Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341828
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1828 lượt.
ộ Bạch viết lên trên đó một chữ “An” rồng bay phượng múa.
Chắc chắn là nó! An Tiểu Ly kích động, tìm thấy rồi!
Cô cuốn áo lên, nhét cái đĩa vào phần lưng quần rồi co chân chạy, nhưng vừa đến cửa thì cửa mở ra.
Trần Ngộ Bạch thấy cô há hốc miệng ngơ ngẩn đứng đó thì chẳng hỏi gì mà chỉ cười, “Họp gấp, anh không kịp báo với em!”. Anh đi ngang qua cô vào trong, thu dọn đồ đạc trên bàn rồi ngồi xuống, mệt mỏi xoa đầu. Thấy Tiểu Ly không có động tĩnh gì thì ngẩng lên, cười ấm áp với cô, “Sao đờ ra thế? Ngủ không ngon à? Ừ… chiều nay cho em nghỉ phép, cứ nghỉ ngơi đi, được không?”.
Giọng anh rất tự nhiên, nụ cười dịu dàng. Sống lưng Tiểu Ly cứ thấy lạnh buốt từng đợt, không còn gì đáng sợ hơn là kẻ xấu bụng giả bộ ấm áp – anh …muốn làm gì?
Cái đĩa ở eo cứng ngắc lành lạnh, Tiểu Ly mất tự nhiên ưỡn thẳng lên, “Dạ được…. Vậy em ra ngoài nhé”.
“Ừ”, Trần Ngộ Bạch cười tủm tỉm gật đầu, “Đến nhà anh nghỉ ngơi, tiện thể dọn nhà giúp anh”.
Đó mới là chuyện Núi Băng sẽ làm! Bóc lột, đàn áp, tóm lại không để cô yên. Tiểu Ly lúc này không hề oán thán, so với bộ dạng dịu dàng lúc nãy của anh thì cô quen với Trần Ngộ Bạch này hơn.
Cửa đóng lại, anh nhìn theo hướng cô biến mất mãi, ánh mắt lạnh dần.
An Tiểu Ly, anh cũng muốn học cách thuận theo em. Nhưng, em thật là không ngoan.
Quán ăn hẹn Tần Tống không xa chung cư của Tần Tang lắm, lúc ra về, cô không cho Lý Vi Nhiên đưa về mà đi bộ một mình.
Lúc này đã vào thu, không gian tiêu điều buồn bã. Chắc là vì vừa qua giờ cao điểm đi làm nên trên đường khá vắng vẻ. Thỉnh thoảng có chiếc lá thu lìa cành mới khiến Tần Tang cảm thấy đây không phải là một bức tranh thủy mặc.
Gió se se lạnh, cuốn lá bay rào rào, như thể hữu thanh hữu hình. Tần Tang khép chặt vạt áo khoác, hai tay khoanh lại, một mình đi trên con đường ngô đồng rậm rạp yên tĩnh.
Định nghĩa đặt cho cuộc đời mình trước kia, hình như đã hoàn toàn sụp đổ từ khi Lý Vi Nhiên xuất hiện.
Tang Tang, vì anh ấy, mạo hiểm một lần được không?
Cho dù sẽ bị tổn thương thật sự, thì cũng phải yêu anh ấy.
Tần Tang nghĩ tới đây, mỉn cười ngọt ngào, rồi lấy điện thoại ra khỏi túi.
Thư ký hiếm khi nhận được cuộc điện thoại của cô Ba này, tưởng có việc gấp nên vội chuyển máy ngay cho Tần Uy lúc này đang họp qua webcam.
“Bố, khi nào bố có thời gian? Con muốn nói chuyện với bố về Trình Hạo”, Tần Tang trịnh trọng nói.
Tần Uy khựng lại, giọng có vẻ đã hiểu ra, “Ồ, bố cũng đang muốn nói chuyện với con, tối về ăn cơm đi”.
“Dạ, được, bố, tối gặp”. Tần Tang cúp máy rồi lại bấm một số khác, lần này giọng nhẹ nhõm hơn nhiều, “Trình Hạo? Là em… Em muốn hủy hôn ước với anh”.
Cuối cùng cô đã nói ra. Nhìn con đường thẳng tắp phía trước, khóe môi Tần Tang thoáng nụ cười, ánh mắt kiên định.
Vi Nhiên, Tang Tang chọn dũng cảm vì anh.
Bạn đã từng gặp tình huống thế này chưa?
Biết rõ không nên nhìn, không có gì đáng nhìn, tốt nhất là đừng nhìn… nhưng cuối cùng, bạn vẫn bất chấp tất cả đển nhìn.
Nên khi câu “hay không” lạnh lùng của Trần Ngộ Bạch vang lên, An Tiểu Ly hối hận vô cùng: Tò mò hại chết con mèo! Cứ phán đoán bừa đi thì tốt hơn rồi!
Anh dựa chếch vào cửa thư phòng, cười lạnh lẽo. Bàn tay cầm chuột máy tính của An Tiểu Ly di động với góc độ nhỏ nhất, nhưng vẫn chưa đợi cô chuyển đến dấu X kia, thì anh đã tiến đến. Ôm lấy cô từ phía sau, một tay đặt trên bàn, tay kia đặt trên tay cô, bấm vào con chuột.
“Anh…chẳng phải đi rồi sao?”, Tiểu Ly lắp bắp hỏi. Rõ ràng đưa cô về, thay quần áo rồi đi, sao bỗng dưng quay lại? Lẽ nào anh đã biết từ đầu là cô lấy đĩa CD?
An Tiểu Ly toát mồ hôi lạnh.
Trần Ngộ Bạch cúi xuống dụi đầu vào mặt cô, “Về lấy chút đồ”. Giọng anh không tỏ ra là không vui, “Hôm em tốt nghiệp anh không tới, nên nhờ trường đưa cho một đĩa CD quay cảnh lễ tốt nghiệp, đúng là có mấy cảnh có em!”.
Anh chỉnh lùi lại, cho cô xem những cảnh có cô thoáng qua trong đó. Nỗi hổ thẹn của cô như nước sông Trường Giang, dồn dập không dứt.
Cô cứ tưởng, cái mà cô nhờ giáo sư Tiêu mang tới là đĩa quay cảnh cô đụng vào xe anh hôm đó.
Cô cứ tưởng, anh lấy cái đó ra uy hiếp cô.
Cô cứ tưởng, cái đĩa này chính là thứ khống chế cô.
Cô cứ tưởng, anh cố ý để đĩa ở đó, dụ cô vào bẫy rồi bắt tại trận.
Cô cứ tưởng, Trần Ngộ Bạch thật sự là một kẻ xấu xa chính cống.
Đầu Tiểu Ly cúi càng thấp, Trần Ngộ Bạch dụi vào gáy cô, dịu giọng hỏi bên tai cô: “Sao vậy?”.
Dịu dàng quá, xúc động quá! Tiểu Ly lúc này đã có cả suy nghĩ sẽ ở bên anh trọn đời.
“Sao em lại xem cái đĩa này ở đây?”, Trần Ngộ Bạch bỗng hỏi.
Một luồng điện phóng qua, An Tiểu Ly bỗng từ nỗi cảm động mà chợt tỉnh, lắp ba lắp bắp, không biết nên giải thích cái đĩa vốn nằm trên bàn làm việc của anh tại sao lại xuất hiện trong máy tính ở thư phòng nhà anh.
“Lẽ nào lần trước anh xem rồi quên không lấy ra?”, Trần Ngộ Bạch hình như lẩm bẩm nói một mình.
An Tiểu Ly như được giải thoát, gật đầu như gà mổ thóc.
Trần Ngộ Bạch vuốt mái tóc dài của cô, “Gần đây trí nhớ không tốt lắm. Anh đi làm đây, em