Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342784

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2784 lượt.

thương mà còn chẳng khác nào trát bùn lên mặt Giản gia…
Cô suy nghĩ sâu xa một hồi, chuẩn bị gọi điện cho Doãn Lạc Hàn để bàn bạc, điện thoại trên bàn làm việc lại reo vang. Lâm Hạo Ngôn gọi cô lên tầng mười lăm.
Trong văn phòng xã trưởng, Lâm Hạo Ngôn và cô nói chuyện một hồi, đại ý chính là về việc cô được thăng lên chức Chủ biên. Cuối cùng Lâm Hạo Ngôn hỏi cô có muốn đề cử ai tiếp nhận vị trí Phó chủ biên của mình không. Cô do dự một hồi, nói còn chưa nghĩ đến, hôm sau sẽ cho hắn câu trả lời.






Vừa đi ra từ văn phòng Lâm Hạo Ngôn, Trịnh Trác trùng hợp cũng tìm cô, dặn dò cô một chút về việc tiếp nhận vị trí mới. Cô tốc ký ghi lại. Một buổi sáng cứ như vậy mà trôi qua rất mau…
Những ngày bận rộn chuẩn bị cho kì tạp chí sắp ra, cơm trưa đều do Chu Hiếu Linh gọi cho cô. Hôm nay cô cũng không bận lắm, nếu cứ ngồi trong văn phòng có lẽ sẽ buồn chết mất, bởi vậy cô quyết định đi ra ngoài ăn cùng Kỉ Tích Vân, cũng coi như là hít thở không khí.
Thang máy xuống đến tầng thứ 7, vài người đi vào hoa chân múa tay kịch liệt như đang thảo luận một chuyện cực kì nóng hổi. Mân Huyên không muốn nghe cũng phải nghe.
“Ôi…. Mọi người biết không? Tin hot, tin hot, cực hot!! Giản thị vừa công bố trên báo, thiên kim tiểu thư của Giản thị chính thức giải trừ hôn ước với Đường Thịnh tổng tài Doãn Lạc Hàn đó……”
“Ở đâu cũng thấy nói chuyện này luôn……”
“Chỉ Dao…” Mân Huyên đau xót nhìn cô bạn thân. Chỉ Dao nói những lời này căn bản là muốn bảo vệ cho Doãn Lạc Hàn.
“Mân Mân, cậu biết không? Bây giờ mình không quan tâm người khác nghĩ gì nữa. Mình chỉ thấy đau… đau… đau quá……” Cái dĩa trên tay Chỉ Dao rơi xuống mặt bàn, nước mắt cũng theo đó mà chảy ra…
Mân Huyên vội rút mấy tờ giấy, luống cuống lau nước mắt cho Chỉ Dao “Chỉ Dao, cậu đừng khóc…… Có chuyện gì cậu nói cho mình biết…… Xin lỗi… Chỉ Dao, mình xin lỗi……”
Cảm giác áy náy chồng chất đi lên. Cô cảm thấy mình thật tồi tệ, lại khiến cho người bạn thân nhất đau khổ đến như vậy…….
Nghe Mân Huyên liên tục xin lỗi, Chỉ Dao ngừng khóc, lắc lắc đầu “Mân Mân, đừng nói như vậy… Mình phải xin lỗi cậu mới đúng…… Mình thích Chính Vũ mất rồi…… Mình biết cậu ấy là hôn phu của cậu…… Nhưng mà mình không khống chế được tình cảm… Mình suốt ngày chỉ nghĩ đến cậu ấy thôi………… Mân Mân, mình xin lỗi………..”
Thì ra Chỉ Dao đau khổ vì chuyện này! Mân Huyên nhanh chóng bình tĩnh, dịu dàng an ủi Chỉ Dao “Nha đầu ngốc, mình biết cậu có cảm tình với Chính Vũ, mình biết…… Thật ra mình và cậu ấy còn chưa đính hôn…. Cậu ấy cũng không phải hôn phu của mình……”
Không ngờ Chỉ Dao lại càng khóc to, nức nở nói “Mân Mân, cậu không cần như vậy……… Mình không nên có tình cảm với Chính Vũ…… Thời gian gần đây mình sợ…. sợ……. nên không dám tới tìm cậu…… Mình trốn trong nhà, mình muốn mình tỉnh lại, nhưng mình không thể khống chế được…… Bất luận là ăn cơm, ngủ, hay làm bất cứ chuyện gì, trong đầu mình cũng chỉ có hình bóng của cậu ấy……”
Mân Huyên sửng sốt. Chỉ Dao thật sự là rất đơn thuần thiện lương. Thì ra trong suốt khoảng thời gian vừa rồi cô ấy vẫn luôn mâu thuẫn như vậy… Cô đương nhiên hiểu rõ tâm tình của cô ấy, bởi cô cũng đã từng có cảm giác như vậy……
Mân Huyên lại rút khăn giấy, lau nước mắt trên mặt Chỉ Dao, dùng giọng điệu nghiêm túc nói “Thật đó, Chỉ Dao, mình và Chính Vũ không hợp. Nên Chính Vũ không phải của mình……”
“Thật… thật sao? Mân Mân, cậu không cần… không cần gạt mình……” Chỉ Dao rõ ràng còn chưa tin, vẫn thút thít, lời nói đứt quãng “Cậu… cậu mắng mình đi… cho mình tỉnh ra…… Mình không cố ý… mình không phải cố ý thích cậu ấy đâu ……”
Mân Huyên vội đi qua, ngồi cạnh Chỉ Dao, chăm chú nhìn người bạn tốt “Đương nhiên là thật, mình có thể thề, bây giờ mình và Chính Vũ không có quan hệ gì cả. Chỉ Dao, cậu có thể thích cậu ấy……”






Gương mặt Chỉ Dao đang nhem nhuốc đầy nước mắt, sau khi nghe Mân Huyên nói những lời này, cô lại tròn mắt ngây ngốc một hồi. Mãi một lúc sau, dường như cô mới tiêu hóa được những gì Mân Huyên vừa nói, liền ngừng khóc, mỉm cười yếu ớt “Mân Mân, cám ơn cậu……”
Mân Huyên lấy tay lau đi nước mắt trên mặt Chỉ Dao, thấp giọng nói “Chúng mình là chị em tốt mà, không phải sao? Đừng nói cám ơn, Chỉ Dao. Mình chỉ hi vọng bọn mình mãi mãi là bạn thân như thế này. Nếu cậu phát hiện ra mình làm chuyện gì có lỗi với cậu, mong cậu đừng giận mình…..”
“Đương nhiên là không rồi, Mân Mân, chúng mình mãi mãi là bạn tốt.” Chỉ Dao nở nụ cười, gương mặt e lệ đỏ ửng “Chiều… mình sẽ tới khách sạn tìm cậu ấy……”
“Chỉ Dao……” Giải quyết xong tâm bệnh của Chỉ Dao, cô mới chợt nhớ ra… Chỉ Dao không biết Chính Vũ đã về Hàn Quốc. Bây giờ phải nói với cô ấy như thế nào đây? Nếu nói Chính Vũ sẽ không về Trung Quốc nữa, Chỉ Dao vừa mới vui vẻ được một chút không phải sẽ lại buồn rầu sao?
“Không biết cậu ấy thích kiểu con gái như thế nào nhỉ? Mân Mân, cậu nói xem, mình nên mặc như thế nào để đi gặp cậu ấy?” Chỉ Dao