Cuộc Sống Hạnh Phúc Sau Khi Trọng Sinh
Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341784
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1784 lượt.
n xe, Dung Nham lập tức gọi điện cho Lương Phi Phàm.
“Ai đó?”, điện thoại riêng để liên lạc giữa sáu anh em lại có một giọng nữ ngọt ngào nghe máy.
“… Chị Yên? Em là Dung Nham, anh Cả đâu rồi? Cho em gặp anh ấy”.
“Chú vẫn chưa chúc Tết chị”, Cố Yên thong thả nói, Dung Nham thầm rủa trong bụng nhưng miệng như bôi mật, chúc một đống lời ngọt ngào.
“Thật ngoan”, giọng Cố Yên như đang cười, “Lương Phi Phàm đang làm bữa khuya, một tiếng sau chú hãy gọi lại!”.
Điện thoại cúp “rụp” một tiếng nhanh gọn lẹ, Dung Nham bực bội không chịu được nữa, gầm lên với Lý Vi Nhiên đang lái xe: “Đến nhà anh Cả!”.
Lý Vi Nhiên trên đường đi rất ít nói, lúc này nhìn Trần Ngộ Bạch đang nhắm mắt ngồi ở ghế sau qua kính chiếu hậu, dè dặt, “Có cần đến bệnh viện trước không?”.
Tay áo Trần Ngộ Bạch dính máu, tư thế nằm cứng đờ, chắc phần lưng cũng bị thương không nhẹ.
Dung Nham gõ gõ cửa sổ, tức tối hỏi, “Chú Ba, sao rồi?”.
“Không chết được”, Trần Ngộ Bạch vẫn lạnh lùng. Anh mở mắt ra, vẻ mặt rất mệt mỏi. Không lâu sau chỉ nghe anh bực bội chửi rủa một tiếng nhỏ, sau đó đá vào lưng ghế của Dung Nham, “Gọi điện cho Tần Dương”.
“Cám ơn người ta đã tiếp đãi chúng ta?”, Dung Nham mở điện thoại ra, giễu cợt.
“…Hỏi anh ta… có phải mọi người đã về hết không?”.
Dung Nham hiểu, “ừ” một tiếng, Trần Ngộ Bạch không nói gì nữa. Lý Vi Nhiên thở dài khẽ một tiếng, “An Tiểu Ly chưa đi, cô ấy và Sở Hạo Nhiên đi cùng nhau”.
Dung Nham ngớ người, lập tức vừa gọi điện vừa thở dài: “Chú Ba, xem như chú đổ rồi”.
Khóe mắt Lý Vi Nhiên liếc thấy Dung Nham không tìm Tần Dương mà lại gọi điện cho Tần Liễu, tim thoáng rung lên, rốt cuộc vẫn không kìm được, nhân lúc chưa ai nghe máy, anh nói nhanh một câu: “Nói với cô ấy một tiếng là Tần Tang vẫn còn ở ngoài sân sau”.
Tiếng “alo” ngọt ngào của Tần Liễu đúng lúc này vang lên, Dung Nham lại vì lời của Lý Vi Nhiên mà hít mạnh một hơi, ho sặc sụa.
Đám nhóc này uống lộn thuốc hết rồi!
Lúc ba người họ tới nhà họ Lương thì Lương Phi Phàm đang cùng Cố Yên đốt pháo hoa ngoài vườn. Thấy Trần Ngộ Bạch bị thương, Cố Yên vô cùng kinh ngạc: “Ai thế? Ngay cả Trần Ngộ Bạch cũng không sợ?”.
Lý Vi Nhiên mệt mỏi lắc đầu.
“Chú lại sao rồi?”, Cố Yên vỗ vỗ Lý Vi Nhiên, tết nhất sao lại ủ rũ thế kia.
Lúc nói chuyện đã vào đến nhà, Lý Vi Nhiên chọn sofa gần nhất, mệt mỏi đổ ập xuống, một tay nhấc lên che ngang mặt.
Lương Phi Phàm vẫy tay gọi Cố Yên lại, dỗ dành cô vài câu, cô bĩu môi rồi đi lên lầu.
Đợi bóng cô mất hút ở ngã rẽ cầu thang, Lương Phi Phàm mới hỏi Dung Nham: “Chuyện gì thế?”.
“Tiệc Hồng Môn”, Dung Nham nhún vai, “Mấy đứa ở thành Tây đã tính toán hết, có lẽ muốn ra oai với chúng ta? Ai ngờ lão Tam động thủ thật, anh không nhìn thấy đâu, lão Tam của chúng ta đã lâu không ra tay rồi, khá lắm, thật không làm mất mặt bọn này”.
Lương Phi Phàm quan sát Trần Ngộ Bạch, trừng mắt với Dung Nham. Dung Nham tỏ ra tủi thân, “Anh trừng em làm gì! Em chỉ lo trông coi Tiểu Ngũ, ai mà biết – anh Cả nói xem, anh có thể nghĩ rằng lão Tam của chúng ta cũng có lúc dùng vũ lực giải quyết tình địch không?”.
Nghe thế, Trần Ngộ Bạch nhìn Dung Nham bằng ánh mắt vô cùng bạo lực máu me, Dung Nham lập tức giơ hai tay lên, im tiếng.
Người giúp việc mang trà nóng và điểm tâm lên, Lương Phi Phàm dặn dò băng bó cho Trần Ngộ Bạch.
“Vi Nhiên, còn chú thì sao?”, Lương Phi Phàm chuyện qua hỏi Lý Vi Nhiên.
Lý Vi Nhiên nằm đó, như mất đi sức sống, bất động.
“Anh Cả, tiếp theo phải làm sao?”, Dung Nham chà xát bàn tay.
Lương Phi Phàm uống một ngụm trà, “Nếu bọn chúng dám mai phục, thì chắc đã chuẩn bị đối phó chúng ta. Các chú đừng để người ta thất vọng về hành động của ‘Lương Thị’.”
Dung Nham sờ cằm, đôi mắt phượng đào hoa cố tỏ ra vẻ trong sáng, “Em gái ruột của Tần Dương tỏ ra hứng thú với em, có thể xem là ‘động lực’ được không?”.
Trần Ngộ Bạch nhìn Dung Nham vẻ chán ghét, Lương Phi Phàm đáp với vẻ nghiêm túc: “Vậy phải xem người ta có hài lòng với ‘năng lực’ của chú không, đương nhiên việc gian xảo như thế này, năm đứa bọn anh thân là thương nhân tỏ vẻ kỳ thị sâu sắc với chú”.
Dung Nham chìa tay ra, “Ăn không được nho thì chê nho xanh, em biết, năm người luôn ghen tỵ với dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn gọi ong dụ bướm của em”.
Lần này ngay cả Lý Vi Nhiên nằm giả chết trên sofa cũng phải thở dài một tiếng.
Lương Phi Phàm thấy thời gian đã trễ, “Ai ở lại thì tự tìm phòng, anh đi lên đây”.
Dung Nham một mặt cảm thán đêm xuân ngắn ngủi khổ ải, rồi vừa hỏi một câu: “Chiến tuyến rộng không? Vi Nhiên, ông già chú qua Tết là lên chức rồi, hay là quậy lớn một chút, đạp đổ hết đám ở thành Tây? Xem như là sự hiếu kính của bọn mình với ông già chứ”. Dung Nham chỉ sợ thiên hạ không loạn, đá đá Lý Vi Nhiên, nhưng anh lại khoát tay, “Em không tham gia”.
“Sao? Vạch giới hạn với bọn này à?”, Dung Nham lạ lùng, “Ra nông nỗi này mà chú con muốn chừa đường về?”.
“Sao không chừa lại chứ?”, Lý Vi Nhiên thở dài, ngồi lên, “Em cũng chỉ dọa cô ấy thôi, làm sao nỡ bỏ cô ấy th