XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341847

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1847 lượt.

i xanh cũng khiến Tiểu Ly tự cảm thấy rất “mất hồn”. Cô không kìm được lại cười ngốc nghếch.
Lúc này đang là hoàng hôn, ánh sáng đỏ cam nhuộm lên những sợi lông tơ trên một bên mặt cô thành màu vàng. Trần Ngộ Bạch mím môi, bỗng không muốn nói cô gì cả.
Cứ để cô vui là được.
Sau đó, An Tiểu Ly phát hiện có một thành ngữ là “lạc cực sinh bi”, dường như tạo ra là vì cô.
Sở Hạo Nhiên không biết xuất hiện từ đâu, chặn trước mặt họ, nhìn Tiểu Ly đắm đuối: “Sao không nghe điện thoại vậy?”. Anh ta đưa bìa hồ sơ mà anh ta nghịch nó nãy giờ cho cô xem, “Buổi trưa em để quên ở quán cà phê, lúc nãy trong điện thoại anh quên nói, gọi lại thì em lại không nghe. Này, trả lại cho em”.
Sở Hạo Nhiên tự nhiên như chốn không người, đặt bìa hồ sơ hình dâu đáng yêu lên đầu Tiểu Ly.
Sở Hạo Nhiên cứ như không nhìn thấy Trần Ngộ Bạch vậy, chỉ dịu dàng nhìn cô cười. Không khí xung quanh bỗng biến thành vụn băng rơi xuống, An Tiểu Ly hít thở khó khăn, bàn tay cô đang nắm càng lúc càng lạnh ngắt, hơi lạnh tỏa ra từ hai bàn tay đan vào nhau, dần dần đóng băng cả cánh tay cô.
“Ưm…”, cô máy móc lùi lại một bước, đứng cạnh Trần Ngộ Bạch, đờ đẫn giới thiệu anh với Sở Hạo Nhiên, “Đây là Tiểu Bạch”.
Sở Hạo Nhiên nhướng mày, An Tiểu Ly ý thức được cô vừa nói gì, suýt cắn lưỡi mình nuốt xuống bụng. Cô vội cải chính: “Trần Ngộ Bạch. Tổng giám đốc… công ty em”.
“Đây là Sở Hạo Nhiên…bạn…em”.
“Sở tiên sinh”, Trần Ngộ Bạch rất lịch sự đưa tay ra, bắt tay Sở Hạo Nhiên. Sở Hạo Nhiên cũng khiêm tốn mỉn cười, “Tổng giám đốc Trần, vinh dự quá”.
“Không dám”, Trần Ngộ Bạch cười thản nhiên.
An Tiểu Ly đã chuẩn bị báo cảnh sát bỗng nghệch mặt, đây là… tình huống gì thế này?
“Anh đói rồi, chúng ta đi ăn đi”. Trần Ngộ Bạch chào Sở Hạo Nhiên xong liền xem anh ta như người vô hình, nói thẳng với An Tiểu Ly.
Tiểu Ly chỉ mong được đi, gật đầu lia lịa.
Sở Hạo Nhiên lại đưa tay nắm chính xác lấy cánh tay của An Tiểu Ly, “Vậy khi nào chúng ta gặp nhau ? Em nhận lời với anh sẽ suy nghĩ, anh vẫn luôn đợi em”. Anh ta hơi cúi đầu, thâm tình sâu nặng, cũng hoàn toàn xem Trần Ngộ Bạch là kẻ vô hình.
Màu mắt Trần Ngộ Bạch biến thành đen như mực, không khí càng lúc càng lạnh lẽo. Nhưng anh không nói câu nào, chỉ đưa tay ấn nhẹ lên dạ dày.
Quả nhiên, An Tiểu Ly vội bước tới đỡ lấy anh, nói nhanh với Sở Hạo Nhiên: “Nói sau đi, em đi trước đây”.
Thâm tình của Sở Hạo Nhiên chưa kịp thu lại, nhất thời đờ ra.
Trần Ngộ Bạch nhân lúc An Tiểu Ly cúi đầu đỡ lấy anh, nhìn thẳng vào Sở Hạo Nhiên, nở nụ cười lạnh băng.
Cả bữa tối, An Tiểu Ly ăn không tới mười gắp. Mà Trần Ngộ Bạch thì cứ ung dung ăn hết cả một con cá, còn húp hết canh cá không sót một giọt, chỉ là vẻ mặt và động tác thì rất đáng sợ.
Buổi tối anh dựa giường đọc sách, cô cầm điểu khiển tivi đổi kênh liên tục, thỉnh thoảng liếc trộm anh. Nhưng từ đầu chí cuối anh không nói gì, cả một ánh mắt đe dọa đòi tính sổ cùng không.
Hơn chín giờ, Tiểu Ly định về chỗ Tần Tang, trước khi đi còn lắp bắp nói chuyện với anh, còn anh vẫn ậm ừ đáp lại.
“Vậy… em đi nhé!”.
“Ừ”.

“Tiểu Bạch?”.
“Ừ”.
“Em… đi thật đấy nhé!”.
Ánh mắt Trần Ngộ Bạch dời từ sách sang, nhìn cô một cái rồi cười dịu dàng, “Sao vậy? Đòi anh đưa em xuống lầu à?”.
An Tiểu Ly nghẹn lời, cúi đầu nghịch khóa kéo trên áo, rồi cắn môi, xách túi ra về.
Trần Ngộ Bạch sau lưng đang cúi đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm, đọc trang sách đó đã một tiếng đồng hồ.
Về đến chung cư của Tần Tang, mở cửa ra, tối đen như mực.
An Tiểu Ly thay giày, rót ly nước cho mình, thở dốc một hời rồi gọi điện cho Tần Tang, “Tần Tiểu Tang, cậu mau về đi! Tớ có chuyện muốn kể”. Cô gào một hơi, tưởng rằng Tần Tang và Lý Vi Nhiên đang ở cạnh nhau.
Giọng Tần Tang lại nho nhỏ, như đang bịt loa lại: “Tớ đang ở nhà bố. Chuyện gì?”
“…Tiểu Bạch và Sở Hạo Nhiên gặp nhau rồi, nhưng chẳng có tình huống lạ thường nào hết, tớ không biết là chuyện gì nữa… Cậu có về không?”.
“Không, tối nay tớ ở đây”.
“Đừng mà…”.
“Có việc thật. Tớ không nói nữa, một lát rảnh sẽ nhắn tin cho cậu”.
“…Ồ…”
An Tiểu Ly rất miễn cưỡng nhận lời.
Tần Tang cúp máy, ra khỏi phòng nhỏ bên hông phòng khách. Mắt Vương Di đã sưng húp vì khóc, Tần Liễu là người vô tâm vô tư lúc này cũng đang rơi nước mắt, ngồi cạnh mẹ trên sofa phòng khách.
Tần Tang cảm thấy hơi phiền muộn, lúc này dù họ có khóc chết đi nữa thì Tần Dương và Tần Hòe cũng khó thoát. Đã vô dụng thì còn khóc làm gì?
Nhưng nụ cười của Lý Vi Nhiên lúc này bỗng thoáng qua trong tim, cô chợt thấy mềm lòng. Cho dù bực bội nhưng cô vẫn đến an ủi hai người họ.
Tần Dương hai giờ sau mới tập tễnh xuống lầu, sắc mặt khá tệ. Tần Tang đưa mắt dò hỏi, anh nặng nề lắc đầu.
“Anh…”, Tần Liễu thấy anh trai thì nước mắt như mưa, Tần Dương quỳ đến nỗi đầu gối cũng cứng đờ, được cô dìu đến ngồi xuống sofa, thở dài.
“Con trai…”, Vương Di thò tay sang nắm lấy tay Tần Dương, như vớ được ngọn cỏ cứu mạng, “Rốt cuộc có phải thật không? Tiểu Hòe… nó thích người xuất thân như vậy hả?”