Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341869

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1869 lượt.

cô nhìn đôi mắt sưng húp của bạn, như thể phát hiện ra bí mật kinh thiên động địa.
Tần Tang cau mày, “Vẻ mặt cậu là sao?”.
“Cười trên nỗi đau của kẻ khác!”, An Tiểu Ly thản nhiên, “Tớ còn tưởng hoàng tử và công chúa chỉ cần sống vui vẻ trong thành quách chứ, hoá ra hai người cũng biết cãi nhau à? Ồ… tớ thấy công bằng rồi!”.
An Tiểu Ly hai tay chắp lại, cười toe toét.
Lý Vi Nhiên quay lại nói với Tần Tang, vẻ rất nghiêm túc: “Tang Tang, nghe chưa? Còn không nhanh nhanh về thành quách của anh?”.
“Vâng, phải nhanh chóng chừa chỗ cho người ta chứ”, cổ họng Tần Tang khàn khàn, cô mỉm cười.
“Nhưng Tiểu Ly à, anh và Tang tang đi rồi em cũng phải từ từ thôi, đừng có lần nào cũng kịch liệt đến mức anh Ba phải nhập viện nhé!”.
Hai người kẻ đàn người hát, An Tiểu Ly nói không lại, “hừ” một tiếng rồi quay đi, tức tối dọn đồ tiếp.
Lý Vi Nhiên và Tần Tang lại đùa giỡn tình tứ với nhau một lúc rồi xuống lầu. Tần Tang tiễn anh về rồi vào phòng, nằm vật ra giường, vẻ mệt mỏi.
“Tần Tiểu Tang, Tần Tiểu Tang!”, Tiểu Ly lập tức chồm lại gần.
“Buông!”.
“Hai người cãi nhau thật hả? Vì cái gì thế? Anh ấy bắt nạt cậu hả?”.
“Tớ đau đầu lắm, đừng chọc tớ, nếu không hậu quả tự chịu”, Tần Tang lạnh lùng nói.
An Tiểu Ly không dọn dẹp hành lý nữa, nhảy lên ngồi gần bạn, vẻ rất háo hức. Tần Tang trở mình mặc kệ cô, cô lại bám sát theo, đè lên người bạn khiến Tần Tang không thở nổi.
“Anh ấy nói muốn cưới tớ, tớ cảm động nên khóc thôi!”, Tần Tang bị cô làm phiền, nên đành nói vắn tắt cho cô hài lòng.
“Hả?”, Tiểu Ly nhũn người lăn xuống khỏi người Tần Tang, “Thật mất hứng… Hai người thật sự chưa từng cãi nhau hả?”.
“Chuyện gì cũng có cách giải quyết. Huống hồ bọn mình giờ đang ở thời kỳ yêu đương cuồng nhiệt, có gì mà cãi nhau”, Tần Tang nghỉ ngơi một lúc, định thần lại, hoàn toàn trở về là một người phụ nữ lạnh lùng lý trí. “Còn cậu, đang sắp xếp tay nải, bỏ trốn với công tử họ Trần à?”.
“Không phải! Tớ xin được vào ký túc xá rồi, mấy ngày nữa là dọn đi, nhưng hai hôm nay không có thời gian nên dọn bớt đã”, An Tiểu Ly trượt ra khỏi giường, cúi đầu sắp xếp tiếp.
“Xem như làm lành rồi à?”.
“… Không’, An Tiểu Ly nói, “Nhưng này Tang Tang, tớ đã nghĩ rồi, trước kia tớ cứ băn khoăn về thái độ của anh ấy, thực ra tớ nhìn nhận về điểm xuất phát của chuyện này cũng không đúng”.
“Ồ?”, Tần Tang dựa vào gối đầu, nhìn cô, “Nói nghe thử xem”.
“Tớ nghĩ, công tử họ Trần ngoài tính cách kỳ cục, tính khí lạnh lùng một chút, thì cũng được xem là cực phẩm. Đương nhiên tớ cũng là người ai gặp cũng yêu! Nên tớ xem đây như là… tình cờ gặp rồi yêu! Nếu kiên nhẫn mà có kết quả thì được, không có thì xem như tớ cũng không thua thiệt!”.
“Không thua thiệt? Đàn ông càng chín chắn càng đáng giá, thanh xuân của cậu không còn nữa thì tuột giá đấy!”, Tần Tang chọc cô.
“Thế nên, trong quá trình kiên nhẫn với anh ấy, tớ cũng sẽ chịu khó để mắt khắp nơi, một khi… he he, he he…”. An Tiểu Ly chìm đắm trong tưởng tượng: Trong hôn lễ tuyệt đẹp, cô khoác tay chú rể đẹp trai, cười bẽn lẽn, còn công tử họ Trần ai oán kia thì tiều tuỵ đi lướt qua…
Tần Tang bó tay, bóp bóp trán.
Đồ ngốc này, tưởng IQ của Trần Ngộ Bạch cũng như mình hay sao?
Buổi trưa, Lý Vi Nhiên đứng bên dưới đợi gần nửa tiếng, Tần Tang mới vội vàng chạy xuống. Tối qua Tiểu Ly hưng phấn vì suy nghĩ “thuận theo tự nhiên” của mình, bàn về kế hoạch viên mãn cho nửa cuộc đời sau, kích động đến độ nửa đêm vẫn chưa ngủ, ồn ào tới độ cô cũng không ngủ ngon được.
Đến khi ăn trưa xong, Tần Tang vẫn có vẻ lờ dờ chưa tỉnh. Ra khỏi quán, Lý Vi Nhiên kéo tay cô lên xe, “Tối qua nhớ anh không ngủ được à?”.
“Ồ”, Tần Tang uể oải nói thêm, “Xoay qua lăn lại cả đêm khó ngủ”.
Lý Vi Nhiên cúi xuống ấn cô vào ghế phụ, hôn mấy cái, giọng điệu cực kỳ mờ ám: “Anh cũng vậy, nhớ em đến nỗi tay nhức lắm đây…”.
Tần Tang ban đầu không hiểu, đến khi hiểu rồi thì mắc cỡ đến nỗi tỉnh cả ngủ.
Lý Vi Nhiên nhân lúc cô chưa thẹn quá hoá giận thì vội cười giả lả rồi buông ra, đóng cửa xe lại.
Việc bổ nhiệm lãnh đạo cao cấp mỗi năm một lần của “Lương Thị” sắp tới, vì Trần Ngộ Bạch bệnh rồi nên công việc nhất thời không tiếp nhận được, Lý Vi Nhiên vào khoảng thời gian này rất rảnh rỗi. Vốn dĩ buổi chiều định đưa cô đi chơi nhưng thấy cô mệt mỏi như vậy, anh lại không nỡ làm cô mệt thêm.
“Đưa em về nhà ngủ bù một giấc nhé?”, anh hỏi.
Tần Tang vặn người một cái, “Không cần, em không muốn ngủ. Ưm, anh có đi bệnh viện thăm Trần Ngộ Bạch không?”.
“Em muốn đi?”.
“Chẳng phải trách em không muốn gia nhập vào cuộc sống của anh sao? Em đang muốn biểu hiện thật tốt cho anh thấy mà!”.
“Vợ à… anh cảm động quá!”.
Tần Tang lườm anh, Lý Vi Nhiên càng cười xấu xa.
Cánh cửa phòng bệnh treo bảng “Xin đừng làm phiền” thật to.
Lý Vi Nhiên và Tần Tang nhìn nhau rồi mím môi cười. Lý Vi Nhiên gạt tấm bảng ra, nhẹ nhàng vặn chốt cửa, nắm tay Tần Tang vào trong.
“…Ăn miếng nữa nhé?”, giọng An Tiểu Ly rất “mẹ hiền”.
“Nhạt quá, không ăn nữa đâu”.
“Bác sĩ


Polly po-cket