Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341824
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1824 lượt.
cười trước câu nói đùa nhạt nhẽo đó, còn cười rất dịu dàng. An Tiểu Ly tưởng công lực của mình mạnh lắm, cũng cười theo rất đắc ý.
Trần Ngộ Bạch nhướng môi, hơi nghiêng người về phía trước, dực tay nâng cầm cô lên, “An Tiểu Ly, tiền em nợ anh, bắt đầu từ bây giờ, đã trả sạch”.
Tiểu Ly đờ người.
“Em không nợ anh gì nữa. Nếu em thực sự muốn ở cạnh Sở Hạo Nhiên thì, đi đi, anh không ngăn em”. Đôi mắt anh nóng bỏng như có thần, nghiêm túc nói với cô.
“Em từ chối anh ta rồi”, cô chống đũa xuống, lúng túng giải thích với Trần Ngộ Bạch, trong lòng không biết vì sao lại thấy rất bất an.
Trần Ngộ Bạch không nói gì, lặng lẽ nhìn cô, ánh mắt buồn rầu.
Trái tim An Tiểu Ly, say rồi.
“Anh ta là bạn của Tang Tang, em từng yêu anh ấy lúc học đại học. Về sau Tang Tang… tóm lại bọn em đã chia tay. Lần trước lúc anh nhập viện, bọn em lại gặp nhau”, Tiểu Ly thành thực khai báo. Trần Ngộ Bạch vẫn tỏ ra lạnh lùng.
“Tại sao không nói sớm?”, anh hỏi mát mẻ.
An Tiểu Ly cũng to gan, nói thẳng: “Anh cũng có nói gì với em đâu? Mấy hôm nữa anh chuyển công tác phải không? Anh cũng chưa từng nói với em”. Cô cụp mắt xuống tỏ vẻ ấm ức, ăn một miếng cơm trứng chiên, lại lúng túng liếc trôm anh một cái.
Trần Ngộ Bạch lại im lặng, sau đó bất ngờ bùng nổ, kéo mạnh ngăn kéo bàn làm việc, rút một tờ giấy đập xuống trước mặt cô, hậm hực nhìn cô một cái rồi đứng dậy bỏ ra ngoài.
Tiểu Ly liếc nhìn, là một tờ đơn chỉ thiếu mỗi chữ ký của cô, An Tiểu Ly- xin điều sang tổng bộ Lương Thị, chức vụ là – thư ký riêng của tổng giám đốc Trần.
Tờ đơn giọng điệu hống hách ngang ngược, toát lên vẻ kiêu căng thường có của Trần Ngộ Bạch. Tiểu Ly đọc mà nụ cười dần nở rộng.
Mấy hôm sau đó, Trần Ngộ Bạch phớt lờ cô, ngoài trao đổi việc công ra, anh không thèm nhìn cô lấy một cài. Bữa tối cũng không gọi cô đến nấu, bữa trưa thì một mình chạy đến nhà ăn công ty.
Mà một loạt hành động gần như trẻ con này của anh, Tiểu Ly lại cảm thấy thật sự là đáng yêu một cách kỳ cục.
Lão Nghiêm cuối cùng đã giải quyết xong đơn xin vào ký túc xá của cô, hôm đó vừa tan sở, Tiểu Ly đã theo anh ta hào hứng đi dọn nhà.
Tần Tang không ở nhà, chắc đi hẹn hò rồi. Hành lý mấy hôm trước đã dọn dẹp gần xong, chỉ cần thu dọn đồ dùng trong nhà tắm là được.
Trên đường đến ký túc, Tiểu Ly hào hứng hỏi Lão Nghiêm, cô ở đâu, bạn cùng phòng là ai.
“Không phải Lisa hả?”.
Lão Nghiêm đang lái xe lắc đầu, nhìn cô vẻ ý tứ sâu xa, cười hì hì, “Cô yên tâm, là phòng rất sang trọng, bạn cùng phòng cũng là hàng cao cấp”. Nói xong anh ta cảm thấy hình như mình hình dung không đúng lắm nên cười khan mấy tiếng để khỏa lấp.
Con đường trước mặt càng lúc càng quen thuộc, An Tiểu Ly ôm tia hy vọng cuối cùng: Có lẽ công ty phúc lợi tốt, tiểu khu này là một trong những khu ký túc xá?
Đến khi Lão Nghiêm dừng lại trước tòa nhà quen thuộc, bảng số nhà quen thuộc, Tiểu Ly đã hoàn toàn tỉnh ngộ: “Lão Nghiêm?”.
Lão Nghiêm giữ chặt hành lý của cô, nói gì cũng không chịu buông tay.
Cửa mở. Trần Ngộ Bạch mặc đồ ở nhà, vẻ mặt lạnh lùng, “Vào đi”. Anh nói vắn tắt.
Lão Nghiêm giao hành lý mà anh ta giữ chặt cho Trần Ngộ Bạch, “Tôi không vào, tổng giám đốc, ngài đón tiếp bạn cùng phòng nhé! À… ha ha…”. Anh ta cười mấy tiếng tự đắc nhưng bị hơi lạnh trong mắt Trần Ngộ Bạch làm đông cứng, gãi gãi đầu rồi lặng lẽ lùi ra.
Trần Ngộ Bạch dửng dưng nhìn theo bóng anh ta, đến khi không còn nhìn thấy. Anh rất tự nhiên quay sang nhìn An Tiểu Ly, cô đang học theo vẻ kiêu ngạo của Tần Tang, khoanh tay lạnh lùng, vẻ mặt lý trí và bình tĩnh, đợi Trần Ngộ Bạch đến cầu xin.
Nhưng anh chỉ lặng lẽ quay đi, mang theo hành lý của cô vào trong nhà.
Tiểu Ly đứng đợi tới mấy phút rồi bỏ cuộc, Tang Tang, thật không phải kiểu mà cô có thể học được.
Cô xoa xoa gương mặt căng cứng, tiu nghỉu vào trong.
Tần Tang ngồi cả buổi chiều trong quán cà phê gần Lương Thị, trò chuyện với Lý Vi Nhiên qua MSN. Gần tan sở, anh hỏi vu vơ một câu mới biết cô đợi rất lâu ở một nơi rất gần anh.
Anh dọn dẹp đồ đạc rồi vội vàng ra về, thấy Tần Tang thì bất chấp vẫn còn đang ở ngoài đường, ôm siết cô vào lòng hôn đắm đuối.
Tần Tang kiễng chân lên hôn anh, “Buổi tối nấu món ngon cho anh ăn nhé?”.
Lý Vi Nhiên nhướng mày, cúi xuống thì thầm chọc cô: “Ăn gì nào?” Anh phà hơi nóng vào vành tay nhạy cảm của cô, Tần Tang né tránh, đôi mắt lóe lên nụ cười, “Ăn gì cũng được…”
Lý Vi Nhiên thề rằng anh thật sự tưởng là Tần Tang đang đùa anh. Nhưng lúc anh thề thì hai người đã bán khỏa thân, Tần Tang bên dưới bị anh đè xuống, hô hấp khó khăn, gò má đỏ hồng, đôi mắt mơ màng, lấp lánh ánh sáng cám dỗ dưới ánh đèn.
Tiểu Ly dọn đi quá gấp, trong nhà hơi bày bừa, Lý Vi Nhiên giúp dọn dẹp, cứ làm và đùa giỡn với nhau, không biết vì sao rồi quấn lại với nhau: “Tang Tang…”, anh chậm lại, khó nhọc rời cô ra, khép vạt áo cô lại, đứng lên định ra ngoài để bình tĩnh lại.
Anh quay đi nhưng tay bị kéo lại. Tần Tang giữ chặt cánh tay anh, cơ thể mềm mại như con rắn bám riết lấy anh.
Lý Vi Nhiê