Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341785
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1785 lượt.
việc. Sáng đó cô vừa ra khỏi phòng thì điện thoại đổ chuông.
“Alo?”.
Giọng anh rất thành thật, An Tiểu Ly bị lung lay, dù sao bây giờ công việc cũng khó kiếm, đãi ngộ của ‘Vũ Hưng’ lại tốt.
“Như vậy được không?”, cô do dự, “Em không muốn núp bóng ai nữa”.
“Yên tâm, nếu em làm không tốt, anh cũng sẽ nghĩ đến việc đuổi em”.
Nói xong hai người đều cười, không khí không còn ngượng ngập căng thẳng như ban đầu, Tiểu Ly không kìm được muốn dò hỏi giùm bạn thân, “Gần đây anh có liên lạc với Tang Tang không?”.
Lý Vi Nhiên lắc đầu, anh vẫn chưa hết giận.
“Thực ra…”
“Hello hai vị! Chúc mừng năm mới!”, Tần Tống lúc này bước vào, cắt ngang lời Tiểu Ly, “Lý Vi Nhiên, chị Minh Châu nói tìm anh có việc, lát nữa sẽ tới”.
Tiểu Ly biết ý lui ra.
Lát sau Tần Tống đi ra, bị cô kéo lại.
“Cậu nói đưa tôi đi lấy hành lý mà!”, đồ đạc của cô vẫn còn ở nhà Trần Ngộ Bạch, nhưng do những lời lạnh lùng hôm đó của anh, cô không dám gặp lại, nên nhờ cậy Tần Tống tìm lúc Trần Ngộ Bạch không có nhà đề đưa cô đến lấy đồ.
Tần Tống thực sự sợ hãi, gần đây độ kinh khủng của anh Ba trong bảng xếp hạng đã vượt qua Lương Phi Phàm cộng Cố Yên, chiếm giữ vị trí đầu bảng, ai chọc là chết chắc! Cậu ta vẫn còn một việc rất quan trọng chưa hoàn thành, không thể vì đồ đạc của Tiểu Ly mà chết sớm được!
“Thì chỉ có mấy bộ đồ thôi mà, mua mới là được, tính tiền cho tôi hết được không?”, cậu ta rất vui khi bỏ ra khoản tiền này!
“Không được!”, An Tiểu Ly cuống lên, bóp cổ cậu ta lắc lắc, “Những thứ tôi thích đều ở nhà anh ấy, tôi phải đi phải đi!”.
“Được được được… buông tay ra đã! Thịt tôi sắp rơi ra rồi, An Tiểu Ly, tôi nói cậu biết nhé, quen cậu rồi, người ta đều nói tôi mập, mà thực ra tôi đâu có mập, là do bị cậu nhéo tới mức toàn thân phù thũng hết rồi…”
Buổi sáng thức dậy, tấm chăn nặng chịch trên người đè muốn nghẹt thở, Tần Tang trong lúc nửa mê nửa tỉnh bỗng thấy không chịu nổi nữa, cô ngồi bật dậy, tung chăn xuống giường.
Rèm cửa bị động tác gần như xé toang của cô mở tung, ánh nắng khô ráo mùa đông ập vào, có cảm giác vụng về lóng ngóng như vừa được tái sinh.
Thấy Tần Tang xuống lầu, mọi người đều sửng sốt. Vương Di vội đến dìu cô, Tần Liễu và Tần Hòe đang nghịch máy chơi game, lúc này cũng túm tụm lại.
Từ buổi tối mùng Ba, Tần Tang nhốt mình trong phòng, ngày nào cũng ngủ mê mệt, bố đã mời mấy bác sĩ đến khám, họ đều không nói được là bệnh gì, đến nỗi bố cuống lên nổi trận lôi đình, lại thêm gần đây Tần Dương bỏ lỡ mấy đơn hàng lớn, năm nay không khí trong nhà cứ u ám, nặng nề.
“Con phải ra ngoài một lát”, Tần Tang ngoan ngoãn uống thuốc, nói với Vương Di.
Vương Di vội đồng ý, gọi tài xế chuẩn bị xe, nghĩ ngợi rồi không yên tâm lắm, “Con vừa khỏe lại, hay là đừng ra ngoài. Muốn gì thì nói với mẹ, mẹ đi mua cho”.
Tần Tang lắc đầu, cuối cùng trong sự kiên trì của Vương Di, Tần Liễu sẽ đi cùng cô.
Tần Tang càng lúc càng thấy cô không hiểu Tần Liễu nữa, vốn luôn nghĩ rằng chị cô chỉ biết nhõng nhẽo và tiêu tiền, buồn chán sống qua ngày, nhưng lần này về việc của Dung Nham, cô nàng bướng bỉnh tới độ ai cũng phải bó tay. Tần Tang ngồi trên xe đang do dự có nên gọi điện cho Lý Vi Nhiên không, thì cô nàng đã hỏi rõ văn phòng của Dung Nham ở tầng mấy của ‘Lương Thị’ rồi.
“Chúng ta chia tay ở ngã tư trước mặt nhé, trước bữa tối sẽ tập hợp ở đây”, Tần Liễu nói xong nhảy xuống xe. Tần Tang muốn hỏi khoảng mấy giờ, nhưng cô nàng đã mất hút.
Đến “Vũ Hưng”, trợ lý của Lý Vi Nhiên lịch sự chặn Tần Tang lại, nói phải thông báo.
Tần Tang thấy tim nhói đau, mỉm cười gật đầu.
Lý Vi Nhiên lập tức từ văn phòng đi ra, phía sau lại có một đại mỹ nữ trang điểm tinh tế, mặc bộ công sở màu xám nhạt, đôi chân thon dài dưới chân váy bút chì, vô cùng xinh đẹp.
“Làm Ngũ thiếu gia nhà ta cuống đến mức này, chắc chắn cô là Tần Tang?”, cô ta mỉm cười với Tần Tang, “Chào cô, tôi là Cố Minh Châu”.
Tần Tang cũng mỉm cười, ánh mắt lại nhìn Lý Vi Nhiên. “Có thời gian không? Em muốn nói vài câu với anh”.
Chỉ mấy ngày mà cằm cô nhọn đi thấy rõ, ngay cả giọng nói cũng ảm đạm u buồn đi nhiều, trái tim ai đó như thít chặt lại.
“Ăn trưa chưa?”, Lý Vi Nhiên rất tự nhiên nắm lấy tay cô, cô lắc đầu.
“Chị Minh Châu, lát nữa chúng ta bàn tiếp”, anh xin lỗi Cố Minh Châu, cô ta mỉm cười vẻ thông cảm rồi xách túi đi.
Lý Vi Nhiên quay người lấy áo khoác, đưa Tần Tang đến quán ăn gần đó.
Hai người thực ra chẳng bụng dạ nào ăn, gắp được mấy miếng, Tần Tang buông đũa, bình tĩnh hỏi: “Không hỏi xem vì sao em đến tìm anh ư?”.
Lý Vi Nhiên ngước lên, “Ồ, vì sao em đến tìm anh?”.
“Ha ha”, Tần Tang cười, “Vi Nhiên, anh thật tốt”.
Lý Vi Nhiên lặng lẽ nhìn cô.
“Buồi tối lần đầu em gặp anh, anh cười với em, lúc đó em rất hối hận, nếu hai năm trước gặp anh sớm thì hay biết mấy. Hai năm trước, trong đối tượng bố chọn cho em, Trình Hạo hợp ý em nhất, em và anh ta hẹn nhau mạnh ai nấy sống, nếu không có anh xuất hiện, em thật sự sẽ kết hôn với anh ta. Nhưng không ngờ về sau gặp anh… Tháng trước em