Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341846
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1846 lượt.
thời gian tối đó tôi sẽ không đến quán bar ấy”.
“Vậy tốt biết bao, vì trốn tránh tôi mà cả anh Năm của tôi cũng sẽ bỏ qua”, Tần Tống cười lạnh.
Tần Tang lại cười rất ấm áp, ấm đến nỗi khiến tim Tần Tống nhói lên từng đợt, “Không đâu, tôi sẽ không cho phép mình bỏ qua anh ấy”, cô nói chắc chắn.
Tần Tống sa sầm mặt nhấc chai rượu lên, dốc thẳng vào miệng. Tần Tang chưa kịp đợi cậu ta đóng vai anh hùng đã cười chọc, “Tần Tống, cậu đúng vẫn là trẻ con”.
“Tần Tang! Em đừng quá đáng”, buồn cũ thêm sầu mới, đôi mắt Tần Tống lại hừng hực lửa.
“Cậu tưởng tôi không nhận ra? Cậu không chỉ vì tôi thôi chứ gì? Nếu người này không phải Lý Vi Nhiên, cậu cũng bỏ qua phải không? Tần Tống, cậu chính là một cậu bé không chấp nhận anh họ mình có được thứ cậu yêu thích. Cái cậu không chấp nhận được thực ra là người chen vào tình cảm thân thiết giữa hai anh em cậu, đúng chứ?” Tần Tang đổ thêm dầu vào lửa.
Tần Tống vung tay ném mạnh chai rượu đi, đứng bật dậy, nổi giận.
“Chẳng lẽ không phải?”, Tần Tang cũng đứng lên, “Vậy cậu nói tôi biết: tại sao cậu bây giờ còn buồn thảm hơn cả lúc tôi từ chối cậu? Không phải là vì Lý Vi Nhiên thì vì cái gì? Tần Tống, người cậu hận là tôi, hay là anh Năm của cậu?”.
Tần Tống không trả lời, trừng mắt nhìn cô rất lâu, rất lâu, lâu đến nỗi Lý Vi Nhiên đứng ngoài gần như không kìm được muốn xông vào. Cuối cùng cậu ta thả lỏng bàn tay đang siết chặt mép bàn.
“Tôi chẳng qua chỉ thất bại trong tình yêu đơn phương thôi mà? Hai người có cần phải phân tích tâm lý tôi như thế không?”, Tần Tống bước ra kéo Lý Vi Nhiên vào, bực bội đẩy về phía Tần Tang, “Có gì hay ho chứ, bổn thiếu gia muốn có cô gái nào mà không được? Ai thèm cô?”, cậu ta trừng nhìn Tần Tang, kéo áo khoác treo sau cánh cửa xuống, bỏ đi.
“Tiểu Lục!”, Lý Vi Nhiên vội gọi cậu ta lại.
“Tôi về dọn dẹp. Ngày mai phải đi làm rồi mà! Anh Cả đã ra lệnh rồi. Quà của hai người tôi sẽ nhờ người mang tới, tôi không muốn bị hai người chọc tức nữa”, Tần Tống không quay đầu lại.
Lý Vi Nhiên thở phào một hơi, nghi hoặc hỏi Tần Tang: “Em nói gì với nó thế?”.
“Sơn nhân tự hữu diệu kế”, Tần Tang hớp một ngụm trà, cười bí ẩn với anh.
Trần Ngộ Bạch đã ra viện, An Tiểu Ly không có lý nào để tiếp tục trốn việc nữa. Tám giờ phải đi làm, nhưng một cú điện thoại của Sở Hạo Nhiên lại khiến cô giữa đường rẽ sang bệnh viện.
Đến phòng bệnh mà Sở Hạo Nhiên nói trong điện thoại, An Tiểu Ly giận dữ, “Sở Hạo Nhiên, anh điên hả! Lừa tôi?!”.
Sở Hạo Nhiên đặt album đang lật xem xuống, cánh tay không bó bột vẫy vẫy cô, anh ta cười rất “hoàng tử”: “Anh chỉ muốn trắc nghiệm xem tiểu công chúa của anh có còn lương thiện như xưa không”.
Tiểu công chúa…một danh xưng rất xa lạ và đẹp đẽ. Dưới trăng trước hoa năm nào, trong ký ức hạnh phúc của Tiểu Ly, anh ta lúc nào cũng nhìn cô dịu dàng, tình cảm say đắm gọi cô là “Tiểu công chúa của anh…”
Chứ không phải như anh chằng ngang ngược lạnh băng như tuyết, bực bội vò mái tóc dài của cô, cười nhạo cô là “đồ ngốc”.
“Tiểu Ly?”, Sở Hạo Nhiên thấy cô ngốc nghếch đứng đờ ra thì khẽ gọi.
“Nếu anh đã không sao thì em đi đây. Lần sau đừng lừa em nữa!”, Tiểu Ly tỉnh lại, có vẻ không vui, chuẩn bị ra về. Bữa sáng của Trần Ngộ Bạch còn trong tay cô, nếu nguội mất thì anh sẽ lườm cô lạnh lùng mất.
Sở Hạo Nhiên muốn nói gì đó nhưng rồi lại không, thò tay ra rồi lại buông xuống bất lực, rất có vẻ của nam chính âu sầu trong phim bi kịch khi đối diện với nữ chính mà anh ta yêu mến, song lại bất lực. An Tiểu Ly nhìn thấy, tâm hồn bị phim Hàn Quốc ảnh hưởng nặng lúc này bỗng trào dâng sùng sục.
“Anh biết anh không tốt. Nhưng chẳng lẽ em không sai chút nào? Lúc đó em cứ lặng lẽ bỏ đi, cả điện thoại chia tay cũng không có, em có nghĩ đến tâm trạng của anh không?”, Sở Hạo Nhiên thổn thức, tạo ra hiệu quả phim truyền hình để kéo An Tiểu Ly vào, “Tiểu Ly, xem như lúc đó chúng ta không hiểu chuyện, được không?”.
An Tiểu Ly nhìn mối tình đầu đang tỏ ra thâm tình sâu sắc, hiệu quả mười phần, nhưng trước mắt lại xuất hiện một gương mặt lạnh lùng nào đó. Ưm… rốt cuộc là anh nói muốn uống sữa đậu đen hay cháo bột yến mạch nhỉ?
“Tiểu Ly, nguyên nhân em do dự, là vì Trần Ngộ Bạch ư?”, Sở Hạo Nhiên bỗng hỏi.
“…Ai nói”, An Tiểu Ly chối ngay, “Anh ta chẳng có sức ảnh hưởng nào hết”.
Cô nói với vẻ như đóng đinh chắc nịch, Sở Hạo Nhiên liền ngẩng lên cười tươi rói. An Tiểu Ly tự cảm thấy lỡ lời nên quay đầu chạy thẳng.
Việc đầu tiên khi về đến công ty là cô đổ bữa sáng từ bình giữ nhiệt ra, vào phòng trà hâm nóng lại rồi bưng vào văn phòng Trần Ngộ Bạch.
Gõ cửa không ai đáp, Tiểu Ly tưởng anh giận dỗi nên tự mở cửa vào. Nhưng anh không có ở đó thật, nhìn đống đĩa CD anh lục tìm ra đển trên bàn, chắc là anh đã đi họp rồi.
CD?
An Tiểu Ly nín thở, đặt đồ xuống, rồi lục tìm trên bàn anh. Quả nhiên, giác quan thứ sáu của phụ nữ là chuẩn nhất, một cái đĩa CD có logo khoa cô học đang nằm lặng lẽ trong đống đĩa khai thác hệ thống của công ty.
Trên logo chính diện, nét chữ rắn rỏi của Trần Ng