Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341871
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1871 lượt.
người họ, đều hợp sức tạo nên dáng vẻ lý trí lúc này của cô.
Về lại tầng chín, vừa vào đã nhìn thấy đôi mắt lạnh lẽo của Trần Ngộ Bạch, mà An Tiểu Ly lại có cảm giác như kiểu hồng hạnh vượt tường.
“Em đến hệ mặt trời lấy tài liệu hay sao?”, Trần Ngộ Bạch hừ lạnh, bất mãn.
An Tiểu Ly lúng túng, cười ngô nghê mấy tiếng, không cãi lại.
Lý Vi Nhiên đã quay về từ lâu, ngồi trên sofa choàng ôm Tần Tang đang uống cà phê, đang cùng Trần Ngộ Bạch trò chuyện, thấy An Tiểu Ly thì cười trêu: “Chị dâu Ba đã quay về rồi, Tang Tang, vậy chúng ta rút quân nhé?”.
Trần Ngộ Bạch chưa phản ứng, vẫn cúi đầu xem văn kiện, coi như ngầm thừa nhận câu “chị dâu Ba”.
Tần Tang cười gật đầu, đứng lên.
“Tang Tang”, An Tiểu Ly đã đến bên giường bỗng đứng dậy, Trần Ngộ Bạch như giật mình trước hành động đột ngột đó, nóng nảy vỗ vào mông cô một cái, bị cô quay lại lườm một cú.
An Tiểu Ly giục Lý Vi Nhiên đi lấy xe trước, cô kéo Tần Tang ra ngoài thì thầm.
“Chuyện gì?”, Tần Tang nhìn vẻ mặt của cô, hình như có chuyện gì thật.
“Cái đó… tớ vừa gặp Sở Hạo Nhiên!”.
Lần này Tần Tang rất ngạc nhiên, nhưng cô nhìn chằm chằm Tiểu Ly một lúc rồi cười vui vẻ.
Thật tốt, có trò vui để xem rồi.
Ai đó xem lời của cô là gió thổi qua tai, quả nhiên là ngay cả ông trời cũng khó chịu trước vẻ hống hách ngang ngược của anh ta chăng?
Về lại phòng, ánh mắt lạnh lùng của Trần Ngộ Bạch như cái bóng đuổi theo cô, An Tiểu Ly cứ thấy lúng túng vô cùng.
“Gọt táo cho anh ăn nhé?”, cô mở giỏ trái cây Tang Tang biếu ra, cầm một quả táo lên hỏi anh. Trần Ngộ Bạch bực bội nhìn quả táo, “Anh muốn ăn nho”.
Nhưng nho lúc nãy đã bị cô tìm và ăn hết không sót một quả rồi… An Tiểu Ly lặng lẽ gọt vỏ táo rồi đưa cho anh.
Trần Ngộ Bạch rất “khí phách”, quay mặt đi, không ăn.
Không ăn thì không ăn, An Tiểu Ly “rột rột” một mình ăn sạch.
Trần Ngộ Bạch quay mặt đi rồi lại quay lại, đưa tay kéo cô lên giường.
“Táo của em…”, An Tiểu Ly bị anh làm giật mình, táo rơi xuống đất, cô giãy giụa đẩy anh ra.
“Nho của anh…”, Trần Ngộ Bạch làu bàu, giữ chặt lấy cô rồi cúi xuống thèm khát hôn lên môi cô.
Thường trong những lúc thân mật thế này anh vẫn rất ngang ngược, thô bạo, động tác thân thiết đến độ muốn nuốt cả cô luôn vậy.
“Tiểu Bạch…”, An Tiểu Ly còn lại chút lý trí, khàn giọng thì thào bên tai anh, “Anh chưa khoẻ hẳn… cái đó… ưm… không thích hợp… vận động mạnh…”
Nói xong, mặt cô đỏ bừng như con tôm luộc.
“Ai bảo em không cho anh ăn nho, vậy thì anh ăn em”. Trần Ngộ Bạch mắt phát sáng, có vẻ rất trẻ con, nhưng lại tỏ ra thèm khát như kiểu đàn ông trưởng thành trước khi làm chuyện xấu. An Tiểu Ly mềm nhũn người nằm dưới anh, hình như thoáng hiểu ra lúc nãy khi đối diện với Sở Hạo Nhiên, tại sao cô lại lạnh lùng bình thản đến vậy.
Tiếng cười nói của cô y tá từ ngoài vẳng vào, càng lúc càng gần, càng lúc càng rõ.
Hai người đều đờ ra.
Trần Ngộ Bạch phản ứng trước, đặt cô nằm thẳng lại trên giường, rồi anh đè lên, sau đó trùm chăn lên cả hai.
Thế là An Tiểu Ly hôm nay lần thứ hai có cảm giác vụng trộm.
Hai người im lặng nằm, mặt đối mặt, Trần Ngộ Bạch phía trên, Tiểu Ly hơi khó thở, đưa tay ra đẩy anh.
Bất động, lại đẩy.
Kết quả, anh động đậy.
“Có người đó…”, Tiểu Ly kìm nén sự quấy rối ngắn ngủi nhưng vội vàng của anh, nói khẽ như tiếng mèo kêu. Trần Ngộ Bạch đưa tay đập vào đèn báo ở đầu giường, ấn chặt cô đang giãy giụa.
Âm thanh bên ngoài xa dần, Tiểu Ly mơ mơ màng màng định lật chăn lên thì bị anh nắm lấy tay, trong chớp mắt mà thần trí đã không tỉnh táo nổi.
Trần Ngộ Bạch thích kiểu kích thích lén lút vụng trộm này, nên giữ cô trong chăn mà hành hạ.
Làm xong mãi lâu sau, anh vẫn không chịu buông tay, cả người đè lên cô, dụi chỗ này sờ chỗ kia, Tiểu Ly cũng không giãy giụa nữa, ôm anh nhẹ nhàng hỏi dạ dày còn đau không. Hai người cứ trò chuyện vu vơ như vậy. Sau khi ân ái, dịu dàng hết mức.
Ra khỏi bệnh viện, khoé môi Tần Tang cứ nhướng lên mãi.
“Tiểu Ly nói gì với em hả?”, Lý Vi Nhiên tò mò. Tần Tang kể vắn tắt chuyện Sở Hạo Nhiên cho anh nghe, hai người nắm tay nhau cười nhạo Trần Ngộ Bạch.
“Sở Hạo Nhiên, con trai nhà họ Sở ở thành Tây?”, Lý Vi Nhiên bỗng hỏi. Tần Tang thấy khoé mắt giật một cái, toi rồi, đắc ý quá nên quên mất.
“Ưm… là đại công tử nhà họ Sở, bạn học cấp ba của em”, Tần Tang ậm ừ giải thích.
Lý Vi Nhiên lúc này chưa tốt nghiệp đại học đã quen với Lương Phi Phàm, mấy năm nay cùng xông pha với anh em, mỗi người một nghề, về giao tế có Dung Nham và Tần Tống, anh không quản nhiều như họ. Huống hồ là mấy người họ đều ở thành Đông, nhà họ Sở ở thành Tây, không quen thân lắm.
“Chúng ta đi xem phim nhé?”, Tần Tang thấy anh ra sức nhớ lại thì thầm sợ hãi. Cô thật sự phải dũng cảm một chút, nhúng tay xử lý những chuyện đó rồi.
Cậu tưởng cô không cần tình yêu, nhưng hóa ra không phải là không cần, mà là – không cần cậu.
Bộ phim kể về mối tình thời loạn lạc của một đôi vợ chồng trẻ thời