Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341830

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1830 lượt.

sao đang ‘hot’ bị phóng viên chụp hình, ông già em còn tìm anh vì chuyện đó, lát nữa em đừng nói hớ nhé!”.
Tần Tang gật đầu, cũng đứng lên, khoát tay anh ta ra ngoài, tiễn anh ta về nhà.
Tần Uy đang ngồi trong thư phòng đợi Tần Tang, thấy cô vào, ông hiếm khi nở nụ cười như lúc này.
“Trình Hạo đi rồi à?”.
“Dạ”.
“Tần Tang, vẫn là con hiểu chuyện nhất”, Tần Uy ra hiệu cho cô ngồi xuống, “Trình Hạo hiện giờ vẫn chưa ổn định, nhưng sau này sẽ ổn”.
“Bố”, Tần Tang đêm nay bỗng rất muốn hỏi một vài chuyện cô luôn không dám hói, cũng không muốn hỏi.
Tần Uy gật đầu, ra hiệu cô nói tiếp.
“Mẹ… Ý con là mẹ ruột của con, nếu năm đó bà mở lời cầu xin bố vì bà mà từ bỏ tất cả, bố có đồng ý không?”.
“Làm gì có chuyện ‘nếu như’ nhiều như vậy. Đã là chuyện sớm an bài, có gì mà phải giả định”, Tần Uy nói gọn, mắt không hề ngước lên.
Nhưng Tần Tang lại chú ý thấy sự thay đổi rất nhỏ của ông- ngón tay ông cầm tách trà, vì vận sức mà đầu móng tay đã trắng bệch.
“Tình yêu đối với bố, có nghĩa là gì ạ?”, cô lại hỏi một câu. Tần Uy cuối cùng ngẩng đầu lên.
Ông buông tách trà xuống, hơi nhíu mày, là vẻ không vui mà cả nhà họ Tần đều biết. Nhưng người ông đang nhìn là Tần Tang, cô con gái hiểu biết nhất là không phải lo lắng nhất của ông.
“Bố từng nghĩ đó là tất cả. Về sau nhận ra, cũng không quan trọng lắm. Tần Tang, đợi khi con và Trình Hạo trải qua một vài chuyện rồi hai đứa sẽ tự hiểu thôi. Nên hiện giờ có những sóng gió nhỏ thì cũng đừng để tâm quá”, ông vẫn tưởng Tần Tang bị xúc động bởi những tin tức lăng nhăng ong bướm của Trình Hạo.
Tần Tang cười khẽ.
Tần Uy có một tích tắc thất thần – nụ cười của con gái khiến ông nhớ tới thiếu nữ mà mỗi đêm ông đều mơ gặp, mái tóc dài tung bay, nụ cười rạng rỡ.
Tiểu Thụ, bây giờ anh đã hiểu rồi, còn em?
Khi Sở Hạo Nhiên cười hì hì xuất hiện, tim An Tiểu Ly giật thót, đập thình thịch.
“Anh… anh đến làm gì?”, cô lắp bắp hỏi anh ta, ánh mắt thỉnh thoảng liếc nhìn cánh cửa văn phòng, Trần Ngộ Bạch đang ở trong đó.
Sở Hạo Nhiên cười tươi rói, hai tay chống lên bàn cô, “Em chẳng chịu nghe điện thoại của anh, nên anh đến thẳng đây chặn em. Buổi trưa chúng ta cùng ăn cơm được không?”.
“Ưm… Buổi trưa em có hẹn rồi”, An Tiểu Ly từ chối.
“Hẹn ai? Trần Ngộ Bạch?”, Sở Hạo Nhiên cao giọng. Tiểu Ly vội đứng lên bịt miệng anh ta. Anh ta cười, lùi lại, nhưng đưa tay ra nắm lấy tay cô, “Em đến công ty anh làm việc đi! Anh cứ nghĩ là em ở cạnh Trần Ngộ Bạch là thấy khó chịu rồi”.
Anh ta nói rất thong thả ung dung, giọng không lớn không nhỏ, nhưng Tiểu Ly thì sợ hãi vô cùng, vội giằng ra khỏi tay anh ta, chụp lấy túi xách trên ghế lên, đẩy Sở Hạo Nhiên ra ngoài: “Được rồi được rồi, chúng ta đi ăn cơm… Đi thôi đi thôi…”
Trong thang máy có mấy đồng nghiệp trong công ty Tiểu Ly, thấy cô và Sở Hạo Nhiên bước vào thì ánh mắt đều toát lên vẻ tò mò.
Sở Hạo Nhiên lơ đãng liếc nhìn xung quanh, một tay đặt hờ lên vai An Tiểu Ly.
Đến đại sảnh phía dưới, hai người đứng trước cửa đợi xe của Sở Hạo Nhiên tới.
“Tiểu Ly, anh vẫn nói câu đó, anh sẽ đợi em”, Sở Hạo Nhiên bỗng thì thầm.
Tiểu Ly nãy giờ cứ phiền muộn chuyện lát nữa sẽ giải thích với Trần Ngộ Bạch thế nào khi không ăn trưa cùng anh, không theo kịp lời Sở Hạo Nhiên nói, “a” lên một tiếng đầy thắc mắc.
“Nếu em cứ kiên quyết rằng em và Trần Ngộ Bạch không có gì thì em đánh giá thấp IQ của anh quá”, Sở Hạo Nhiên nói đến đây thì khựng lại, quan sát kỹ vẻ mặt cô.
“Tiểu Ly, anh đợi em. Anh cho em thời gian, em cứ như bây giờ, ở cạnh Trần Ngộ Bạch, nhìn cho rõ anh ta là hạng người nào. Còn anh là người thế nào, em vẫn luôn biết rồi, có phải không?”, anh ta dịu dàng nói.
Lúc này có gió thoảng qua, nhẹ nhàng lay động tóc mái của Sở Hạo Nhiên, anh ta lặng lẽ nhìn cô gái trước mắt, không nói gì, nhưng lại hơi cả ngàn vạn lời nói.
“Được rồi, lên trên đi. Trần Ngộ Bạch là kẻ hẹp hòi, ngay cả tình địch dự bị là anh cũng sắp động tay động chân rồi. Anh không làm khó em, em cứ đi ăn trưa với anh ta đi”. Sở Hạo Nhiên bước ra ngoài một chút, góc độ rất chính xác nhìn ngay lên một khung cửa sổ nào đó, anh ta thân mật nhéo má cô, “Anh đi đây. Lần sau anh hẹn em ăn cơm, em đừng từ chối anh nữa nhé? Em xem, mấy hôm nay bị em từ chối mà ăn uống không ngon, anh gầy đi rồi này”.
Anh ta giả bộ tỏ ra tủi thân, An Tiểu Ly ngần ngừ rồi gật đầu.
Cái gật đầu ngoan ngoãn đó, trong mắt ai đó ở sau ô cửa sổ nào đó, vô cùng tàn nhẫn, không thể chấp nhận.
Vừa lên lầu, An Tiểu Ly cố kìm nén cảm xúc, vào trong văn phòng Trần Ngộ Bạch, hỏi anh buổi trưa muốn ăn gì.
Trần Ngộ Bạch vẫn chọn món như trước, nhưng từ đầu chí cuối không ngước lên nhìn cô.
Mua bữa trưa về rồi, hai người ngồi đối diện nhau ăn cơm
Trần Ngộ Bạch máy móc ăn miếng này rồi miếng khác, nhanh chóng giải quyết xong phần của mình. Lau tay xong, anh dựa vào ghế lặng lẽ ngắm cô ăn.
An Tiểu Ly bị anh nhìn kỳ quặc như vậy, mím đôi môi bóng mỡ, cười với anh, “Nhìn gì thế? Chưa nhìn thấy người đẹp à?”.
Trần Ngộ Bạch lại nở nụ


XtGem Forum catalog