Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1342037

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2037 lượt.

ểu Bạch ấy một chút, kiểu thăm lễ phép của cấp dưới đối với cấp trên thế thôi.






Không có ai khác, không có quá khứ, không có sau này, cách biệt hẳn với thế giới, chỉ có hai người đang đứng đối diện nhau.
Trong phòng y tá vẳng ra tiếng cười khúc khích, Dung Nham vẻ mặt phơi phới bước ra, trên hành lang, từ xa anh đã nhìn thấy một cô gái, đang đứng dán lên cửa phòng anh Ba.
Đến gần nhìn kỹ – chẳng phải là cô gái đã hại thằng Sáu bị anh Ba đuổi đi Ả Rập hay sao!
“Đến thăm bệnh hả?”, Dung Nham đến sau lưng cô, dịu giọng hỏi.
An Tiểu Ly giật bắn mình, vỗ vỗ ngực quay lại nhìn, người đàn ông đằng sau cô vẻ mặt tuấn tú, nụ cười ôn hòa, cô lập tức cung kính lẫn khiêm tốn “vấn an”: “Chào tổng giám đốc Dung”.
An Tiểu Ly vội giấu tay ra sau lưng, cười ngốc nghếch “ha ha”. Nhưng không may là Dung Nham đã đẩy cô một cái, loạng choạng lao tới trước giường, người trong phòng đều nhìn cô, cô bất lực đưa bánh bao buổi sáng cô ăn đã được gói lại cho Trần Ngộ Bạch: “Ưm… anh muốn ăn không? Bánh bao rất ngon đó”.
Dung Nham cúi đầu, rất lịch sự cố gắng nhịn cười. Kỷ Nam thì yếu hơn, “ha ha ha” cười thành tiếng.
Trần Ngộ Bạch nhìn chằm chằm cô gái đứng trước giường: Haizzz, sao nhìn kiểu gì cũng thấy ngốc thế nhỉ.
Thật xui xẻo, sao lại là cô gái này chứ.
Vẻ mặt anh không cảm xúc, đưa bàn tay không truyền dịch ra, đón lấy bánh bao, thong thả tháo nút thắt của túi nhựa, bình thản cắn một cái.
Dung Nham và Kỷ Nam đều cười không nổi.
An Tiểu Ly cũng cười không nổi – thật hối hận, thấy anh ăn ngon lành như vậy, cái bánh bao này chắc chắn ngon hơn cái hồi sáng.
Bác sĩ kiểm tra phòng đã dẫn theo một đám y tá ùn ùn kéo tới trong sự yên tĩnh kỳ dị đó.
Trong đó có một người kêu “á” lên một tiếng, “Trần tiên sinh! Sao ngài lại ăn cái này!”.
Kế đó, những tiếng “á” kỳ quặc vang lên không ngớt.
Bác sĩ chữa trị ngượng ngùng ngăn đám trợ thủ mất lý trí kia, nói với Trần Ngộ Bạch vẫn đang gặm bánh bao như ở chốn không người: “Ngài tạm thời chỉ có thể ăn những món có nước, xin hãy phối hợp với công việc của chúng tôi!”.
Một đám nhao nhao phụ họa: “Đúng ạ đúng ạ!”.
An Tiểu Ly rất ngượng, hạ giọng nói với Trần Ngộ Bạch: “Vậy anh đừng ăn nữa!”.
Trần Ngộ Bạch lạnh lùng nhìn cô một cái, chẳng nói chẳng rằng, lại há miệng cắn một miếng.
Bác sĩ nhìn Dung Nham và Kỷ Nam vẻ khó xử, Dung Nham khoát tay, Kỷ Nam cười hí hí nhìn An Tiểu Ly.
An Tiểu Ly nhắm mắt, chụp lấy nửa cái bánh còn lại trong tay anh, nhét luôn vào miệng mình.
Thế là… thế giới hòa bình… Dung Nham và Kỷ Nam khâm phục tới nỗi muốn quỳ lạy cô, Trần Ngộ Bạch nằm trên giường lại tủm tỉm cười.
Kiểm tra bệnh tình xong xuôi, bác sĩ viết vào sổ khám bệnh, vừa dặn dò những việc cần chú ý, “… Lần này là do nhiễm lạnh và ăn uống không đúng quy luật, sau này nhất định phải chú ý! Nếu còn tái phát, thành thủng dạ dày thì nguy!”.
Lúc này kim truyền dịch vừa nhổ ra, An Tiểu Ly đang thay anh thấm bông gòn cầm máu, nghe bác sĩ nói thế thì nỗi hổ thẹn trong lòng lại tăng lên. Tối hôm trước… về sau mở máy lạnh càng lúc càng lạnh, cô cuộn chăn nằm trong lòng anh, đến trời sáng thức dậy mới nhận ra trên người anh không đắp gì, nhất định là tối hôm đó đã bị nhiễm lạnh.
Chẳng trách sáng hôm sau sắc mặt anh không tốt, mà cô thì chẳng để ý.
Dung Nham và Kỷ Nam đi rồi, An Tiểu Ly bẻ ngón tay, thầm nhớ tới những điều chú ý mà bác sĩ dặn, Trần Ngộ Bạch lạnh lùng nói: “Em đến làm gì?”.
Giọng anh vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng An Tiểu Ly vẫn nghe ra một sự lạnh lùng bất thường.
“Nói đi!”, anh nóng nảy cau mày.
Tiểu Ly bẽn lẽn nói: “Xin lỗi… em không nên bắt anh nhịn cơm trưa”.
An Bất Tri và cô Trần từ nhỏ đã yêu cầu An Tiểu Ly rất đơn giản: thành thật, hiền lành.
Cho dù trước đây thế nào thì Trần Ngộ Bạch vào viện đều có trách nhiệm của cô, nên cô xin lỗi.
Hơi lạnh từ Trần Ngộ Bạch bỗng chốc lan tỏa:
“Ngốc”, anh nói khẽ, rồi vỗ vỗ giường bên cạnh, “Đến đây”.
An Tiểu Ly ngoan ngoãn đi tới, ngồi yên như một cô dâu nhỏ ngoan hiền. Trần Ngộ Bạch nhướng khóe môi, ôm eo cô, kéo cô vào lòng. An Tiểu Ly hơi giẫy ra nhưng bị anh quát khẽ: “Đừng động đậy! Để anh ôm một lát!”.
Cách một lớp chăn, hai người nằm nghiêng ôm nhau rất thân mật, trong căn phòng tĩnh lặng, thời gian bình yên lặng lẽ trôi qua.
“Dạ dày còn đau không?”.
“Ừ”.
“Hôm qua… về sau rồi sao?”.
“Không làm sao cả”.
“Tiểu Bạch”.
“… Bảo vệ tưởng anh quên tắt đèn, vào xem, anh bị ai đó đánh ngất đi, anh ta đưa anh vào bệnh viện”.
“Em chỉ đẩy anh một cái! Không đánh ngất anh!”.
“Anh có nói là em đâu, kích động cái gì?”.
“…”
“Trần Ngộ Bạch”.
“Hử?”.
“Em không nên ra tay, xin lỗi”.
“Ừ, anh tha thứ cho em”.
“Nhưng trước kia anh cứ giả vờ bệnh, nên… Anh chưa từng nghe chuyện “Sói đến” hay sao?”.
“…”
Tần Tang ngủ tới ba giờ chiều, bị đồng hồ báo thức cài trong điện thoại đánh thức.
“Đến trường Tiểu Hòe”. Nhìn lời nhắc trong di động, Tần Tang nhớ ra việc đã nhận