Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341853

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1853 lượt.

.
Tần Dương cau mày, chỉ an ủi bà.
Tần Uy bước xuống lầu trong tiếng khóc, sắc mặt còn tệ hơn Tần Dương gấp trăm lần. Tần Dương cúi đầu, Tần Liễu và Vương Di lập tức nín khóc, không dám sụt sịt nữa.
“Bố đặt máy bay trưa mai cho nó”, Tần Uy lại châm điếu thuốc, rít một hơi thật sâu, rồi chỉ Vương Di, “Em đi với nó. Anh đã sắp xếp bên trường, em đến đó trông chừng nó”.
Vương Di gật đầu, lại quay mặt đi, mắt đỏ hoe.
“Bố! Bố đừng như thế!” Tần Dương im lặng đã lâu, cuối cùng cũng lên tiếng, “Bố chưa tìm hiểu rõ gì hết mà đã quyết định cuộc đời Tiểu Hòe một cách võ đoán như vậy! Bố ít nhất…”
“…Câm miệng lại!”, Tần Uy đập gạt tàn thuốc lá xuống bàn trài, tiếng pha lê đập vào nghe “loảng xoảng” không dứt, “Chuyện này của Tần Hòe ít nhất là tao cũng phải xử lý mày! Mày tưởng tao tha cho mày à?”
Tần Dương hậm hực quay mặt đi, không nói gì nữa.
Tần Tang đứng lên trong sự tĩnh lặng đó, đến cạnh bố, ngồi xuống, đưa cho ông thêm một điếu thuốc rồi nhặt gạt tàn lên đặt trước mặt ông.
“Bố, việc đã tới nước này thì giải quyết nó là quan trọng hơn, đừng vội trách ai cả. Tần Dương đi công tác mới về, cũng phải để anh ấy nghỉ ngơi rồi bố hẵng bàn bạc chuyện của Tiểu Hòe sau”. Tần Tang dịu giọng nói, Tần Uy vẫn im lặng.
“Còn về Tiểu Hòe, con nghĩ không phải cứ ném nó ra nước ngoài là giải quyết xong. Bố thấy đó, có phải là nên để con nói chuyện với nó một lúc không? Có lẽ suy nghĩ trong lòng nó chưa nói ra, dù nó có sai lầm đến đâu, bố cũng vẫn mong nó tốt đẹp mà”.
Tần Tang vừa nói vừa quan sát kỹ sắc mặt Tần Uy.
Tần Uy cuối cùng ngước lên nhìn cô, hình như hơi thở dài rồi đứng dậy, vỗ vai con gái, xem như ngầm cho phép.
Trong thư phòng, Tần Hòe quỳ thẳng, bóng lưng thanh tú, mạnh mẽ.
Tần Tang nhìn bố vào phòng sưu tầm sách ở cuối hành lang bên trái, cô mới rón rén mở cửa thư phòng bước vào. Tần Hòe nghe tiếng bước chân thì càng quỳ thẳng hơn.
“Có đói không?” Tần Tang quỳ xuống khẽ hỏi. Tần Hòe nhìn cô, mím môi lắc đầu mạnh mẽ.
Tần Tang hơi thở dài, đưa bánh mì lén giấu theo cho cậu, cô ngồi xuống, dựa vào cậu, khẽ hỏi, “Sao bố biết?”
Tần Hòe ngấu nghiến một miếng lớn, “Em cố ý.”
“Vì Lâm Lâm?”.
“Vâng. Lâm Lâm cần tiền cho mẹ thay gan, em hỏi mượn anh cả, anh cả không cho. Em nghĩ dù sao chuyện này sớm muộn cũng phải cho bố biết nên hỏi bố luôn.” Tần Hòe rất thẳng thắn, ăn xong bánh mì thì giấu giấy gói vào túi chị. Trò này mỗi lần cậu thi không tốt là hai người họ lại diễn.
Tần Tang cất kỹ gói giấy, bất lực xoa đầu cậu, “Tiểu Hòe… là chị không tốt phải không? Lần trước lời chị nói có phải là xúi dại em không?
“Chị, em nghĩ phải nói thôi, không thể giấu cả đời được”, Tần Hòe cũng ngồi xuống, sánh vai với chị.
Tần Tang im lặng một lúc, “Tiểu Hòe, chị không thể chỉ rõ hướng đi gì cho em cả. Nhưng chị biết làm sao để em ít bị tổn thương nhất, và có được thứ em cần”.
“Em không sợ tổn thương, em sợ người em yêu vì em mà tổn thương….Chị, chị nói đi, em nghe đây”.
Tần Tang cười, hai chị em như lúc nhỏ, cô cô khoác vai cậu, ngồi trên đất, đưa vào bàn sách lớn của bố.
“Hôm nay em quậy như thế, bố mẹ đều đã biết chuyện này rồi. Tương lai dù em thế nào thì họ cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi. Đó cũng xem như tái ông thất mã yên, trong họa có phúc. Nhưng từ bây giờ đến cái “phúc” đó còn một đoạn đường gian khổ phải đi. Tiểu Hòe, em phải nghe theo bố – ít nhất là bề ngoài. Trên đoạn đường dài sau này, em cứ nghe theo tâm ý của bố, đợi một ngày nào đó em thật sự trưởng thành, đến khi bố… Em hiểu không?” Tần Tang u buồn nói.
Mắt Tần Hòe lấp lánh phát sáng trong thư phòng, nụ cừi của cậu rất trong sáng, dần dần nở ra trên gương mặt thanh tú của cậu, “Chị, thực sự chị rất hư”.
“He he…”, Tần Tang nhích ra sau, dựa đầu vào vai cậu, “Tiểu Hòe, chị luôn tìm kiếm con đường đến hạnh phúc, tốt nhất là không mất công sức, em biết đó, chị sợ đau lắm”.
“Vậy chị còn yêu Lý Vi Nhiên?”, Tần Hòe phản bác.

“Em đã yêu Lâm Lâm rồi, tại sao chị không thể yêu Lý Vi Nhiên?”.
“Vì em không sợ. Nhưng chị sợ”, gương mặt thanh tú của Tần Hòe dụi dụi đỉnh đầu cô, “Chị, chị rất nhát gan, rất ích kỷ, nhưng lại lương thiện. Nên chị nghe theo bố, nhưng cũng không để bản thân ấm ức. Từ nhỏ đến lớn, cả nhà chỉ có chị dám nói dối, lừa bố thôi”. Cậu nói rồi cười, “Chị, chị rất kỳ quặc, em chưa từng thấy cô gái nào kỳ lạ hơn chị”.
Tần Tang xoa đôi chân đau nhức vì quỳ lâu của cậu, cười cười, “Đó là bản năng của con người, tại sao phải khiến bản thân buồn phiền? Chị chẳng qua chỉ yêu bản thân hơn người bình thường một chút thôi”.
“Vậy lần này vì Lý Vi Nhiên, chị cũng liều luôn à?”.
“Ừ”, Tần Tang gật đầu, lại đấm Tần Hòe một cái, “Còn nói à, nếu không tại em thì tối nay chị đã nói chuyện này với bố rồi”.
Tần Hòe nhún vai.
“Chị phải ra đây, lát nữa bố sẽ tới. Em đừng nhận lỗi nhanh như vậy, bố lúc này cũng bớt giận rồi, đợi lát nữa ông vào đây giảng một mớ lý lẽ rồi, em cứ giả vờ hiểu ra, khóc lóc cho to vào, biết chưa?”.
“OK!”, Tần Hòe tinh nghịch chớp chớp mắt với chị, l