Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341855
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1855 lượt.
chú ý thấy sắc mặt anh không ổn lắm, đột nhiên cuống lên, “Đau dạ dày? Anh chưa ăn tối sao?”.
Trần Ngộ Bạch hừ một tiếng, sau đó mở bừng mắt ra.
An Tiểu Ly giây sau đó đã dùng trải nghiệm thực tế để trả lời sự nghi ngờ ban nãy của mình: Va vào cửa xe quả thực… rất đau.
Cô bị anh kéo đến trước, ôm eo cưỡng ép cô quay người lại, lưng đập mạnh vào cửa xe “ầm” một tiếng. Sau đó anh mới nhướng môi, mang theo vị bạc hà quen thuộc, đè xuống mạnh mẽ. Trong vòng tay ôm một người mềm mại, gió đêm vi vu lướt qua rất lãng mạn, mái tóc dài của cô phất qua mặt anh rất có ý thơ, nhưng hàng lông mày của anh lại cau chặt.
Trần Ngộ Bạch xoay mặt cô lại, quả nhiên, bờ vai anh từ từ thấy mát lạnh, là nước mắt của cô.
“Khóc gì chứ!”, anh khẽ trách. Cô bị anh dọa cho khiếp đảm, nước mắt càng tuôn ra dữ dội, dáng vẻ rất tội nghiệp khiến lửa giận của anh mất hết.
“Đừng khóc nữa”, Trần Ngộ Bạch thở dài, nâng mặt cô lên, nhẹ nhàng lau nước mắt. Tay càng lúc càng ướt, giọng anh cũng mỗi lúc một dịu dàng đến khó hiểu. “Đừng khóc nữa được không? Hử?”.
“Được rồi… Tiểu Ly, đừng khóc nữa…”. Một tay anh chống lên xe vòng ôm lấy cô, vươn người vào trong xe rút một miếng khăn giấy, nhẫn nại lau nước mắt cho cô.
“Anh…”. An Tiểu Ly khóc tới nỗi mũi đỏ ửng, giọng nấc nghẹn,
“Anh lúc nào cũng thế! Lúc nào cũng lạnh băng như người chết, sau đó, sau đó thỉnh thoảng sống lại một lúc… Nhưng, em không thể vì anh sống lại một cách bất định trong phút chốc mà chấp nhận thời gian chết quá dài của anh!”, nước mắt nhòe nhoẹt, giọng bất lực, nóng nảy hất tay anh ra, sau đó hai tay chùi bừa lên mặt một cái rồi theo thói quen quẹt vào áo sơ mi của anh.
Lời của cô. Trần Ngộ Bạch không phải là hiểu hết, nhưng cũng nắm được đại ý. Cô… đang trách móc chê bai anh?!
“Trước kia em nghĩ, hoàng tử trong hiện thực chính là vậy, không thể tài mạo song toàn tính tình lại tốt, nên anh bắt nạt em thế nào em cũng nhịn. Nhưng không phải thế này… Lý Vi Nhiên đối xử với Tần Tang như thế mới thực sự là tốt. Em ngưỡng mộ Tang Tang, em cũng muốn tìm một người đối cử tốt với em…” Nước mắt cô dần ngừng lại, đôi mắt đen trắng phân minh sau trận khóc càng sáng rõ, dưới màn đêm, cô nghiêm túc nói ra khát vọng trong sáng của mình, và yêu cầu không mệt mỏi về một cuộc sống tươi đẹp.
Trần Ngộ Bạch đã không còn nhớ bản thân anh từ khi mấy tuổi đã bắt đầu hiểu rằng: cảm xúc là vật không thể dễ dàng biểu lộ ra ngoài tiền tài ra. Bao năm nay anh tin thờ vào bốn chữ “tịnh thúy lưu thâm” (nước lặng chảy sâu). Nên giờ phút ấy, đối mặt với một An Tiểu Ly dường như đang mọc ra đôi cánh dũng cảm sau lưng, Trần Ngộ Bạch bỗng như hiểu ra mối quan tâm kì lạ của anh đối với cô – đó chính là một sự đố kỵ.
Một sự đó kỵ trần trụi – đố kỵ. đến nỗi muốn chiếm hữu cô, từ từ hành hạ…
An Tiểu Ly ngỡ mình đã khóc đến mức sinh ra ảo giác, sao hình như sắc mặt Trần Ngộ Bạch dịu lại, giọng cũng ấm áp hơn nhiều: “Anh có bắt nạt em đâu?”.
An Tiểu Ly bỗng nổi cáu: “Sao không? Em không thích nấu cơm, nhưng anh cố ý ngày nào cũng chọn món phức tạp. Anh thì lúc nào cũng lạnh lùng châm biếm em, anh rất hung dữ… Anh không cho phép em làm thế này thế kia, anh chưa từng cười dịu dàng với em như Lý Vi Nhiên cười với Tần Tang! Anh không tôn trọng em, anh cưỡng ép em… Dù sao… dù sao em cũng không thèm anh nữa”.
Cô vừa tức vừa cuống, bình thường cô cứ cảm thấy Trần Ngộ Bạch đối xử với cô cò ngàn vạn điều không tốt, nhưng sao lần này cho cô cơ hội nói ra sự thật, mà nói lại cũng chỉ nhớ tới những chuyện vụn vặt cơ chứ?
Trần Ngộ Bạch hẳn nhiên chỉ hừ mũi với những điều cô chỉ trích: “Nếu cái mà em gọi là tốt chính là giống lão Ngũ thì thật hết cách – em làm sao thông minh bằng Tần Tang”.
Tứ huyệt của An Tiểu Ly bị anh điểm mạnh – từ nhỏ tới lớn, cô ghét nhất nghe người ta so sánh cô không thông minh và xinh đẹp bằng Tần Tang!
“Thế anh làm sao so sánh với Lý Vi Nhiên dịu dàng ấm áp ngọc thụ lâm phong!”.
“Thế thì em là sao bằng được Tần Tang trong sáng lạnh lùng hiểu ý người khác”.
“Anh!”
“Ừ hử?”, Trần Ngộ Bạch cười lạnh, chống tay lên phía trên đỉnh đầu của cô, trong mắt có vẻ đắc thắng của trẻ con.
“Nếu đã thế thì chúng ta chia tay cho rồi!”, An Tiểu Ly tức tối, hệt một con ếch xanh.
“Nghĩ hay nhỉ. Em còn nợ tiền anh, muốn quỵt à?”.
“Quỵt đấy! Anh làm gì em?”.
An Tiểu Ly tức tối đẩy anh một cái, do chênh lệch độ cao nên nắm tay thụi đúng vào dạ dày anh. Trần Ngộ Bạch hự khẽ một tiếng, tay chống lên xe.
Cô thừa dịp chạy đi như bay, để lại Núi Băng sắc mặt u ám nghiến răng nhìn theo bóng cô: An Tiểu Ly, em đợi đấy!
Sau khi ngửa bài với Núi Băng, An Tiểu Ly thoải mái lạ thường.
Tần Tang bắt đầu tìm việc, cô luôn bám theo, thấy công việc phù hợp cũng nộp một bộ hồ sơ theo.
IQ có hạn mách bảo: sinh mệnh quý giá, cách xa gã xấu bụng kia ra. Nếu có thể tìm được công việc tốt hơn công ty “Công nghệ Vũ Hưng”, cô nhất định sẽ không chút do dự, cao ngạo đá bay Trần Ngộ Bạch.
An Tiểu Ly khi đó không hề biết, biến thái sở dĩ trở thành biến thái, là