Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341796

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1796 lượt.

ạch, An Tiểu Ly cũng như những cô gái khác vừa bước chân vào làm việc, rất bình lặng êm ả.
Ngoài những lúc nửa đêm đá chăn ra bị lạnh cóng, quay sang ôm người bên cạnh nhưng không có ai, mới sực nhớ ra sẽ chẳng ai còn bị cô đâm sầm vào, choàng tỉnh đắp lại chăn cho cô, rồi lại ôm vào lòng thật ấm áp.
Ngoài những lúc đi siêu thị mua đồ, chọn rất nhiều mới sực nhớ ra, chỉ có một mình cô, không cần phải nấu nhiều như vậy.
“Này!”, Tần Tống vỗ mạnh vai An Tiểu Ly, “Rốt cuộc có đi hay không?”.
An Tiểu Ly giật mình, dụi dụi sống mũi cay cay, hít một hơi, “…Trần Ngộ Bạch có đi không?”.
Lúc tan sở vừa hay gặp được Tần Tống, nói đến tìm Lý Vi Nhiên cùng đi thử những món cây nhà lá vườn ở ngoại ô, nhưng Lý Vi Nhiên không rảnh. Nghe Tần Tống cứ gọi anh Năm anh Năm, cô nhớ đến Trần Ngộ Bạch.
“Không đi, bây giờ anh ấy đổi cách điên rồi, xem mình là robot, việc của bọn này đều do một mình anh ấy làm hết!”, Tần Tống mở cửa đẩy cô lên xe.
Kỷ Nam ngồi trên xe đợi đến nóng ruột, cửa vừa mở tưởng là Tần Tống, không nói không rằng đá một cú, “Chậm muốn chết!”.
An Tiểu Ly làm sao thoát được cú đá của quán quân võ thuật toàn quốc, tay vô thức đưa ra đỡ. Gầm xe lại hơi cao, cơ thể cô nhỏ bé lại đang nghiêng người về phía trước, bị đá trúng khuỷu tay.
“Xin lỗi xin lỗi!”, Kỷ Nam rất hối lỗi, xoa xoa tay cô, “Cũng may cũng may, chưa gãy! Có thể ngày mai sẽ hơi sưng, buổi tối về tôi sẽ lấy rượu ra xoa cho cô!”.
Tần Tống ngồi phía trước khởi động xe, cứ thở dài lắc đầu, lần này có người thảm rồi.
Kỷ Nam rất hối lỗi nên cứ khoác vai cô an ủi, An Tiểu Ly lại khoanh tay ngồi né sang bên. Kỷ Nam này tuy là tuyệt thế tiểu thụ, nhưng vẫn có khác biệt với phụ nữ, cứ áp sát thế này là sao!!!
Lái xe gần hai giờ đồng hồ mới tới chỗ ăn. Ăn giữa chừng thì sắc mặt Kỷ Nam chợt thay đổi, buông đũa lao đi mất. Tần Tống đuổi theo sau, lát sau ngượng ngùng gãi đầu quay về, “Cái đó… Tiểu Ly, ưm… cậu có thể đi đến… nhà vệ sinh được không? Kỷ Nam muốn mượn cậu một món đồ”.
“Đồ gì?”.
Tần Tống đỏ mặt, kề tai cô thì thầm mấy câu, An Tiểu Ly sững sờ tới mức suýt thì đâm đầu vào trong nồi đất – băng vệ sinh? Kỷ Nam là con gái?!
Hóa ra không phải tuyệt thế tiểu thụ, mà là nữ giả thành nam!
Mấy nhà thành Tây gần đây chuyện gì cũng không thuận lợi, nơi cung cấp hàng hóa bị mua đứt, bảy tám đơn hàng đang bàn hợp đồng trong một đêm thất bại hết, đối phương nói có người ra giá cao hơn v.v…
Trong lòng họ rất rõ, là “Lương Thị” đang ra tay sau lưng.
Tần Tang mong sẽ cho Tần Dương một bài học, nhưng cùng lúc đó cô cũng lo nếu làm lớn chuyện thì việc của mình sẽ không thể giải quyết.
Cô ôm tâm trạng thấp thỏm băn khoăn đó, đi hẹn hò với Lý Vi Nhiên.
Tiếp đó là cô phải khai thật với bố, vẫn là Lý Vi Nhiên ra mặt giải quyết, cô không dám tự ý quyết định.
Lý Vi Nhiên hôm nay hình như không tức giận nữa, nhưng vẫn chưa quay lại mức vừa nhìn thấy cô đã tình cảm thắm thiết như xưa. Tần Tang thầm cảm thấy tủi thân, nên càng ngoan ngoãn hơn, ngay cả đi đâu ăn gì cũng không hỏi.
Chiếc xe lái đến trước cổng một khu nhà, tiêu binh đứng hai bên cổng đều hành lễ. Lý Vi Nhiên lái thẳng vào trong, trên đường cứ mấy mét lại có người mặc quân phục đi tuần, cuối cùng xe dừng lại trước một ngôi biệt thự hai tầng ở phía cuối con đường, anh ra hiệu cô đừng nhúc nhích, anh xuống xe trước rồi tự mở cửa dẫn cô xuống.
Tần Tang được anh dẫn vào trong nhà, binh lính ở cửa đều đứng nghiêm hành lễ, Lý Vi Nhiên gật đầu, trong lòng cô càng hoảng loạn.
Đây là… nhà anh sao?
“Vi Nhiên…”, Tần Tang đi chậm lại, khẽ gọi anh.
Lý Vi Nhiên cười, ôm lấy cô, khẽ nói vào tai, “Bố anh hiếm khi ở nhà ăn cơm, anh dẫn em đến gặp ông”.
“Anh phải nói cho em biết trước chứ, chí ít cũng phải chuẩn bị quà”, cô nhỏ giọng nói.
Lý Vi Nhiên nắm tay cô, cúi xuống hôn lên khóe mắt cô, “Không cần, em đến là tốt rồi”.
Tâm trạng thấp thỏm của cô vì nụ hôn nhẹ nhàng đó mà bay biến, cho dù gấp rút gặp bố mẹ anh như vậy, cô cũng không thấy sợ nữa.
Hiểu lầm Kỷ Nam lâu như vậy, An Tiểu Ly rất hổ thẹn, đêm đó ở lại, cô rất chuyên tâm phục vụ Kỷ Nam, ngủ cùng thì khỏi phải nói, nửa đêm Kỷ Nam đi vệ sinh cô cũng đi theo.
Kỷ Nam từ nhà vệ sinh ra, thấy Tiểu Ly khoác áo nhung, dụi mắt đứng ngoài đợi thì trong lòng bỗng có cảm giác như từng quen biết.
“Tiểu Ly, thực ra cô và Cố Yên có hơi giống nhau”, về phòng nằm xuống, Kỷ Nam không ngủ được nên nói chuyện với cô.
Tiểu Ly mơ màng: “Ý cô là cùng xinh đẹp đáng yêu hả?”.
Kỷ Nam phì cười, đưa tay nhéo má cô, “Cố Yên lạnh lẽo, cô thì mơ hồ, nhưng hai người đều gặp đúng người, có anh Cả thì Cố Yên càng không để ý đến ai nữa, cô thì có anh Ba, dù mơ hồ mấy cũng chẳng ai dám bẫy cô cả”.
An Tiểu Ly bỗng tỉnh hẳn ngủ, “Có Trần Ngộ Bạch, tôi chỉ riêng bị anh ấy bẫy còn chưa đủ, làm gì còn chỗ cho ai gài bẫy tôi?”.
Kỷ Nam ngớ ra, rồi cười, “Cô còn nhỏ, cô không biết đâu, cả đời chỉ bị một người bẫy, là chuyện tốt đẹp đến nhường nào!”.
Từ nhà họ Lý ra về, mẹ Lý Vi Nhiên rất quyến luyến Tần Tang