Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341773

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1773 lượt.

giọng anh khàn khàn, cô từ từ quay sang, chỉ hỏi anh một câu, nhưng đã làm trái tim anh tan vỡ.
“Có phải anh không?”, trong tích tắc Trình Hạo ngã xuống, người đầu tiên cô nghĩ có khả năng nhất là anh, lúc này buột miệng hỏi.
Sắc mặt Lý Vi Nhiên thay đổi, đứng lên nhìn thẳng cô mấy giây, sau đó từ từ quay mặt đi, bàn tay nắm chặt tay cô cũng buông lỏng.
“Vi Nhiên…”, cô định nhấc đầu lên, nhưng nơi bị thương sau lưng lại đau như xét, cô lại ngã trở lại giường.
Anh bước tới nhưng không kịp đỡ, thấy cô đau đến tái nhợt mặt, lòng anh nhói đau. Nhưng lúc này cũng không nói câu an ủi nào được, vừa tức vừa buồn, nắm tay đấm vào chuông báo hiệu trên giường, tan tành.
Bên ngoài phòng bệnh lập tức vang lên tiếng bước chân dồn dập, một đám y tá bác sĩ chạy vào. Lý Vi Nhiên lạnh lùng dặn họ chăm sóc cô, rồi cầm áo khoác bỏ đi. Tần Tang gọi tên anh nhưng tiếng cô mất hút trong những lời thăm hỏi của bác sĩ, rất yếu ớt, nghe mà anh đang sải bước ra ngoài cảm thấy tim như bị kim chích, đau tê tái.
Lý Vi Nhiên chưa đi được mười lăm phút thì Tần Tống vội vã chạy tới thấy Tần Tang thất thần lạc phách, cậu ta hơi ngượng ngập sờ gáy, “Tôi nghe nói cô đã tỉnh nên đến xem, cảm thấy sao rồi? Còn chỗ nào đau không?”.
Tần Tang không nói, chỉ khóc.
Trái tim Tần Tống tê dại, quỳ xuống trước giường anh ủi.
Tần Tang sụt sịt hỏi, “Trình Hạo… sao rồi?”.
“Không bị thương đến nội tạng, vết thương không dài cũng không sâu, chảy máu chút đỉnh, không nặng lắm. Còn cô thì lúc nãy bác sĩ nói ngã hơi nặng, các mô mềm bị tổn thương, cô đừng khóc nữa, khóc ra không tốt đâu. Còn đang truyền nước, như vậy lãng phí lắm!”.
Tần Tang nghĩ đến bóng dáng dứt khoát của Lý Vi Nhiên lúc nãy, buồn khôn tả. Lúc nói ra cô đã biết mình sai, Vi Nhiên của cô không phải hạng người đó. Nhưng trong tích tắc Trình Hạo ngã xuống, cô không biết vì sao lại nghĩ ngay đến “toàn quyền gánh vác” mà anh nói.
“Rốt cuộc là chuyện gì? Tần Tống, nói những gì cậu biết cho tôi nghe đi”, cô kéo Tần Tống đang đứng luống cuống.
Trong mắt Tần Tống thoáng một nét phức tạp, lập tức cúi xuống che giấu, giọng rất bình tĩnh: “Thu thập tình báo xưa nay do Kỷ Nam phụ trách, nhưng hiện giờ bên chị ấy vẫn chưa có tin tức gì”.
Tần Tang nghĩ ngợi một lúc rôi đưa tay xé miếng băng trên tay, nhổ kim ra, xuống giường thay đồ.
“Đi đâu?”, Tần Tống cuống lên, ấn vai cô.
Tần Tang đẩy tay cậu ta ra, nhẹ nhàng nhưng kiên định nói: “Về nhà”.

Buổi sáng đồng hồ báo thức réo inh ỏi, An Tiểu Ly bực bội đưa tay ra đập, cảm giác rất khác, cô nhớ ra đây không phải phòng mình, đồng hồ ở đâu ra?
Mở mắt ra nhìn, Trần Ngộ Bạch nửa cười nửa không ngồi ở đầu giường, tay bị cô phủ lên, trong tay anh là cái đồng hồ hình quả táo mà lúc dọn đi cô không tìm thấy.
“Ăn sáng thôi, dậy đi”.
“Hôm nay là Chủ Nhật mà…”, An Tiểu Ly vùi mặt vào chăn, lười biếng không muốn nhúc nhích.
Trần Ngộ Bạch có một cảm giác quen thuộc vô cùng, kéo chăn cô ra, học theo cô Trần xỉa ngón tay vào mặt cô, “Anh phải đi làm, em phải theo anh”.
“Em đã không còn là thư ký của anh nữa”, cô cuộn chăn, giả chết.
Trần Ngộ Bạch áp sát, dụi dụi cô qua tấm chăn, chậm rãi nói: “An Tiểu Ly, anh không ngại nếu dùng cách kịch liệt hơn gọi em dậy…”
Mắt An Tiểu Ly sáng rực – lúc còn ở bên nhau, những buổi sáng anh không vội đi làm, cách kịch liệt anh dùng để gọi cô và cả số lần, tư thế, bây giờ cô nhớ lại còn thấy lạnh người. Lúc này cô đẩy anh ra, rất miễn cưỡng ngồi dậy thay quần áo, rửa mặt.
Lúc ăn sáng cô vẫn bực bội, không thèm nhìn anh, chỉ lo uống sữa. Trần Ngộ Bạch tâm trạng rất tốt trong bữa sáng đã lâu không ấm áp như vậy, không so đo với cô, thong thả ăn sáng đọc báo.
“Từ hôm nay, theo anh, không được đi đâu hết. Chỗ Vi Nhiên anh sẽ xin nghỉ phép cho em,” Trần Ngộ Bạch bỗng nói.
Cô cau mày cự nự, “Không! Em muốn đi làm!”.
Lịch làm việc của anh hôm nay xếp dày đặc, thấy thời gian đã sắp đến, cũng không chọc cô nữa mà nghiêm túc nói: “Trình Hạo bị tấn công, nếu không phải khổ nhục kế của bọn anh Tần Tang thế thì trong thành phố vẫn còn một thế lực mạnh khác đang muốn khơi dậy chiến tranh giữa Lương Thị và thành Tây, để đạt được một số mục đích nào đó. Nếu là thế thì chuyện hôm qua chỉ là khởi đầu mà thôi, sau đó không biết sẽ xảy ra chuyện gì. Nên trước khi tìm ra chân tướng sự việc, em theo anh, anh bảo đảm sự an toàn của em”.
An Tiểu Ly nghẹn, “Quan hệ của em và anh… chưa đến mức bị ám sát bởi kẻ thù của anh chứ?”.
“Không cần giết em, họ chỉ cần bắt em thì cái gì anh cũng nguyện đổi lấy”.
Ánh sáng ban mai cuối đông hơi u ám, đèn trong nhà vẫn sáng, người ấy cúi xuống không nhìn rõ sắc mặt, đường nét đôi môi lại rất mềm mại đẹp đẽ. Cô bị rung động, ngơ ngẩn nhìn anh.
Năm tháng bình yên, bây giờ thế giới dù có không yên bình, có anh rồi, cô sẽ không sợ.
Tần Uy buổi sáng thức dậy, người làm đã báo cho ông biết cô Ba đứng chờ ngoài cửa đã lâu. Ông xuống lầu, Tần Tang đang nằm dựa trên sofa nghe tiếng bước chân thì lập tức đứng lên.
Thấy sắc mặt trắng bệ