên, “Có muốn sống nữa không, đèn đỏ cũng vượt luôn hả?”. Lần này cô có phản ứng, ngoái đầu lại, cười với anh. Anh chỉ nhìn thấy đằng sau tấm kính chắn gió trên mũ bảo hiểm của cô, khoé môi cô hơi nhếch lên, vẻ không thèm đếm xỉa gì đến đường xá trước mặt. Lúc cô ngoảnh mặt lại sau tiếng kêu hốt hoảng của Kỉ Đình, một chiếc mô tô Honda trờ tới, cô vội vã ngoặt đầu xe. Chiếc mô tô lảo đảo một lúc. Chủ nhân của chi