Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1342088
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2088 lượt.
Đau lòng như vậy thì còn chia tay cái nỗi gì, về nói vài câu là được mà, Tiểu Bạch sẽ không so đo với cậu đâu”.
“Là tôi đá anh ấy”, Tiểu Ly khóc, mũi đỏ ửng, “Muốn làm lành thì cũng phải là anh ấy dỗ dành tôi chứ!”.
Tần Tống thắng gấp xe làm chiếc xe ngừng lại xiêu vẹo, nhìn cô vẻ không tin nổi, “An Tiểu Ly, cậu chán sống rồi hả? Cậu đá Trần Ngộ Bạch? Cậu đúng là… kỳ hóa khả cư[1'>!”
[1'> Chỉ việc thu gom những hàng quý hiếm, đợi khi cao giá sẽ tung ra bán.
An Tiểu Ly lườm cậu ta, chẳng trách Tang Tang coi thường, trình độ thành ngữ còn không bằng cô.
Đến chung cư An Tiểu Ly mới thuê, dọn đồ lên trên, Tần Tống nói còn có việc phải đi trước, An Tiểu Ly đưa cậu ta ra cửa, cậu ta bỗng nghiêm túc nói với cô: “Tôi vẫn là lần đầu thấy Trần Ngộ Bạch buồn bã vì ai đó như vậy, bây giờ anh ấy cả công ty cũng không thèm đến, những năm trước, lễ tết gì đó cũng chưa từng thấy anh ấy nghỉ phép, nhưng năm nay trước tết sau tết anh ấy xin nghỉ nhiều như vậy, tính ra cũng đều vì cậu, ngay cả anh Cả của tôi cũng nói anh ấy thay đổi rồi. Anh ấy thật lòng yêu cậu, tôi quen anh ấy bấy lâu, ngoài những lần liên quan đến tính mạng, chưa từng thấy anh ấy ra tay xử ai bao giờ, cậu nghĩ xem anh ấy là người rất hiểm độc, có bao giờ mà đến nỗi không kiềm chế được như vậy không, loại như Sở Hạo Nhiên, muốn đối phó với hắn thì chỉ cần anh ấy động ngón tay thôi là xong, hà tất phải mất mặt đến nỗi đánh nhau ở nhà họ Tần, còn bị thương nữa. Cậu… cứ suy nghĩ kỹ đi. Sống một mình phải cẩn thận, nếu có chuyện gì thì gọi điện cho tôi, lúc nào tôi cũng sẽ tới ngay”.
Tiểu Ly ngơ ngẩn, tròng mắt lại ươn ướt, nhéo mạnh tay Tần Tống đau đến độ xuýt xoa.
“Tiểu cầm thú, chị đây sau này sẽ đối xử tốt với cậu”.
Tần Tống xoa xoa cánh tay lại đỏ bầm, “Được thôi, vậy bây giờ Tang Tang chia tay anh Năm rồi, cậu giúp tôi theo đuổi cô ấy đi”.
An Tiểu Ly nước mắt nước mũi đầm đìa, gật đầu lia lịa.
Lý Vi Nhiên sa sầm mặt tính tiền, vẫy xe taxi nhét cô vào trong rồi đóng mạnh cửa lại, trước khi đi lại không nỡ không nói gì với cô, nhíu mày tức tối dặn dò: “Mấy hôm nay đừng có chạy lung tung!”.
Thấy cô ngoan ngoãn gật đầu, giọng anh ấm áp hơn, “Chuyện gì cũng có anh rồi, em đừng suy nghĩ bậy bạ!”.
Anh quay người đi. Tài xế hỏi mấy lần đi đâu, Tần Tang mới sực tỉnh. Cô đang rối, huống hồ còn phải đợi Tần Liễu cùng về nhà, thế là xuống xe, chậm rãi đi bộ trên con đường cũ.
Lý Vi Nhiên… hôm đó anh nói chia tay, là tức giận nhất thời? Thế thì anh không phải không cần cô nữa?
Buổi tiệc mùng Ba, cho dù ai lên kế hoạch, Trình Hạo chí ít cũng biết, thế thì là Trình Hạo đã kể cho Tần Dương nghe chuyện của cô và Lý Vi Nhiên? Hóa ra là Trình Hạo lừa cô? Anh ta không muốn hủy hôn?
Phải nói với bố ư? Bố sẽ phản ứng thế nào?
Tần Tang cảm thấy bản thân đã làm rối cục diện, những gì cần khai thật thì không nói, còn những điều không nên nói thì đã nói hết cho người ta biết.
Hay cứ nói chuyện trước với Trình Hạo, Tần Tang quyết định.
Trên đường nghĩ về những chuyện đó, cô không để ý đến một chiếc Benz màu đen đi theo cô đã mười phút rồi.
Châu Yến Hồi ngồi trong xe cười rất vui vẻ, xem ra cô bé này không nhạy cảm như anh ta tưởng, sao ngang nhiên theo cô lâu vậy rồi vẫn chưa bị phát hiện?
“Tang Tang”, anh ta không kìm được, cuối cùng xuống xe.
Tần Tang nghe giọng anh ta, theo phản xạ quay đầu lại, da gà càng nổi lên. “Chào anh”, cô vẫn miễn cưỡng cười.
Châu Yến Hồi cười và bước lại, cúi xuống tiến sát vào mặt cô, “Lâu quá không gặp, Tang Tang”. Giọng anh ta trầm ấm quyến rũ, đường nét gương mặt như lưỡi dao, không có nhân tính, nhưng Châu Yến Hồi quả thật rất đẹp trai.
“Lâu quá không gặp”, Tần Tang rất khó chịu trước khoảng cách gần như vậy, giọng cứng nhắc thấy rõ, “Xin gọi tôi là Tần Tang”.
“Được, Tần Tang”, Châu Yến Hồi lùi lại một bước, mỉm cười rất lịch sự, trong lòng lại đang suy nghĩ dữ dội xem phải dùng công cụ nào để giáo huấn cái cô nàng không ngoan ngoãn này. “Trùng hợp gặp nhau như vậy, đi uống một ly trà nhé?”.
“Xin lỗi, không rảnh. Lần sau đi”, Tần Tang đương nhiên từ chối.
Châu Yến Hồi cau mày thắc mắc, “Anh chẳng đã nói với bố em rồi sao, anh sẽ chăm sóc tốt Lâm Lâm, ông không chuyển lời với em à? Em còn bận rộn gì nữa?”.
Ánh mắt Tần Tang lập tức trở nên sắc nhọn, chẳng trách bố lại biết chuyện Tiểu Hòe, hóa ra là anh ta giở trò sau lưng!
“Châu Yến Hồi, rốt cuộc anh muốn gì?”.
Anh ta bỗng cười phá lên, “Em”. Anh ta kề sát tai cô, hơi thở phả ra cũng lộ vẻ tà ác.
Cảm giác của Tần Tang lúc này như nuốt phải con kiến hôi, ánh mắt cô vô cùng lạnh lẽo liếc nhìn anh ta, lạnh lùng buông ra hai chữ, “Đồ điên”. Nói xong cô mặc kệ anh ta, vẫy xe taxi bỏ đi.
Vừa nói cho tài xế biết nơi đến, điện thoại của Tần Tang réo vang. Một số lạ, nhưng là giọng nói vừa nãy vang lên bên tai cô.
“Cứ suy nghĩ cho kỹ về ý kiến của anh nhé”, Châu Yến Hồi vẫn thong thả, như rất chắc chắn phần thắng, “Dù sao, anh rất có thành ý”.
“Cút”, Tần Tang rất bình tĩnh, rất nghiêm túc.
Không có Trần Ngộ B