Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341833
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1833 lượt.
bao, hôm nay không phải ngày an toàn của em”.
Tiểu Ly có vẻ tức tối lẫn xấu hổ, nhưng vẫn thấy chút ngọt ngào.
Đêm rất yên tĩnh. Trên sàn nhà dưới gầm giường, trong túi quần ai đó, mấy cái bao rất ấm ức: Có ai xấu bụng như anh không! Mấy cái lỗ trên người chúng tôi là do anh tự đâm thủng đấy chứ!
Thế gian này còn có việc nào mất mặt hơn là sau một đêm xuân hoan lạc lại phát sốt hay không?
Lý Vi Nhiên sốt đến mơ mơ màng màng đã cho rằng: Tuyệt đối không có!
Tần Tang bê mâm đồ ăn cười hì hì bước vào, Lý Vi Nhiên nằm ngoẹo trên gối đã thở dài, kéo chăn lên đắp kín mặt.
Thật là mất mặt…
Tần Tang đặt mâm lên tủ đầu giường, nhảy lên giường, kéo chăn của anh ra.
“Được rồi được rồi, em sẽ chịu trách nhiệm với anh! Đừng mắc cỡ nữa, nhé”, Tần Tang vuốt mái tóc của anh lộ ra ngoài chăn, cười nói.
Lý Vi Nhiên chợt tung chăn ra, chộp lấy cô đè xuống giường, nghiến răng hậm hực nhìn cô, nhìn cô vẫn cười hí hí vẻ không sợ chết, anh nheo mắt đầy nguy hiểm: “Thế, lại chịu trách nhiệm với anh lần nữa nhé?”.
Tần Tang không sợ chút nào: “Em còn muốn thế nữa kìa! Chỉ sợ anh làm một lần lại sốt một lần, lỗ lắm…”
Lý Vi Nhiên hận đến ngứa răng, kéo áo ngủ cô lên cao, “Để anh cho em thử xem có lỗ không…”
“Em xin mà!”, Tần Tang cười, né tránh, “Được rồi, em biết anh không lỗ mà, oan uổng quá oan uổng quá”. Cô cười nịnh nọt, “Em vẫn còn hơi đau, xin Ngũ thiếu gia cao quý nương tay tha cho tiểu nữ được không?”.
Lý Vi Nhiên thích nhất là nghe cô dịu dàng van xin như vậy, ôm chặt lấy cô rồi xoay người nằm lại xuống giường.
Bên Trần Ngộ Bạch, bữa sáng là Cola Cao và bánh nhân kem trứng
Tối qua anh nói chưa “ăn no”, nhưng vẫn hành hạ cô đến khuya. Tiểu Ly không dậy sớm nổi, đành làm qua loa.
Nếu nói bữa tối qua vẫn còn trong phạm vi Trần Ngộ Bạch nhẫn nhịn được, thì bữa sáng nay đã vượt quá sức chịu đựng.
“Anh không muốn uống cái này”, anh bực bội đẩy thức uống nóng hổi ngọt lừ ra, “Gọi điện cho quán ăn, anh muốn ăn cháo thịt gà nấm hương”.
“Anh lớn thế này rồi, không biết gọi điện à?”, Tiểu Ly giả vờ tỏ ra nghi hoặc.
Sắc mặt Trần Ngộ Bạch lạnh lùng: “An Tiểu Ly! Da em ngứa rồi hả?!”
“Ôi chao! Cái này ngon lắm mà! Tiểu Bạch anh càng lúc càng trẻ con, ăn bữa sáng mà cũng bắt em đút sao?”, cô đứng lên, cầm ly Cola Cao của anh, đưa thìa làm động tác đút. Trần Ngộ Bạch đưa tay ngăn lại, cầm ly lên uống cạn, lạnh lùng nhìn cô rồi đứng dậy vào phòng ngủ thay đồ.
Tiểu Ly nhìn theo bóng anh, lắc đầu bất lực. Thật là… đứa bé này càng lúc càng khó dạy.
Đây là mùa thề thốt, Tiểu Ly thề là cô thực sự chỉ nói chơi vậy thôi, ai ngờ đã gọi cả mẹ của “đứa trẻ khó dạy” đó tới.
Trần phu nhân chăm sóc bản thân rất kỹ, trông chỉ như hơn bốn mươi, Tóc chải không rối sợi nào, ăn mặc rất hợp thời trang.
An Tiểu Ly cảm thấy mình càng lúc càng thông minh, vừa nhìn thấy một phụ nữ trung niên xinh đẹp như vậy bước vào, tay cầm chìa khóa là cô lập tức nhận ra đó là mẹ Tiểu Bạch.
Quả nhiên, người phụ nữ xinh đẹp đó lên tiếng rất lịch sự: “Chào cô, tôi là mẹ của Trần Ngộ Bạch. Cô là?”.
Tiểu Ly cố gắng nuốt miếng bánh kem xuống. “Chào bác… cháu là An Tiểu Ly”.
Bà Trần mỉn cười gật đầu, trong lòng lại không vui mấy: con gái con đứa, răng còn dính đồ ăn, mà cười to như thế làm gì?
Trần Ngộ Bạch nhìn thấy bà thì không phản ứng gì nhiều, chỉ gọi “mẹ” một tiếng, sau đó hỏi vu vơ: “Sao mẹ tới đây?”.
“Lâu lắm con không về nhà, mẹ đến thăm thôi”, bà Trần nhìn con trai, nụ cười phát ra tự đáy lòng, “Hôm nay bận không?”
“Rất bận”, Trần Ngộ Bạch dịu sắc mặt, vỗ vỗ vai mẹ tỏ ra thân mật, “Con phải chuyển về tổng bộ, mấy hôm nay bận bàn giao, hôm nay thực sự không có thời gian, buổi tối con về sớm, mẹ nấu canh cho con ăn nhé?”
Con trai nói muốn ăn canh bà nấu, bà Trần đương nhiên rất vui, gật đầu rồi dịu dàng nói: “Vậy mẹ ở đây chờ con, con về sớm nhé!”.
“Em khỏi phải lên công ty, hôm nay cho em nghỉ, ở nhà với mẹ anh”. Trần Ngộ Bạch vỗ vỗ mặt cô, bỗng cúi xuống ôm lấy cô, “Lấy túi công văn cho anh, anh đi làm đây. Mẹ, con đi”.
Lý Vi Nhiên nói bị sốt chết cũng còn hơn mất mặt, quyết không đi bệnh viện. Tần Tang đành mang thêm chăn gối ra, đè lên anh cho toát mồ hôi.
Lúc An Tiểu Ly gọi tới, Lý Vi Nhiên đã ngủ say, nhưng Tần Tang sợ làm anh thức giấc nên cầm điện thoại ra ngoài ban công.
“Cấp cứu đây!”.
“Nói!”, ngoài ban công gió thổi vù vù, Tần Tang run cầm cập, thốt ra một chữ từ kẽ răng.
“Mẹ Tiểu Bạch tới, bây giờ đang ở trong nhà bếp cách tớ mười mét, Tiểu Bạch đi làm rồi, bảo tớ ở cạnh… mẹ anh ấy!”.
“Đồ nhát gan”, Tần Tang làu bàu. Tiểu Ly không nghe rõ, hỏi lại: “Gì cơ?”
“Không có gì. Cậu nghĩ sao?”.
“Ưm… tớ vẫn thích kiểu bà mẹ thô lỗ như cô Trần nhà tớ hơn, dạng quý phụ phu nhân thế này tớ không thích…”
“…Nói trọng tâm đi! Tớ đang ở ngoài ban công, lạnh chết đây!”.
“Hả? Vậy sao cậu không vào trong?”
“Vi Nhiên đang ngủ”.
“Tần Tiểu Tang! Hai người! Hai người! Hai người…”
“…Phải! phải! phải! Bọn này ‘ấy’ rồi. Cậu nhanh lên, còn chuyện gì khô