Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341842
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1842 lượt.
, mày hơi chau lại, môi mỏng mím chặt. Thấy cô, ánh mắt sau cặp kính lóe lên ánh sáng sắc nhọn.
“Di động”, anh lạnh lùng nói, đưa tay ra. An Tiểu Ly nén nỗi sợ trong lòng, nhún vai, “Không mang”.
Tay Trần Ngộ Bạch có vẻ bất lực rụt lại, “Em có biết anh gọi cho em bao nhiêu cuộc không?”.
An Tiểu Ly đáp vẻ nghiêm túc: “Không biết. Em đã nói không mang theo điện thoại, sao em biết được? Anh đừng biết mà còn cố ý hỏi được không?”.
“An Tiểu Ly!”.
“Ừ hử!”, An Tiểu Ly cười hì hì vênh cằm lên, không chút sợ hãi đối mặt với ngọn Núi Băng đang lửa giận bừng bừng kia.
Không yêu nhau thì không sợ nên An Tiểu Ly lúc này, tự cho là không sợ.
Trần Ngộ Bạch cũng không sợ, anh chỉ giận dữ, buổi sáng tức giận đến buổi chiều, lúc ăn cơm tối đợi mãi cũng chẳng thấy cô đâu, nên giận gọi cho cô, lại không nghe máy! Dặn cấp dưới đi tìm, nói là đang ăn cơm cùng Lý Vi Nhiên ở thành Đông. Anh vừa nghe thì lửa giận đầy bụng đã cháy ngùn ngụt.
Đúng lúc hai người đang đối đầu nhau bằng sự im lặng thì Lý Vi Nhiên khoác tay Tần Tang đi tới.
“Ôi, một hai ba người gỗ sao, hai người?”, một trong những việc Lý Vi Nhiên thích nhìn thấy nhất trong đời chính là – mặt nạ lạnh băng của Trần Ngộ Bạch vỡ tan, bị ai đó chọc tức đến nỗi mặt mày cau có, phong độ mất hết.
Trần Ngộ Bạch lạnh lùng nhìn anh, “Không có chuyện của cậu, cút lên lầu đi”.
Lý Vi Nhiên lùi ra sau một bước, “Tang Tang, anh sợ quá!”.
Tần Tang che chở cho anh với vẻ rất oách, “Trần Ngộ Bạch, anh thật không hiểu chuyện. Muốn yêu cô chị thì phải chiều cô em, mà bạn trai của cô em cũng phải chiều chuộng. Ôi, thảo nào, Tiểu Ly nhà em trước khi đi đã cố ý để điện thoại trên bàn, không mang theo”.
Trần Ngộ Bạch nghe thế, hơi thở rõ ràng ngừng lại, ngón tay thon dài bỗng siết thành nắm đấm. Tần Tang và Lý Vi Nhiên nắm tay nhau, biết ý lập tức bỏ trốn khỏi hiện trường.
Gần cuối hạ, gió đêm mát rượi.
Khi ngón tay lạnh băng của Trần Ngộ Bạch siết chặt cằm An Tiểu Ly, toàn thân cô nổi da gà, quay đi nhìn nơi khác, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
“Tại sao giận dỗi anh?”, giọng anh lại dịu dàng bất ngờ. Trong gió đêm, dưới ánh đèn, cạnh chiếc Audi R8 nổi bật của anh, từ cơ thể khác người của anh phát ra, An Tiểu Ly ý thức được, cô đã gặp phải cái gọi là “chết trong giây phút” trong truyền thuyết.
An Tiểu Ly! Tỉnh lại! Qua được giây phút này, thì phía trước sẽ là hoàng tử cưỡi ngựa tới đón! Không qua được, thì chỉ có thể tiếp tục khóc lóc làm trò chơi trong tim của công tử họ Trần mà thôi! Gọi thì tới xua thì đi, mà đồ chơi đều có số của nó cả, đến khi công tử họ Trần chán rồi thì, tiền, thân, mất, hết!!!
“Không có gì”, An Tiểu Ly định thần, “Em tốt nghiệp rồi, là người lớn rồi, không thể cứ hồ đồ mãi được, em muốn bắt đầu cuộc sống mới”. Cô nhìn vào mắt anh, “Trần Ngộ Bạch, cho dù giữa chúng ta là quan hệ gì, từ phút này, em hi vọng chúng ta chỉ là quan hệ cấp trên – cấp dưới đơn thuần”.
Trần Ngộ Bạch nghe cô nói, không kìm được nụ cười lạnh lẽo, “Hy vọng? An Tiểu Ly, anh nói cho em biết, hy vọng của người khác là để thực hiện; còn hi vọng của em, là để phá hủy”.
An Tiểu Ly lúc này nói những lời tàn nhẫn vốn có chút hỗ thẹn với anh, lần này nghe thấy thế, nỗi hổ thẹn đã mất sạch, cũng học theo anh, cười còn lạnh hơn anh, “Thế hả? Vậy em thành tâm hy vọng là: anh sẽ sống tốt hơn từng ngày!”.
Bàn tay ấn vào dạ dày của Trần Ngộ Bạch hằn lên gân xanh.
Bên ngoài gió đầu thu lạnh lẽo, bên trong thì sức xuân tràn trề.
“Tang Tang, bây giờ tốt nghiệp rồi, em định tìm công việc gì?”, Lý Vi Nhiên hỏi.
Tần Tang rót cho anh ly nước, khẽ cười, “Có thì có chứ”.
Thực ra hôm qua nhà cô gọi điện, ý của bố muốn cô về công ty của anh cả làm việc, nhưng cô rất là do dự – ngay cả Tiểu Ly cũng nhận ra sự khác thường của cô, ông anh trai tinh nhanh chắc chắn sẽ phát giác ngay.
“Tang Tang?”, Lý Vi Nhiên thấy cô thẫn thờ thì chồm đến hôn cô. Tần Tang giật mình, ly nước trong tay chao nghiêng, nước bắn ra dây vào quần anh.
Cô “á” một tiếng, không nghĩ gì rút mấy miếng khăn giấy trên bàn ra lau cho anh. Lý Vi Nhiên vừa nói không sao, vừa lùi ra sau tránh, nhất thời trốn không thoát bàn tay mềm mại của cô.
Tần Tang ngượng ngùng nhận ra, cảm giác tay chạm vào vật gì cưng cứng.
“Ơ…” cô rụt tay lại, ngại ngùng vo tờ giấy trong tay, chỉ vào nhà vệ sinh, “Anh có cần dùng không?”.
Thế là mặt Tần Tang càng đỏ. Lý Vi Nhiên thấy cô quá đang yêu nên ôm cô dụi dụi cọ cọ một lúc mới ra ngoài ban công “dập lửa”.
“Anh còn muốn nói gì không? Không thì em lên đây”, An Tiểu Ly thấy anh khép hờ mắt không nói gì thì bực tức hỏi.
Anh không phản ứng, cô bĩu môi rồi quay lưng bỏ đi. Cánh tay phải bị anh kéo lại, cô hất ra theo bản năng.
Ai ngờ cú hất đó lại giằng ra được. Trần Ngộ Bạch cao hơn mét tám bị cú hất nhẹ nhàng đó của cô, văng vào cửa xe đánh “rầm” một tiếng.
Chắc… đau lắm? An Tiểu Ly thấy anh cau mày thì tim thót lại.
“Này…” cô lúng túng bước lên xem xét vết thương của anh. Từ nãy giờ tay anh cứ ấn vào dạ dày, lại gần cô mới