XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341840

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1840 lượt.

nhau.
An Tiểu Ly im lặng đi theo anh, thực sự không nhịn nổi nữa nên tự tìm đề tài trò chuyện: “Lúc nãy anh thực sự là lên giường sao?”.
Cô phân tích bằng trí tuệ của mình, là anh chắc đang nói đùa bậy thôi, nhưng do không tin tưởng vào sự phân tích đó nên cô vẫn hỏi.
“Không”, Trần Ngộ Bạch đáp gọn.
An Tiểu Ly “ồ” một tiếng, không còn điều gì khác để nói, chỉ thấy hai người lặng lẽ đi một đoạn như thế cũng rất dễ chịu. Gương mặt nhìn nghiêng của anh càng trở nên lạnh lùng anh tuấn hơn dưới ánh đèn, không biết có phải là do uống bia hay không mà giác quan của An Tiểu Ly đặc biệt nhạy bén, cứ thấy Trần Ngộ Bạch hôm nay có chút khác lạ, hình như anh có chút… bất an?
Cứ thế lặng lẽ đi dạo trong vườn, hai người ngày càng đi xa. Lúc về An Tiểu Ly mệt rồi nên lười biếng đòi anh phải cõng. Trần Ngộ Bạch bị cô bám víu lấy đến độ cau mày, thở dài, cúi người xuống, “Lên đi”.
Cô nàng nằm rạp trên lưng anh tỏ ra vui sướng lạ thường, cứ lẩm nhẩm bên tai anh, khi thì ngân nga điệu nhạc, vừa ngốc vừa khờ.
Thôi, ánh mắt nhìn về phía xa của Trần Ngộ Bạch lấp lánh nụ cười, là cô ấy vậy.
Lúc về vì hai người đều đã uống say nên Lý Vi Nhiên gọi tài xế đến lái xe. Hai người ngồi phía sau nghe nhạc nhẹ, Tần Tang dựa vào lòng anh, ngón tay vẽ vẽ lên mặt anh, Lý Vi Nhiên nhắm mắt mỉm cười, nắm lấy tay cô đặt lên môi hôn.
Lúc đi qua đường Thế Kỷ Trung Lộ, tài xế ngừng xe, Lý Vi Nhiên mở mắt, hôn lên má cô, “Xuống xe, chúng ta đi chọn quà tốt nghiệp”.
Tần Tang không muốn nhúc nhích, Lý Vi Nhiên đành xuống xe trước, rồi lại cuối xuống bế cô ra. Lúc đó cô xấu hổ, nhéo anh, thì thầm bảo để cô tự đi.
Hai người nắm tay nhau vào JA, ở cửa có treo bảng “Hôm nay nghỉ bán”, quản lý đã đứng đợi ở đó, tươi cười đưa họ vào trong.
Tần Tang đi theo anh, len lén kéo tay anh, “Rộng rãi như thế, không sợ em cho anh là trọc phú hay sao?”.
Tay Lý Vi Nhiên đặt trên eo cô siết chặt hơn, “Chỉ những cô nàng kém cỏi mới nói thế, không chịu nổi chuyện nhỏ này”.
Tần Tang lén nhéo tay anh, “Dám nói em kém cỏi này!”.
Lý Vi Nhiên hôn trộm má cô một cái, “Ai bảo? Tang Tang nhà anh không nhút nhát thế đâu. Tang Tang nhà anh là công chúa bẩm sinh”. Anh nói xong phác một cử chỉ lịch thiệp Ăng-lê, mỉm cười đưa tay ra, Tần Tang vén tóc rồi khoác lấy tay anh đi vào.
Đủ loại vàng bạc đá quý xếp hàng ngay ngắn trong tủ, những cô gái hướng dẫn mặc đồng phục đen, găng tay trắng đứng thành một hàng mỉm cười chuyên nghiệp, trong cửa hàng ánh đèn rực rỡ châu báu chói lọt này, tất cả chỉ có thể hình dung bằng hai chữ “mộng ảo”.
Tần Tang thong thả đi phía trước chọn lựa, Lý Vi Nhiên theo sau, chăm chú ngắm từng ánh mắt từng cử chỉ của tay cô, mỗi nụ cười của cô, tâm trạng anh đều vô cùng ấm áp.
Tần Tang cuối cùng chọn một mặt dây chuyền rất đặc biệt, một vòng dây chuyền nhỏ xinh tinh tế, mặt dây chuyền là một đoá hoa hồng nhỏ bé. So với những món trang sức của cô thì cái này cũng không đắt lắm, nhưng thích ngay từ cái nhìn đầu tiên, rất thích rất thích.
Lý Vi Nhiên nhận lấy dây chuyền đeo vào cho cô, đứng trước gương ôm lấy cô, nhìn người trong gương hai má đỏ hồng, đôi mắt rực sáng, anh thầm cảm thán, cái gọi là đẹp tựa hoa đào, chẳng qua cũng chỉ có thế thôi nhỉ?
Tần Tang cười bẽn lẽn nằm gọn trong vòng tay ấm áp của anh, trong không khí mát lạnh, trái tim đang run lên. Hai người nhất thời không nói gì, nhìn nhau trong gương, mỉm cười.
Đưa Tần Tang đến khu dưới nhà, cơn say của Lý Vi Nhiên hình như càng tăng, ôm cô đứng ở bóng đêm đầu cầu thang không chịu buông, Tần Tang bị anh hôn đến mức chân như nhũn ra, hai tay bám chặt eo anh, cũng rất không nỡ xa rời.
“Ưm… lên ngồi một chút nhé?”, cô ngửa gương mặt đỏ hồng, hỏi anh.
Lý Vi Nhiên hôn chụt lên môi cô, “Em không sợ anh mượn rượu làm càn hả?”.
“Chỉ những người tâm thuật bất chính mới nói thế, viện cớ cho bản thân”.
“Dám nói anh tâm thuật bất chính!”, Lý Vi Nhiên học theo giọng điệu cô trong cửa hàng, cô cười vui vẻ, đáp lại, “Ai nói? Vi Nhiên nhà em không phải tâm thuật bất chính, Lý Vi Nhiên nhà em là người chính nghĩa đạo mạo đàng hoàng nhất”.
Lý Vi Nhiên nghe rồi cúi xuống hôn cô thật mạnh, Tần Tang đang cười sung sướng, môi anh đập vào răng cô, đau đến nỗi kêu lên nho nhỏ.
Tần Tang cười đẩy anh ra, vẫy vẫy tay rồi quay người chạy vào. Tiếng bước chân loạng choạng dần xa, Lý Vi Nhiên sờ môi đứng dưới lầu, vừa nhíu mày vừa mỉm cười, đến khi đèn phòng cô sáng lên mới rời đi.
“Tiểu Bạch, trong lòng anh có những gì nhỉ?”.
Sắp đến cổng ký túc xá, An Tiểu Ly nhéo vành tai đỏ ửng của Trần Ngộ Bạch, hỏi anh. Anh hừ lạnh một tiếng, không đáp.
An Tiểu Ly lại thở dài một tiếng, “Tiểu Bạch, lúc nào anh cũng không nói gì. Haizzz… nếu em thông minh như Tang Tang thì tốt rồi, không cần mỗi ngày đoán xem anh đang nghĩ gì”.
Đó chắc chắn là một đêm u buồn sầu muộn, An Tiểu Ly lại cũng bắt đầu văn vẻ hẳn, ủ rũ thở dài bên tai Trần Ngộ Bạch.
Đến dưới toà nhà ký túc, Trần Ngộ Bạch buông cô xuống khỏi lưng anh, chỉnh lại cái áo nhăn nhúm của cô, thấy