Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341757

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1757 lượt.

ào đầu cậu ta thật mạnh, Tần Tống không hề tránh né.
“Anh hoặc là đánh chết em, hoặc là nhường Tang Tang cho em”, cậu ta đứng dậy, ngẩng cao đầu, mắt sáng rực, “Em đã nói ông ngoại là em và Tang Tang yêu nhau, ông ngoại đã định ngày đến nhà họ Tần cầu hôn rồi. Anh Năm, xem như em xin anh, em thật sự yêu cô ấy”.
“Không làm được”, Lý Vi Nhiên lạnh lùng.
“Vậy em phải làm sao?”, Tần Tống cúi đầu khẽ hỏi, “Từ lúc biết anh và Tần Tang yêu nhau, không có ngày nào là em vui cả”.
“Chú đừng trẻ con thế chứ?”, Lý Vi Nhiên cau mày, đã đến lúc đi đón Tần Tang, lửa giận của anh cũng càng lớn thêm, “Bây giờ anh có việc phải đi, mai lại nói. Chuyện Trình Hạo chú đừng nói với ai, anh sẽ xử lý. Chỗ ông ngoại cũng do anh giải thích. Không cho chú gây sự nữa, nếu không anh sẽ đánh cho nhập viện đấy”.
Anh nói xong, lấy áo khoác ra ngoài, Tần Tống lạnh lùng nói sau lưng, “Anh đừng nên ra ngoài là tốt hơn”.
Ra khỏi cửa kiểm soát, Tần Tang mặc đồ thể thao màu hồng, mái tóc xõa dài, đeo kính mắt gọng đen, thoải mái xuất hiện. Tần Tống giả vờ không thấy, thò cổ ra nhìn tứ phía.
“Tần Tống!”, Tần Tang kéo vali đi ngang qua cậu ta, nhận ra nên ngạc nhiên gọi, “Sao cậu lại ở đây?”.
Tần Tống gãi đầu, cũng rất kinh ngạc, cười nói, “Tôi tới đón… chắc cô cũng biết, lần trước đã gặp ở “Lưu Thệ” rồi, Châu Yến Hồi. Tên đó nói hôm nay về, nhưng sao quá giờ rồi cũng không thấy”.
Tần Tang cười, “Đừng đợi, anh ta hôm nay không về C đâu, tôi đã gặp anh ta ở sân bay trước, anh ta đi Giang Nam rồi”.
Tần Tống “a” một tiếng, lầm bầm vài câu.
“Tần Tống, điện thoại cho tôi mượn, lúc nãy tôi đi ra bị người ta đụng vào, điện thoại mất rồi”.
Tần Tống cười, đưa điện thoại cho cô, vừa nói: “Yên tâm, mai tôi sẽ tìm lại cho cô!”.
Tần Tang cười, gọi điện cho Lý Vi Nhiên, sau đó cau mày, cúp máy đưa trả lại.
“Sao vậy?”.
Tần Tang đưa vali cho cậu ta, nhẹ nhàng vỗ vai cậu ta, “Đi thôi! Anh Năm cậu là đồ ngốc, chắc hôm qua không nghe rõ tôi nói, không biết hôm nay tôi về. Cậu cho tôi đi quá giang nhé”.
Tần Tống một tay hành lễ rất lịch thiệp, “Rất vui lòng”.
Vào thành phố, Tần Tống hỏi Tần Tang đi đâu, Tần Tang do dự, “Cậu có biết hôm nay Vi Nhiên có đi làm không?”.
“Không, sáng nay họp anh ấy không tới. Hôm trước hình như là bị cảm”.
“Vậy tôi đến nhà anh ấy, chắc chắn là đang ở nhà ngủ”.
Tần Tống gật đầu, “Tôi cũng đang định đến nhà anh ấy lấy văn kiện”.
Đến chỗ Lý Vi Nhiên, Tần Tang cầm chìa khóa mở cửa, Tần Tống theo sau, hai người chưa thay giày đã ngớ người.
Trên sàn kế bên kệ giày là một đôi giày cao gót nữ lóng lánh vứt chỏng chơ, không xa là một cái váy ngắn, nhìn theo hướng đó, cửa phòng ngủ khép hờ, bên trong loáng thoáng vẳng ra tiếng thở hổn hển mờ ám.
Sắc mặt Tần Tang vụt thay đổi, tái nhợt lao vào trong, Tần Tống cũng xông vào theo.
Trong phòng ngủ, trên cái giường lớn quen thuộc, bóng dáng cao gầy đó Tần Tang đã rất quen thuộc, lúc này anh đang đè lên một cô gái tóc dài trần nửa người, đang sốt ruột gấp gáp giằng xé phần quần áo còn lại.
Túi xách trong túi cô ném mạnh về phía giường, “thịch” một tiếng trúng ngay đầu Lý Vi Nhiên, anh đau quá, ngạc nhiên ngồi lên, đôi mắt đỏ ngầu kì dị, nghi hoặc lẫn kinh ngạc nhìn cô, hất mạnh tóc, anh quay lại nhìn người phụ nữ trên giường một cách khó hiểu, cuối cùng hoang mang nhìn Tần Tống phía sau Tần Tang.
“Tang Tang…”, anh lắp bắp.
Tần Tang tái nhợt, khó nhọc nói: “Lý Vi Nhiên, em cho anh thời gian giải thích. Nói đi”.
Cô gái trên giường cuộn chăn lại, để lộ gương mặt xinh đẹp, cười hì hì, đầu ngón chân tròn trĩnh dụi vào eo Vi Nhiên. Đầu Tần Tang kêu o o, nhắm mắt lại.
“Anh…”, cô mở mắt, ánh mắt Lý Vi Nhiên lúc này rời khỏi Tần Tống, trong mắt tối sầm, anh không nhìn cô, cúi đầu, mệt mỏi nói khẽ, “Xin lỗi”.
Thế giới của Tần Tang ầm ầm sụp đổ trong ba chữ đó. Bốn bề xoay chuyển, cô đổ ập xuống, ý thức mơ hồ, dừng lại trong tiếng gọi gấp gáp cuống quýt của Tần Tống.
Lòng bàn tay Tần Tống giữ lấy ống truyền dịch, như thể dịch thể truyền vào người Tần Tang sẽ không lạnh.
Nhìn cô ngủ say, Tần Tống cảm thấy trái tim mở rộng thoải mái, mở cửa sổ, gió thổi vào, mang theo một sức sống chỉ mùa hạ mới có, xung quanh rất yên tĩnh.
Tần Tống mỉm cười, chỉ cảm thấy cả đời này hạnh phúc nhất đẹp đẽ nhất chính là giờ phút này.
Lát sau cô tỉnh lại, Tần Tống vội tiến đến, “Tang Tang?”.
Tần Tang ngơ ngẩn một lúc, cười mệt mỏi, “Tôi không sao chứ?”.
“Sao không có được?”, Tần Tống cười, “Bác sĩ nói đầu cô bị cú sốc này nên hôn mê một lúc, sau đó tỉnh lại sẽ yêu người đầu tiên cô nhìn thấy, nên, ha ha, tôi cứ miễn cưỡng để cô yêu là được”.
Tần Tang ngơ ngẩn nhìn trần nhà, không nói không cười.
“Hây hây, phản ứng đi chứ”, một tay cậu ta huơ huơ, “Tôi nói thật mà”, giọng cậu hạ xuống, như phiến lông vũ nhẹ nhàng, “Tần Tang yêu anh được không?”.
Tần Tang vẫn không phản ứng.
“Tang Tang…”, cậu ta khẽ gọi tên cô, cúi xuống, càng lúc càng gần.
“Tang Tang!”, cửa bật mở, An Tiểu Ly xông vào, sau lưng có Trần Ngộ Bạch, và