Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341874

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1874 lượt.

lời với Tần Dương. Cô thức dậy rửa mặt, thay đồ ra ngoài. Vừa xuống lầu vừa gọi điện cho Lý Vi Nhiên, hẹn anh ăn tối ở gần trường Tần Hòe.
Tần Hoè lên lớp mười hai đã có chủ nhiệm mới, là một anh chàng họ Vương trẻ trung, anh ta vốn rất để bụng đến việc phụ huynh của Tần Hoè không chịu xuất hiện, nhưng đối diện với mỹ nữ như Tần Tang thì rõ ràng anh ta không để bụng nổi.
Thực ra vấn đề của Tần Hoè rất đơn giản: Thành tích sụt giảm. Và phức tạp là: không tìm ra nguyên nhân.
“Tôi đã nói chuyện với Tần Hoè nhiều lần, nhưng nó không nói gì cả. Tôi rất lo có phải là do áp lực thi đại học mà tâm lý của nó đã xuất hiện vấn đề hay không? Thàng tích của nó xưa nay rất tốt, nhưng theo tình hình này thì muốn thi đại học trọng điểm là rất khó”. Thầy Vương phân tích tình hình học tập của Tần Hoè cho Tần Tang nghe.
Tần Tang biết rõ vấn đề của Tần Hoè là ở đâu, nhưng tuyệt đối không nói. Từ văn phòng của thầy Vương đi ra cũng gần đến giờ học sinh tan lớp đi ăn tối. Cô đứng trước cửa lớp của Tần Hoè để đợi.
Tần Hoè đại khái cũng đoán ra anh cả sẽ giao việc này cho Tần Tang xử lý, nên khi đi sau các bạn ra ngoài nhìn thấy Tần Tang, cậu không tỏ ra ngạc nhiên quá, chỉ cười khẽ.
“Đừng cằn nhằn em”, Tần Hoè cảnh báo trước, sắc mặt thản nhiên, nói với chị cậu.
Tần Tang vén mái tóc, cười nói: “Ai thèm cằn nhằn em, chị không chê em cằn nhằn là hay lắm rồi. Đi, chị mời em ăn tối, tiện thể cho em một vinh hạnh đặc biệt: Gặp bạn trai chị”.
Tần Hoè quả nhiên sửng sốt, rồi cười toe toét, khoác vai Tần Tang ra khỏi trường.
Tần Hoè buổi tối còn phải tự học nên địa điểm Lý Vi Nhiên chọn cũng rất gần trường, chạy xe năm phút là tới.
Tần Tang chọn mấy món em trai thích ăn, lại dặn kỹ phục vụ đừng cho quá nhiều ớt cay v.v… Lý Vi Nhiên hiếm khi thấy cô có vẻ “mẹ hiền” như vậy, lòng rất ấm áp, ánh mắt anh nhìn cô càng dịu dàng hơn.
Ăn xong, Tần Tang gói mấy phần thức ăn có thịt vào, bảo Tần Hoè mang về mời bạn cùng phòng ăn.

Đến cổng trường, Lý Vi Nhiên dừng xe, Tần Tang đưa Tần Hoè vào trong còn anh thì đợi bên ngoài.
Sắc trời dần tối, đèn đường toả ánh sáng vàng vọt, loa trường đang văng vẳng bên trong. Hai chị em tản bộ men theo con đường chính trong trường, không ai nói gì.
Khi đến gần cửa ký túc xá, Tần Hoè không nhịn được, “Được rồi, chị muốn mắng em thì cứ làm đi! Em sắp bị lăng trì trong sự im lặng của chị rồi!”.
Tần Tang cười, đấm cậu một cái, không khí bỗng chốc dịu lại.
“Chị thật không có gì để mắng em. Em đã lớn rồi, cuộc đời mình làm gì cần người khác làm chủ thay”. Tần Tang khoác tay em trai tiếp tục đi, “Em có suy nghĩ của em, chị không can thiệp. Nếu em cảm thấy hoang mang, em có thể nhìn xem đoạn đường chị đã đi qua – chị đã đi đến hôm nay thế nào, em hiểu mà. Tần Hoè, có “nỡ” thì mới “có”, thế giới này không thể cho phép em muốn gì được nấy. Nên em tự nghĩ cách đi”.
Tần Hoè lặng thinh nghe chị nói, ánh mắt lấp lánh.
“Chị”, Tần Tang quay lưng định đi thì bị cậu gọi lại, “Lý Vi Nhiên kia… chị cũng tự nghĩ cách đi nhé!”.
Tần Tang gật đầu, cười và vẫy tay chào.
“Em trai em và em rất giống nhau”, Tần Tang lên xe, Lý Vi Nhiên như thể đang trò chuyện vu vơ, “Tang Tang, cuối tuần này nhà anh liên hoan, đều là họ hàng trong nhà, em cũng đến nhé?”.
Tần Tang kéo dây an toàn, ánh mắt nhìn ra nơi khác, “Tuần sau em bắt đầu đi học, tuần này phải chuẩn bị, lần sau nhé”.
Lý Vi Nhiên nổ máy, im lặng rồi nói, “Tang Tang, em còn gì không chắc chắn với anh sao?”.
Tần Tang đang lật tìm CD, nghe anh nói thế thì ngớ người, “Không phải”.
“Nhưng cảm giác em cho anh là thế: không chắc chắn, không nghiêm túc”.
Anh bao nhiêu lần muốn đưa cô đi gặp bọn Lương Phi Phàm, nhưng lần nào cô cũng viện mọi lý lẽ để từ chối.
“Anh đã không phải là lần đầu mời em. Nếu em thật sự không có chút gì là không yên tâm về anh, thế tại sao không chịu hoà nhập vào cuộc sống của anh?”
Tần Tang ngẩn người rồi cười đáp: “Vi Nhiên, anh trở nên đa sầu đa cảm từ bao giờ vậy?”, cô định làm bầu không khí thoải mái, vui vẻ hơn.
Lý Vi Nhiên chụp lấy bàn tay đang định bóp mũi anh của cô, nắm chặt, “Từ lúc anh phát hiện ra mỗi một giây phút anh đều muốn ở bên em. Tang Tang, anh đã trải qua vài mối tình có thể gọi là tình yêu, nên anh biết rõ cảm giác của anh với em… Em là người phụ nữ anh muốn cưới để sống đến trọn đời”.
Căn phòng u tối trong tim Tần Tang lúc này đang rung lắc dữ dội.
Tang Tang, mày có lẽ, hình như, hoặc là, cũng có thể hô hấp tự do trong ánh mặt trời.
“Em…”, cô vẫn muốn nói mấy lời trêu chọc anh, nhưng cổ họng cứ khàn đi, mắt và mũi đã nóng lên, cay cay.
“Em xem đấy, em cứ như thế!”, Lý Vi Nhiên xoay mặt cô lại khi cô định quay ra cửa sổ che giấu nước mắt, kề sát lại, xót xa hôn lên mặt cô, “Tang Tang, có lẽ người khác hy vọng em xinh đẹp, dũng cảm, lý trí, quả đoán. Nhưng đối với anh, anh chỉ cần em lúc chân thực nhất. Người anh yêu nhất chính là em, Tần Tang, cho dù là với dáng vẻ nào cũng được”. Anh cắn môi cô, cười nói, “Đặc biệt là khi em làm nũng, anh thích vô cù