Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1342038

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2038 lượt.

nói phải ăn thanh đạm, không thể kích thích dạ dày nữa, nó yếu lắm”.
“Bác sĩ không nói với em là không thể kích thích anh à? Anh cũng rất yếu”.
“… Vậy rốt cuộc anh có ăn hay không? Không ăn thì em đi”.
“…Ăn”.
“Anh Ba, làm nũng à?”, Lý Vi Nhiên cười hí hí, đan ngón tay vào tay Tần Tang, xuất hiện trước mặt hai người đang đút nhau ăn.
Trần Ngộ Bạch mặc áo bệnh nhân, tuy khí sắc còn hơi kém nhưng tinh thần rõ ràng đã tốt hơn nhiều, lúc nhìn Lý Vi Nhiên, kẻ đã phá hoại bữa ăn ấm áp của anh, ánh mắt mang đầy sát khí, hung hăng dữ tợn.
An Tiểu Ly tay trái cầm một bát cháo hành, tay phải cầm một cái thìa nhỏ, thấy Tần Tang vào thì nheo mắt chào.
“Cho hai người này – hồi phục nhanh”. Lý Vi Nhiên mỉm cười nói với Trần Ngộ Bạch, bước đến đưa giỏ trái cây trong tay cho Tiểu Ly.
An Tiểu Ly đón lấy, Trần Ngộ Bạch gật đầu với Tần Tang.
“Ồ, đều chen chúc ở đây hết à?”, Dung Nham cũng cười hí hí bước vào, rồi nhìn chằm chằm Tần Tang đứng sau lưng Lý Vi Nhiên, “Ủa, người đẹp này… hình như tôi đã gặp rồi?”.
Dung Nham sờ chiếc cằm thanh tú của mình, có vẻ nghĩ ngợi, “Anh biết… nhưng thật sự rất quen…”
Tần Tang cười dịu dàng, không nói gì.
Lý Vi Nhiên nhìn Dung Nham vẻ cảnh cáo, nắm tay Tần Tang dắt ra, dịu dàng chính thức giới thiệu với cô: “Đây là Dung Nham. Gọi là anh Hai”.
Tần Tang hơi cuối đầu, ngoan ngoãn bất ngờ, “Anh Hai”.
Cô ngoan hiền như gặp trưởng bối, Dung Nham trầm ngâm: “ Cái này… anh có cần chuẩn bị phong bì không?”.
Trong phòng cười rộ lên.

Dung Nham đi ngang nên tiện đường vào thăm, ngồi một lát rồi đi. Anh ta vừa đi thì Tần Tang vội đưa mắt ra hiệu với Trần Ngộ Bạch.
“Vi Nhiên, đi mua ly cà phê cho em đi”, Tần Tang đuổi khéo Lý Vi Nhiên đi, Trần Ngộ Bạch lại nói với An Tiểu Ly: “Đến chỗ bác sĩ lấy bệnh án nhập viện năm ngoái của anh lại đây”.
An Tiểu Ly đang chọn nho trong giỏ ra ăn, nghe anh ra lệnh thì bĩu môi, rất không tình nguyện mà ra ngoài.
‘Chuyện gì?”, Trần Ngộ Bạch lật văn kiện, không ngẩn đầu lên.
“Đương nhiên là chuyện của anh và Tiểu Ly”.
“Cám ơn đã quan tâm”.
“Khỏi cám ơn. Nhưng phải phiền anh cho tôi câu trả lời rõ ràng. Tôi vốn nghĩ anh chỉ hơi kỳ cục thôi, nhưng bây giờ xem ra anh thật sự chưa thấy quan tài thì chưa đổ lệ”.
“Cám ơn đã khen”.
“Đừng khách sáo”.
Hai người thực ra khá giống nhau, về một số mặt nào đó, châm chích đối phương anh một câu, tôi một câu, một người ánh mắt như dao, người kia bất động như núi, trong phòng bỗng ánh dao sáng loá, khói lửa mù mịt.
Im lặng trong phút chốc.
“Tôi nghiêm túc đấy” Trần Ngộ Bạch cuối cùng chịu nhường trước. Thực ra anh biết Tần Tang là vì ai, tỏ rõ lập trường với cô thì chỉ có lợi, không có hại.
“Vậy thì tốt. Những cái khác anh tự nghĩ cách, tôi hữu nghị nhắc nhở anh, IQ của An Tiểu Ly thật sự không đủ cho anh tính toán bày mưu đâu. Anh cứ nên đơn giản một chút thì hơn, cứ quanh co thế này, hôm nào đó cô nàng nghĩ lại rồi bỏ rơi anh thì tôi không hề ngạc nhiên đâu. Trần Ngộ Bạch, có lúc anh tự tin thái quá rồi đấy”. Tần Tang gạt mái tóc, nói giọng mát mẻ.
Anh cười cười, ném văn kiện đi, nhìn cô với vẻ nghiêm túc: “Đơn giản một chút? Tần Tang, cô đúng là nói thì hay lắm… Cô đối với thằng Năm, có đơn giản không?”.
Với khả năng quan sát của Trần Ngộ Bạch, làm sao không nhìn ra khi Dung Nham xuất hiện, Tần Tang có một chút hoảng loạn? Tuy anh không biết nguyên nhân nhưng có một điều chắc chắn là: Tần Tang có chuyện giấu Lý Vi Nhiên.
Sắc mặt cô hơi thay đổi, nụ cười lạnh của Trần Ngộ Bạch càng u ám hơn. Khi hai kẻ xấu xa nhất thế giới phát huy khả năng, không khí bỗng đóng thành băng.
Bác sĩ nói tài liệu đều bảo quản ở tầng bảy, An Tiểu Ly dù sao cũng rảnh rỗi, rất anh dũng chạy đi để lấy.
Thang máy vừa mở, cô ung dung nhàn nhã bước vào, đưa tay bấm số, sau lưng bỗng vẳng đến một giọng nói có vẻ ngần ngại: “… Tiểu Ly?”.
An Tiểu Ly bỗng thấy sởn da gà, chậm rãi quay đầu lại nhìn, ôi… mô típ cũ rích!
Người đứng sau cánh tay tuy bó bột nhưng vẫn rất đẹp trai, đó chẳng phải là hoàng tử Sở không chịu nổi cô đơn mà vỗ ngựa bỏ đi năm nào đó sao!
“Là em thật ư!” Sở Hạo Nhiên vừa ngạc nhiên vừa vui mừng xác nhận lại, vẹt đám người đứng chắn giữa họ ra, nhảy chồm chồm lại.
“Ừm, ha ha, trùng hợp quá!”. An Tiểu Ly không hề hoảng loạn, rất lịch sự trò chuyện với anh ta, “Anh bị thương à?”.
“Ừ, xe đụng”. Sở Hạo Nhiên cười vẫn rất đẹp.
Hai người đang nhìn nhau thì thang máy tới nơi, An Tiểu Ly vẫy tay, “Em đến nơi rồi. Lần sau nói tiếp nhé”.
Cô lách người qua cửa, Sở Hạo Nhiên lại đuổi theo ra ngoài, gọi tên cô, lúc cuống quýt anh ta vấp ngã, An Tiểu Ly lập tức chạy tới đỡ lấy, “Này! Anh cẩn thận chứ!”.
Sở Hạo Nhiên bỗng nhìn cô vẻ rất tình cảm.
Thấy Sở Hạo Nhiên càng lúc càng không che giấu sự kích động, An Tiểu Ly thầm khen sự bình tĩnh của mình, bất giác cảm khái hai kẻ xấu bụng lúc này đang giao chiến trong phòng, hai người họ một thì gián tiếp tạo ra sự trùng phùng nhảm nhí hôm nay, một thì tạo thẳng ra cảnh trùng phùng này. Mà hai