XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341861

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1861 lượt.

a em và Tang Tang đã xảy ra chuyện gì, bây giờ cô ấy đã là bạn gái anh”.
Lý Vi Nhiên nằm ngửa trên sofa, nhìn trần nhà, nói kiên định. Tần Tống nằm ngửa trên giường, lặng lẽ.
“Em thích cô ấy trước…”, mãi sau Tần Tống lẩm bẩm, giọng nói vốn to rõ vì say hay vì nguyên nhân khác mà trầm trầm, không có sinh khí, “Anh Năm, xem như em cầu xin anh được không?”.
“Đó không phải chuyện có thể cầu xin hay không. Nếu có thể, anh cũng cầu xin chú đừng làm khó anh”.
“… Khốn! Cút ra ngoài cho tôi!”.
Lý Vi Nhiên thầm thở dài, xoay người đứng lên chỉnh lại quần áo rồi ra ngoài, trước khi đóng cửa anh vẫn khựng lại, “An đã gọi đồ ăn bên ngoài, lát nữa là tới, tiền vặt anh để trên tủ giầy ngoài cửa. Dì giúp việc sắp tới rồi, hành lý đã dọn xong. Báo cáo của chú, anh sẽ mang đến cho anh Cả, những việc tiếp theo anh sẽ lo, chú cứ nghỉ ngơi một thời gian”.
Anh đóng cửa lại, trong phòng ngủ sau lưng im ắng, rồi “rầm rầm” kịch liệt.
Đôi mắt Lý Vi Nhiên lạnh lùng, nắm tay siết lại, sải bước bỏ đi.
Tiểu Ly về lại chỗ Trần Ngộ Bạch thì trong phòng lại có khách tới.
Lão Nghiêm dẫn một loạt cán bộ cốt cán của công ty tới, mua trái cây và nước đến thăm tổng giám đốc. Vương Chí cũng ở trong nhóm đó. Thấy An Tiểu Ly bước vào, mọi người đều nhìn cô mỉm cười.
“Pha trà mang tới đây”, Trần Ngộ Bạch dặn Tiểu Ly, giọng tự nhiên. Lại gọi mọi người, “Ngồi đi!”.
Tiểu Ly bê một khay trà đựng trong ly dùng một lần tới, Vương Chí ngồi bên ngoài, thấy cô bưng rất cẩn thận, vội vàng nhận lấy. Tiểu Ly cười ngọt ngào, Vương Chí lại cười khổ, khẽ gật đầu.
Mọi người ngồi một lát rồi cáo từ, Trần Ngộ Bạch không xuống giường nên An Tiểu Ly ra ngoài tiễn. Lúc quay lại thì nhận ra không khí trong phòng bỗng biến hóa khôn lường, mặt Núi Băng đã lạnh ngắt.
Theo Núi Băng lâu rồi, An Tiểu Ly đã đoán ra một chút ý tứ. Lạnh lùng là ngàn năm không đổi, nhưng cũng chia ra mấy loại. Thường thì là kiểu lạnh lùng dửng dưng, dùng nhũ băng vẽ một vòng tròn, bản thân anh ở trong đó, người lạ không được vào.
Lúc giận thì là kiểu lạnh lùng toả ra tứ phía, toàn thân là lưỡi dao băng, ai chọc giận anh thì coi như phóng cho toàn thân lỗ chi chít.
Còn một kiểu nữa, Tiểu Ly thường lờ mờ nhận ra, chính là… lạnh ấm áp, kiểu như cũng vẫn là một ngọn núi băng, nhưng cảm giác rất dịu dàng, khoé môi anh hơi nhướng lên, nhìn mà cô thấy lòng rất ấm áp.
“Tới đây”, giọng Núi Băng bình thản, sắc mặt không cảm xúc ngoắc cô lại.
Tiểu Ly ngoan ngoãn đến gần, vừa tới bên giường thì anh đã nhổm dậy, giơ tay kéo cô ngồi xuống, sau đó lật người, vô cùng thuần thục đè lên người cô.
“An Tiểu Ly, có phải anh đã nói là, em phải che giấu cho kỹ không?”, phần tóc mái hơi dài của anh đâm vào trán cô, ngưa ngứa, Tiểu Ly quay mặt đi nhưng bị anh bóp lấy cằm. Bốn mắt nhìn nhau, trong mắt anh có cơn giận phừng phừng. An Tiểu Ly tim đập thình thịch, toi rồi, bị anh nhận ra rồi?!
“Em…”, Tiểu Ly lắp bắp, cơ thể vô thức co rúm lại, “Không có gì mà… Là anh ta tìm em!”.
“Thế hả?”, Trần Ngộ Bạch lạnh lùng thốt ra hai chữ, ngón tay lạnh ngắt đã từ từ di chuyển xuống cổ cô.
Lúc này là một buổi chiều, bên ngoài phòng bệnh người qua lại tấp nập, Tiểu Ly cảm giác hơi thở anh mỗi lúc một nặng nề, ngọn lửa trong mắt cũng mỗi lúc một lớn. Cô nhớ lại thảm kịch lần trước: sau hôm đó, tấm drap giường nhăn nhúm ướt đẫm đó vẫn là do cô mặt dày xách ra đi vứt. Còn Núi Băng lúc đó vẻ mặt thoả mãn dựa người trên giường, rất trâng tráo nhìn cô quần áo xộc xệch mặt đỏ tía tai đi dọn dẹp.
“Em thật sự là… rất không ngoan…”, nụ hôn cháy bỏng của Trần Ngộ Bạch rơi xuống.
Điện thoại của Tiểu Ly bỗng vang lên trong không khí nóng bỏng này. Cô tỉnh ra, vùng vẫy định đi lấy nghe, anh không cho, hai người vừa bám riết vừa giằng co, không biết bộ phận nào đó của ai đã bấm vào nút nghe của điện thoại nằm trong túi cô.
Giọng nói ấm áp khiêm nhường của Sở Hạo Nhiên vang lên: “Tiểu Ly?”.
An Tiểu Ly thoáng nhanh trí, đẩy Trần Ngộ Bạch ra, chạy đi mấy bước nghe điện thoại. Trước vẻ mặt nửa cười nửa không rất đáng sợ của anh, cô vội vàng ậm ừ cho qua với Sở Hạo Nhiên rồi vội cúp máy.
“Ưm… anh đừng giận, nghe em nói nhé”, An Tiểu Ly ra sức muốn tìm cớ, “Em… thật sự chỉ trùng hợp gặp phải…”
Trần Ngộ Bạch cười lạnh lẽo, nhìn cô đến mười giây. Một giây trước khi An Tiểu Ly sắp nhũn chân quỳ gối nhận tội, anh đưa tay rút một bản văn kiện mỏng trên tủ đầu giường, ném ra trước mặt cô, “Em có biết ‘Thiên Nguyên’ mỗi năm phải nhận bao nhiêu đơn hàng của Lương Thị không? Anh chỉ cần động một ngón tay là trong vòng một tháng, nó sẽ phá sản. Em, cho dù là giấu anh đi tìm công ty khác, cũng nên hỏi cho rõ: ở thành phố C này, người anh không buông ra thì còn có công ty nào dám nhận”. Khí lạnh toát ra tứ bề, hơi ấm trong phòng đột ngột hạ thấp.
An Tiểu Ly lại thở phào một hơi – cũng may, cũng may là chuyện của Sở công tử chưa bị phát hiện!
“Em sai rồi”, cô nhanh chóng nhận lỗi, “Sau này không dám nữa. Em nhất định thề đến chết cũng trung thành với tổng giám đốc”. Cô có phần vuii