Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1342034
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2034 lượt.
út say mê kia ra.
Còn cái gọi là “khả năng” kia chính là chuyện có lẽ sẽ xảy ra nên An Tiểu Ly xoa xoa mông bị ngã đau, chỉ vào cái tên sắc mặt tái nhợt ngồi dựa ghể kia, mắng to: “Anh đừng có tưởng lần nào lấy sắc ra dụ dỗ cũng thành công nhé!”.
Trần Ngộ Bạch cười hì, sắc mặt càng tái hơn, “Tối qua anh cho em ăn no quá phải không?”.
An Tiểu Ly tức nghẹn, hậm hực quay lưng bỏ đi. Bên tai vẳng đến âm thanh anh đứng lên, rồi giây sau đó, tay cô bị kéo lại.
“Buông ra!”.
“Không buông”. Vẻ mặt anh bình thản và trấn tĩnh, “Người mà Trần Ngộ Bạch anh nhắm trúng thì chưa bao giờ có chuyện buông ra”.
An Tiểu Ly vùng vằng khi bị anh kéo vào lòng. Tay anh rất lạnh, nhưng sức thì vẫn hoang dã như thường.
“Đừng ồn!”, cuối cùng anh đã kéo cả người cô vào lòng, đưa tay đánh một phát không nặng không nhẹ lên mông cô, “Ngoan cho anh nào!”.
An Tiểu Ly bị đánh mà không hiểu gì, bỗng nhiên xung quanh toàn là mùi vị của anh, sự vùng vẫy của cô bất giác cũng chậm lại.
“Điều em muốn nghe… anh không thể nói”, anh cúi đầu, dụi dụi má vào tai cô, chậm rãi nói, “Vì anh cũng không chắc chắn, nên anh cần thời gian suy nghĩ và quyết định. Anh chỉ có thể nói… bây giờ và cả trong quãng thời gian rất dài sau này, anh cần em ở bên anh”. Những câu sau, giọng anh có chút khó nhọc.
An Tiểu Ly lúc đó không hề biết, cậu Ba Núi Băng của “Lương Thị”, xưa nay nổi tiếng với thủ đoạn máu lạnh vô tình, chưa bao giờ nhượng bộ một ai đó như vậy.
“Thế… bao lâu?”, An Tiểu Ly vô thức vòng tay quanh eo anh, nghi hoặc.
“Không biết… em chỉ cần ngoan ngoãn ở bên anh là được”. Anh thoải mái dựa vào vai cô, cằm cọ cọ vào má cô, cơn nóng như thiêu như cắt trong dạ dày bây giờ hình như không còn nghiêm trọng nữa.
Anh không biết có phải đã yêu em không, anh cần thời gian để suy nghĩ. Quãng thời gian này, có lẽ dài đến tận mười năm, trong lúc đó em ở bên cạnh anh, đến khi anh không cần em nữa – An Tiểu Ly hiểu ý trong câu của anh từng chút một, diễn giải thành câu mà cô có thể hiểu.
Vậy sau khi quãng thời gian đó trôi qua? Nếu lúc đó anh phát hiện ra chỉ là ảo giác nhất thời, cô có phải sẽ trở thành kẻ bị ruồng bỏ?
Không phải – người yêu cũ bị ruồng bỏ, cũng đã có danh phận.
An Tiểu Ly đau lòng.
Trần Ngộ Bạch hài lòng hưởng thụ sự yên tĩnh của cô trong lòng, bỗng bị cô đẩy mạnh ra, anh loạng choạng lùi ra sau, dựa vào bàn nhìn cô giận dữ, khẽ quát: “ An Tiểu Ly!”.
An Tiểu Ly măt đỏ hoe, trên gương mặt lại nở nụ cười, “Trần Ngộ Bạch, anh đúng là một tên khốn đúng nghĩa!”
Ánh mắt Trần Ngộ Bạch lóe lên tia lạnh lùng, bàn tay ấn vào dạ dày hơi siết lại, cơ thể anh từ từ cong xuống, gương mặt hằn lên sự đau khổ.
“Lúc nhỏ chưa từng nghe truyện sói đến phải không? Một vở kịch đừng lặp lại nhiều lần như vậy được không?”, An Tiểu Ly khinh bỉ nhìn người tiếp tục giả bệnh, phất áo bỏ đi.
Cửa văn phòng đóng lại, Trần Ngộ Bạch sắc mặt tái nhợt nhìn chằm chằm nơi cô bỏ đi, nhũn người khuỵu xuống.
Điều không dụ dỗ người ta phạm tội sao bằng việc phụ nữ mặc áo sơ mi nam sau khi tắm, chính là việc phụ nữ mặc áo pull của nam sau khi tắm.
Tần Tang mặc áo pull của Lý Vi Nhiên, như một đứa trẻ lén lấy đồ người lớn mặc, mặt đỏ bừng bước ra khỏi nhà tắm.
Lý Vi Nhiên cười, ngoắc tay gọi cô tới.
Hai người đã tắm rửa thơm phức, chỉ đơn thuần nằm ôm nhau cùng xem tivi. Tần Tang ngoan ngoãn nằm trong lòng anh, ôm eo anh lười biếng ngồi đờ đẫn. Lý Vi Nhiên đang xem đấu bóng, một bàn tay thỉnh thoảng vuốt vai cô, dỗ cô ngủ.
“Vi Nhiên…”, Tần Tang bỗng gọi khẽ, “Em… ừm… có phải đã khiến anh rất khó chịu không?”.
Lý Vi Nhiên nghiêng sang hôn cô một cái, nói như đùa: “Nếu anh nói đúng thì liệu em… có làm anh thoải mái hơn không?”.
Tần Tang tránh né ánh mắt nóng bỏng của anh, cắn môi không nói.
Lý Vi Nhiên lần đầu thấy Tần Tang trong bộ dạng như người vợ bé bỏng như vậy, bỗng thấy toàn thân ấm hẳn lên, anh tắt tivi, nằm xuống cạnh cô, kéo cô vào lòng, khẽ hỏi: “Tang Tang, nếu anh chỉ muốn tìm một người làm anh thoải mái, vậy thì anh không tới nỗi phải đòi cho được em”.
Tần Tang không kìm được ngước lên nhìn anh, người đàn ông này trong mắt cô, thật sự đã có một thứ khiến cô cảm thấy có thể gọi là “tình yêu”.
Tần Tang lần đầu tiên trong đời nhìn thấy tình yêu.
Cô kìm nén cơn sóng trong lòng, cười rồi hôn chụt lên môi anh: “Vậy anh có bất mãn gì với em không?”.
Lý Vi Nhiên giả vờ nghi ngại: “Xin hỏi: Tang Tang tiểu thư muốn nghe lời thực tế hay lời thực sự?”.
“Nghe thực tế trước đi”.
“Không có. Tang Tang nhà anh một ánh mắt thôi đã khiến anh thần hồn điên đảo, hài lòng vô cùng”.
Tần Tang cười, rúc vào lòng anh, mềm mại dụi dụi vào cổ anh, “Còn lời thật lòng?”.
“Ừ, ngoài chuyện hơi làm nũng ra thì Tang Tang nhà anh là hoàn hảo, không có khuyết điểm”.
“Á!”, Lý Vi Nhiên kêu đau, vì giây trước đó đã bị ai kia như con cừu nhỏ bỗng dưng cắn một cái lên xương quai xanh. Tần Tang đẩy anh ra giả bộ xuống giường, Lý Vi Nhiên vội kéo cô lại đè lên người anh, năn nỉ dỗ ngọt.
“Đồ sói háo sắc… Không đ