Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341852
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1852 lượt.
sướng, giống như lúc nhỏ thi xong, tưởng mình chắc chắn đã rớt, ai ngờ lúc bài thi chấm xong lại được đến 80 điểm.
Trần Ngộ Bạch có vẻ hơi ngứa răng nên nghiến chặt, nhìn cô như muốn ăn thịt tới nơi. Nhưng bộ dạng cô cười hí hí, đánh cũng không cãi mắng cũng không trả, ngoan ngoãn như một con cún cưng thì anh không tài nào giận được nữa.
“Lần sau không có ngoại lệ đâu”, anh ôm lấy vai, lạnh lùng nói, “An Tiểu Ly, nhớ lấy, anh không phải kẻ khoan dung”.
Ra khỏi nhà Tần Tống, Lý Vi Nhiên cũng gia nhập đội quân đau đầu buổi sáng.
Tối qua anh ngồi cả đêm trên sofa phòng ngủ Tần Tống, nghĩ ngợi suốt đêm.
Ông ngoại của anh và Tần Tống là tư lệnh Trương nổi tiếng của quân khu thành phố C, cả đời kinh qua bao trận chiến, chiến công lẫy lừng. Có ba con trai hai con gái, ba người con trai thừa hưởng dòng máu trong ông, tất cả đều hiến dâng sinh mạng cho tổ quốc. Còn mẹ anh và mẹ của Tần Tống chính là hai hạt minh châu còn lại của ông. Anh và Tần Tống, trong đám cháu bảy đứa của ông, xếp hàng thứ năm và thứ sáu.
Trong một lần đi du lịch tốt nghiệp cấp ba, anh và Tiểu Lục quen với bọn Lương Phi Phàm. Cơ duyên trùng hợp lại cùng nhau trải qua khó khăn sinh tử ở Italia, trên đường về nước đã kết thành huynh đệ. Do sự nham hiểm của Trần Ngộ Bạch và khả năng đánh nhau của Kỳ Nam, hai người lại bị rơi lại phía sau, vừa hay cũng giống như thứ bậc trong nhà, anh vẫn là anh Năm, cậu ta vẫn là Tiểu Lục.
Tiểu Lục lúc về đã nói hớ, ông ngoại tưởng họ qua lại với xã hội đen nên nổi trận lôi đình, cuối cùng anh phải đứng ra nhận trách nhiệm. Lúc đó ông ngoại nói với anh: “Ông không hiểu gì về Lương Phi Phàm nhưng ông hiểu con. Tiểu Ngũ, con phải dẫn dắt em mình cho tốt”.
Mấy năm nay, anh và Tiểu Lục làm trong Lương Thị cũng xem như công thành danh toại. Ngay cả bố của Tiểu Lục cũng không còn bắt cậu quay về giúp đỡ công ty của gia tộc nữa.
Lý Vi Nhiên tự nhủ, đối với đứa em trai này, anh không thể không yêu thương.
Nhưng anh nhìn Tần Tống cau chặt hàng mày dưới ánh đèn u ám, lại thấy hình như bản thân không đúng. Thấy cái kiểu cậu ta tìm đến tận nhà, hình như là phải có cho được. Nhưng với tính cách của Tần Tang thì không thể chưa từng cự tuyệt cậu ta.
Lý Vi Nhiên thở dài cả đêm.
Trong vô thức, chiếc xe đã đến toà chung cư mà Tần Tang ở.
Anh hạ kính xe, dựa vào cửa xe hút một điếu thuốc, lặng lẽ ngồi một lúc rồi về.
Giấc này ngủ tới tối trời tối đất, trong mơ hình như vẫn là lúc nhỏ, Tiểu Lục nước mũi ròng ròng đi theo sau anh, khóc gào gọi tên Tang Tang. Còn anh hình như đã là người lớn, nắm tay một cô gái, nhưng lại cảm nhận rõ ràng không phải là Tang Tang, Tang Tang đâu? Tang Tang đi đâu rồi
…
Di động rung lên kéo anh ra khỏi cơn ác mộng, Lý Vi Nhiên không mở nổi mắt, thò tay ra lần tìm điện thoại, mở ra khàn giọng “alo” một tiếng.
“Anh đang nghỉ ngơi à?”.
“Ưm…”
“Vậy không sao, anh nghỉ đi nhé, tạm biệt”, cô cúp máy, Lý Vi Nhiên mới ý thức được: Tần Tang chủ động gọi điện cho anh.
Cô cũng có lúc chủ động làm lành!
Anh lập tức ngồi dậy, gọi lại. Mãi sau không ai nghe máy, lúc đợi, bỗng trong đầu anh loé lên suy nghĩ, xuống giường đi nhanh ra khỏi phòng ngủ, chân trần chạy ra cổng mở cửa: người đang dựa cửa ở ngoài, chính là Tang Tang của anh.
Lý Vi Nhiên cười, giơ điện thoại lên, cúp máy. Tần Tang ngượng nghịu cúi đầu.
Vào nhà rồi, Tần Tang xách túi đồ vào thẳng phòng bếp, Lý Vi Nhiên vào nhà tắm tắm rửa, hai người lại như vợ chồng lâu năm, hoà hợp không cần lời nói.
Anh lau mái tóc ướt đẫm, rất hào hứng bước vào nhà bếp, mái tóc dài Tần Tang lúc này đã búi lại, mặc áo pull của anh làm tạp dề, đang nấu thức ăn. Nồi “lách tách” bốc hơi nghi ngút, dầu ăn trong một cái nồi khác cũng đã sôi.
“Anh ra ngoài đợi nhé”, Tần Tang đổ thịt gà đã thái sẵn vào nồi, đảo cho thấm dầu rồi lại vớt ra cho vào chén.
Lý Vi Nhiên vắt khăn tắm lên cổ, ôm lấy eo Tần Tang, vùi mặt vào gáy cô rồi hít sâu một hơi, “Vợ à, em thật tốt!”.
Tần Tang nghiêng đầu hôn anh một cái, cười cười, “Không giận nữa sao?”.
“Còn một chút”.
Anh dụi dụi vào mặt cô, Tần Tang tắt bếp, quay lại chui vào lòng anh, dịu dàng nói, “Là em không tốt, lúc đó em không nên nổi cáu… Em cho anh cắn một cái, anh đừng giận nữa nhé!”.
Lý Vi Nhiên cười, cúi xuống cắn cằm cô một cái để lấy lại một vòng răng nhạt. Tần Tang đau quá, đùa giỡn với anh một lúc rồi lại mở bếp nấu tiếp. Lý Vi Nhiên không muốn đi, cô đứng nấu, anh phía sau ôm lấy cô.
Tần Tang cắt đùi gà ra thành từng miếng, thêm mộc nhĩ, măng tươi, tôm sống, đợi nồi nóng lên rồi bỏ vào trong hầm lửa vừa. Ức gà cô cắt thành miếng vuông, xào chung với ớt xanh, cải thảo, cà rốt, lại xào thêm một đĩa đậu Hà Lan, vậy là hoàn tất một bữa cơm. Lý Vi Nhiên từ sáng đã đói meo, ngủ tới chiều mới dậy nên lúc này rất đói, cả một tô canh lớn cũng húp hết.
Ăn xong vẫn là anh rửa chén, Tần Tang ngồi ở phòng khách xem tivi. Lát sau anh rửa xong, xắn tay áo bước tới, tắt tivi, bế cô đặt lên đùi, hôn rồi hôn.
Tần Tang ngoan ngoãn ngồi trong lòng anh, “Vi N