Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1342031
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2031 lượt.
Ngộ Bạch thảnh thơi đứng cạnh xe đẩy, nhìn bóng dáng đầy sức sống của cô, khóe môi thoáng nụ cười.
Buổi tối An Tiểu Ly cất công nấu bốn món mặn một món canh, đầy đủ các món, màu sắc mùi vị ngon lành.
“Ăn nhiều một chút!”, cô cười híp mắt gấp thức ăn cho anh, nhìn anh thong thả, ăn hai chén cơm, trong lòng cô rất có cảm giác thành tựu.
“Ngon không?”, múc cho anh một chén canh, An Tiểu Ly dịu dàng hỏi.
“Em nói thử xem?”, Trần Ngộ Bạch hớp một ngụm, giọng vẫn dửng dưng.
“He he, em nghĩ cũng ngon lắm”.
“Ừm, thế chứng tỏ, vị giác của em và tay nghề của em cũng tệ như nhau”.
An Tiểu Ly ngớ người, rồi cự nự, “Thế sao anh còn ăn nhiều thế!”.
Trần Ngộ Bạch lạnh lùng nhìn cô, rồi cúi xuống hớp mấy ngụm canh nữa, “Đồ ăn anh bỏ tiền ra mua, sao lãng phí được? Xem như rèn luyện khả năng chịu đựng!”.
Nhìn bộ dạng cô nàng ngồi đối diện hận chỉ muốn nhai xương nuốt sống của mình, Trần Ngộ Bạch bưng chén lên uống cạn, nụ cười trên môi càng lúc càng nở to.
Ăn tối xong, An Tiểu Ly lập tức thu dọn nhà cửa. Trần Ngộ Bạch không nói gì, đem văn kiện vào phòng đọc sách.
Nghe bên ngoài vang lên âm thanh từng đợt tủ kê va chạm, Trần Ngộ Bạch bất động như bàn thạch, đưa tay nhìn đồng hồ, chắc cô cũng sắp vào rồi.
Quả nhiên, mười phút sau vang lên tiếng gõ cửa, “Ưm, chuyện đó, phòng này chưa dọn dẹp. Nếu anh muốn xem văn kiện thì vào phòng ngủ một chút được không?”.
Mặt cô đỏ bừng bừng lên sau khi vận động, mái tóc buộc túm đuôi ngựa xô lệch, trông rất kỳ quái, trong giọng nói khi trả lời của Trần Ngộ Bạch có chút gì đó cám dỗ quen thuộc, “Được thôi”.
Anh vừa ra khỏi phòng, An Tiểu Ly lập tức khóa cửa bắt đầu tìm kiếm. Từ dưới lên trên, đầu tiên là lật xem thảm một lượt, rồi mở từng ngăn kéo tìm kỹ, sau đó là mỗi quyển sách, cuối cùng, cô trèo lên chiếc ghế chân cao đặt bên kệ sách.
Vẫn không có! Cô lo lắng đứng trên ghế lục lọi.
“Tìm thấy chưa?”.
Giọng lạnh lùng bỗng vang lên dưới chân.
An Tiểu Ly giật bắn mình, thê thảm ngã nhào xuống.
Trần Ngộ Bạch đưa tay đỡ eo cô, thuận thể thả cho cô nằm ngửa ra đất. Dù là thế thì An Tiểu Ly vẫn ngã rất đau.
“Anh… sao không đỡ lấy em chứ…”, xoa xoa mông đau điếng, cô thều thào trách móc, rõ ràng là đỡ được rồi, sao còn buông tay để cô ngã?
Trần Ngộ Bạch quỳ xuống, ngoan tay di chuyển trên xương quai xanh của cô, mỉm cười, “Dù sao cũng sắp bị anh đè xuống rồi, bớt chút sức lực”.
“Đừng… a…”
An Tiểu Ly mơ thấy mình bị một sợi dây thừng siết chặt, càng vùng vẫy càng siết chặt, càng siết càng khó chịu. Trong lòng hoảng loạn, cô giật mình thức giấc.
Qua rèm cửa mở hé, trời vẫn chưa sáng, trong phòng bức bối, trên giường như vừa đánh trận xong, cô bị Trần Ngộ Bạch ôm chặt trong lòng.
Cô thấy nóng gỡ tay anh ra để đi bật máy lạnh. Mới nhúc nhích anh đã tỉnh dậy, bất mãn “hừ” một tiếng, kéo cô lại, ôm càng chặt hơn.
“Em nóng”, AnTiểu Ly dụi mắt làu bàu khe khẽ. Anh khàn giọng “ồ” một tiếng, đưa tay mở máy lạnh.
Gió mát lạnh thổi ra, Trần Ngộ Bạch lẩm bẩm “lạnh quá”, kéo một tấm chăn mỏng từ dưới đất lên, quấn cô lại rồi ôm vào lòng.
An Tiểu Ly quấn trong chăn nằm co trong vòng tay anh, cằm anh gác nhẹ lên đỉnh đầu cô, tay siết chặt eo cô. Nghe nhịp thở dài của anh, cô mơ mơ màng màng cảm thấy, sắc đêm hôm nay hình như trở nên rất dịu dàng.
Buổi sáng dậy, sắc mặt Trần Ngộ Bạch không mấy tươi tỉnh, bữa sáng cũng chẳng ăn bao nhiêu. Nhưng anh xưa nay tính cách khó dò đoán nên An Tiểu Ly không nghĩ gì nhiều.
Tần Tang gọi điện cho cô, lúc đó hai người đang ngồi trên xe đến công ty. Tần Tang hung tợn trách móc: “Đêm không về nhà, hả?”.
“Ừm, he he, tìm tớ có việc gì không?”, An Tiểu Ly đỏ mặt lảng sang chuyện khác, Trần Ngộ Bạch đang lái xe liếc nhìn cô một cái.
“Hôm nay tớ về chỗ bố mẹ, báo cậu biết một tiếng. Cậu… cứ tự nhiên”, Tần Tang cười khì, vẻ ý nhị.
“Ờ”.
“Lần này có thấy ở chung với người ta chẳng tiện tí nào không?”.
“Tần Tiểu Tang”.
“Ừ hử?”.
“Con nhỏ chết tiệt, hai hôm sau tớ chuyển vào ký túc xá công ty ở! Cho Lý Vi Nhiên nhà cậu có chỗ để ăn thịt cậu!”.
“Ôi trời, tớ mong chờ lắm đó!”, Tần Tang cố ý chọc tức cô, cười điên loạn.
Cô vừa cúp máy, Trần Ngộ Bạch lạnh lùng lên tiếng: “Em xin được ký túc rồi à?”.
“Hử? Ồ, vẫn chưa, hôm nay em đi hỏi lão Nghiêm”, câu chuyện chuyển quá nhanh, An Tiểu Ly nhất thời chưa phản ứng kịp.
Trần Ngộ Bạch hừ lạnh một tiếng.
An Tiểu Ly trừng mắt nhìn anh, “Anh có gì thì nói, cứ hừ hừ như thế thì hay ho lắm sao!”.
“Ai cần em lo”, Trần Ngộ Bạch lạnh lùng đáp trả.
“Ai thèm lo cho anh”, cô cũng lạnh lùng, “Em chỉ mong phân rõ giới hạn với anh, tốt nhất là đến chết cũng không qua lại”.
Tay ôm vô-lăng của Trần Ngộ Bạch hằn gân xanh, có vẻ bị chọc tức, An Tiểu Ly thấy rất hả hê.
“Còn nữa, từ ngày mai, em không tới nhà anh nữa. Tiền em nợ anh thì cứ trừ một nửa tháng lương của em, em sẽ trả từ từ”.
Trong xe vô cùng u ám, thoải mái vô cùng, Núi Băng sa sầm mặt, bất thần nói: “Anh không đồng ý”.
“Vậy anh không cần em trả hả? A! Anh tốt th