Người Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen
Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341851
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1851 lượt.
xoa ngực cô, ra sức mấy lần cũng không gạt ra được
Trần Ngộ Bạch cười hì hì, nhất một chân đè lên người cô đang giãy giụa, một vật nào đó đã len lén thay đổi lúc này đè ngay sau gáy cô. Giọng anh có chút gấp gáp: “Đầu em vùi vào đó, có thằng đàn ông nào mà lãng mạn nổi?”.
An Tiểu Ly thẹn quá hóa giận, quyết đấu với tay anh, nhưng cuộc chiến khi sắp thắng lợi thì bỗng thay đổi cục diện – cô giãy giụa quá mức, bị ai đó ấn mạnh xuống, gục xuống, mặt cô áp đúng vào bộ phận nào đó đang hưng phấn của anh.
Trần Ngộ Bạch lúc này không còn nghĩ gì được nữa, đau quá gầm lên nho nhỏ: “An Tiểu Ly, em muốn nửa đời sau này không có gì để xài hả?”
Tiểu Ly khoái chí, lặng lẽ bò dậy, nằm trên cánh tay anh, ngửa đầu lên nhìn anh đang nhăn nhó: “Nửa đời sau? Anh muốn cưới em hả?”.
“An Tiểu Ly, có lẽ…”, anh thì thầm mấy chữ rồi không nói nữa, Tiểu Ly đẩy anh, tò mò hỏi: “Có lẽ gì cơ?”.
Trần Ngộ Bạch cuối xuống, nhìn cô từ khoảng cách rất gần, đôi mắt tối lại, có vẻ suy tư: “Có lẽ, thật sự là em”.
Tiểu Ly đương nhiên không hiểu, ngạc nhiên “a” một tiếng, Trần Ngộ Bạch cười, siết chặt vòng tay, giống một cô bé ôm con gấu bông yêu thích, giữa chặt cô trước ngực mình.
Những bất an, bực bội, do dự, ngần ngại mà trước đây anh ngỡ mình không thể có, đang dần dần theo em kéo đến.Những nụ cười ngọt ngào chua chát trước đây anh ngỡ mình không thể có, từng chút một xuất hiện cùng em. Có lẽ anh thật sự đã sai lầm đến tận bây giờ, có lẽ anh thật sự cũng chỉ là người trần mắt thịt. Có lẽ, thật sự là em mới có thể cho anh – tình yêu.
Tần Liễu ngủ tới hơn một giờ chiều, vừa ngáp vừa xuống lầu, thấy Tần Tang ngồi trong phòng khách thì hứng chí lao đến, “Tần Tang! Bắt được em rồi nhé! Chiều đi dạo với chị!”.
“Giờ đã là chiều rồi”, Tần Tang thong thả uống cà phê lật xem tạp chí thời trang, “Đợi chị sửa soạn xong thì đã tới giờ cơm tối rồi. Em không đi.”
Cô lật một trang đưa Tần Liễu xem, “Có ra dáng dân văn phòng không?”.
“Ôi”, Tần Liễu bình luận có vẻ chuyên nghiệp, “Áo khoác cũng được, váy thì trông quê quá. Đồ thu đông lần này đều là phong cách đó, chị thấy không nổi bật, nếu bên dưới phối với quần tây đen bó sát thì đẹp hơn nhiều”.
“Em mặc đi làm, ai cần nổi bật”, Tần Tang cười với cô nàng, “Bố đồng ý rồi”.
Đầu móng tay đỏ của Tần Liễu chỉ vào giá bộ quần áo đó, “Em mặc cả hai, ba năm lương của người ta để đi giật bát cơm của người giật bát cơm của người ta, có thất đức không đó?”
Tần Tang gõ đầu cô nàng, hai chị em đang chuyện trò thì Vương Di bỗng hoảng hốt từ trên lầu chạy xuống, mặt đầm đìa nước mắt.
“Mẹ! Chuyện gì thế?”, Tần Liễu vội đứng lên, dẫn mẹ đến ngồi xuống sofa.
Vương Di khóc thành tiếng, chụp lấy tay Tần Tang và Tần Liễu, “Tiểu Hòe… Tiểu Hòe nó… bố con gọi điện về, nói lập tức thu dọn hành lý cho nó, đưa nó sang Anh”.
Vương Di khóc nức nở. Tần Liễu không hiểu gì, nhưng Tần Tang lại biết đại khái đã xảy ra chuyện gì, sắc mặt trắng bệch.
Không tới bốn giờ, xe của Tần Uy đã về.
Từ cổng vào, Vương Di và hai con gái đứng ở ngay bậc thềm đợi. Tần Uy sắc mặt tái xanh đi phía trước, Tần Hòe cao ráo tuấn tú im lặng theo sau bố vào nhà.
Vương Di thấy con trai, đang định nói gì thì bị Tần Uy sắc giọng quát một tiếng làm cho sợ hãi, không dám lên tiếng: “Vào thư phòng quỳ đó! Không cho nó ăn tối!”.
Tần Hòe đưa mắt nhìn mẹ và hai chị, ra hiệu “con không sao”, rồi lặng lẽ nghe lời bố đi lên lầu.
Tần Uy nổi trận lôi đình, đi qua đi lại trong phòng khách, cứ cách một lúc lại hỏi trợ lý máy bay của Tần Dương đã về chưa. Vương Di ngồi trên sofa khóc, Tần Liễu thì thầm khuyên nhủ, Tần Tang im lặng ngồi một bên.
“Bố, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”, Tần Liễu e ngại hỏi bố đang hút thuốc.
Tần Uy trầm giọng đáp: “Không liên quan tới con”.
“Vậy sao bố lại bắt Tần Hòe quỳ? Còn tìm anh cả nữa? Bố đừng giận như vậy mà! Nó mới học lớp 12, làm sai chuyện gì…”
“… Câm miệng! Lên lầu!”, Tần Uy bỗng nổi giận, gân xanh trên trán hằn rõ, quát to.
Tần Liễu sợ tới nỗi nước mắt chực trào ra, khoát tay mẹ, tủi thân dựa vào bà, nước mắt Vương Di càng rơi dữ dội hơn.
Khi Tần Dương xách hành lý, toàn thân bụi bặm phong trần về tới nhà, trong phòng khách bầu không khí nặng trĩu, sắc mặt bố rất xấu mẹ và em gái đang lau nước mắt, còn Tần Tang khẽ đưa mắt ra hiệu.
“Con… về rồi”, Tần Dương trước ám hiệu của Tần Tang thì chỉ chào hỏi vắn tắt.
Tần Uy dập tắt điếu thuốc, đứng dậy đi lên lầu, quẳng lại một câu cho con trai: “Đến thư phòng của bố”.
Tần Dương vừa đáp lại vừa di chuyển theo, nhìn sang Tần Tang, cô mấp máy môi nói ra một cái tên: “Tiểu Hòe”.
Tần Dương vỡ lẽ, vừa nghĩ ngợi kế sách vừa đi lên lầu.
Khu tĩnh dưỡng bên dưới tòa nhà bệnh viện, thảm cỏ vẫn xanh mướt, chỉ là gần thu nên lá rụng lả tả, thời gian này người ta ra ngoài tản bộ cũng ít, bỗng có một cảm giác xơ xác tiêu điều.
Trần Ngộ Bạch nắm tay An Tiểu Ly, men theo con đường quanh co trong hòn giả sơn. Anh đẹp trai bẩm sinh, dù mặc đồ bệnh viện kẻ sọc vẫn tuấn tú ngời ngời. Mở hai nút áo để lộ xương qua