Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Căn Phòng Nhung Nhớ

Căn Phòng Nhung Nhớ

Tác giả: Minh Tiền Vũ Hậu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341375

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1375 lượt.

hái Bình Dương.
Mãn Tâm nói: “Anh ấy đã từng nói: Những người từ lục địa đến một nơi không có đường nào để đi, chỉ có biển rộng mênh mông như thế này rất dễ bi quan chán đời. Lúc ấy mình vẫn rất đắc chí, nói là sao có thể thế được, bên ấy biển trời rộng lớn hơn mà! Anh ấy nói, trời đất mênh mông nhưng không có nhiều chỗ để đi”.
Chị họ tôi khuyên cô ấy rất lâu. Mãn Tâm nói: “Mình chưa bao giờ có ý nghĩ chán sống, mình chỉ trả giá vì sự bồng bột của mình. Bây giờ mình chẳng sợ gì cả. Mình cũng biết mình muốn làm gì”.
Lúc tiễn cô ấy, suốt đường đi chị họ tôi ôm cô ấy vào lòng, ở sân bay hai người cũng lưu luyến không rời, ôm nhau hết lần này đến lần khác. Trên đường về chị họ tôi cắn tay khóc. Nếu không nhìn thấy dáng vẻ khiến người ta xót xa của Mãn Tâm thì thật sự cảm thấy hai người con gái này có vấn đề.
Về sau Mãn Tâm về nước nghỉ phép, sau đó từ chức. Tôi nghe chị họ nói cô ấy đến Đồng Cảng. Mùa hè năm ấy tôi đến Trung Quốc du lịch, muốn sang bên này thăm cô ấy. Mãn Tâm lúc ấy có chút yên lặng, ít nói như bây giờ. Tôi không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với cô ấy, cũng không tin đây là ảnh hưởng do anh chàng Oliver nào đó gây ra. Mỗi lần gặp cô ấy đều thấy những dáng vẻ khác nhau, so với cảm giác lần đầu tiên gặp, sự trầm tĩnh này khiến tôi lo lắng, dường như cô ấy đang giấu giếm tâm sự gì đó rất nặng nề. Tôi chỉ muốn làm cho cô ấy vui lên một chút”.
Hà Thiên Vĩ nói một mạch, sau đó hỏi: “Cô hiểu chứ?”.
Đào Đào im lặng một lúc: “Căn phòng nhung nhớ, không biết ai may mắn như thế”. Một đôi bướm màu hồng nhạt bay ra từ bụi hoa, lượn vòng. Cô giơ ngón tay: “Anh nhìn chúng kìa, nhất định là một đôi”.
“Chưa nghe câu chuyện Lương – Chúc[3'> sao?". Hà Thiên Vĩ lườm cô: “Hãy nhớ những gì tôi nói, đừng nói với Mãn Tâm, cũng đừng gán ghép cô ấy với Tề Dực. Cô ấy cần một người có thể bao dung cô ấy chứ không phải một anh chàng hành tung không rõ ràng!”.
[3'> Lương Sơn Bá - Chúc Anh Đài là một truyền thuyết Trung Quốc về chuyện tình bi thảm của một đôi trai gái, Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài hay còn được gọi tắt là Lương - Chúc.
Tề Dực đứng trong bóng râm cửa sổ, nghe thấy những câu chữ ngắt quảng, thấp thoáng chắp ghép thành một câu chuyện liền mạch. Đến giờ đã hẹn, lò nướng phát ra tiếng kêu inh tai.
Buổi tối, A Tuấn cùng Thu Trang đến Căn phòng nhung nhớ, còn mang theo một cây guitar.
Thái Mãn Tâm hỏi: “Ở Việt Nam có chơi không?”.
“Rất ít khi chơi, vừa phải buôn bán vừa phải đi học, cũng rất bận”. A Tuấn cười, khoác vai Thu Trang: “Đáng tiếc là kỹ thuật không giỏi lắm, nếu không cũng đã sớm lừa được cô ấy”.
“Lâu lắm không bảo dưỡng, cần đàn cong rồi”. Thái Mãn Tâm cầm cây đàn của anh ta, giơ ngang tầm mắt: “Vẫn là cây đàn chị tặng cậu chứ, sao xứng với chị đây? Chi bằng dùng đàn của chị trước”. Cô quay người, không lâu sau vác hộp đàn ra.
‘Đổi hộp mới rồi? E là cái hộp này còn đắt hơn cả đàn”. A Tuấn lè lưỡi.
‘Lần trước về Bắc Kinh, sắm cái mới”. Cô lấy ra một chiếc guitar rất bình thường, ôm trước ngực, khẽ gảy dây đàn, điều chỉnh lại âm.
A Tuấn cầm cây đàn và hỏi: “Hát cái gì được nhỉ, hay là Vạn bất đắc dĩ”.
Thái Mãn Tâm cười: “Có phải là cậu chỉ biết bài này không?”. Cô quay sang hỏi Tề Dực: “Anh có biết chơi không?”.
“Trước đây biết một chút, có điều lâu lắm không chơi, vết chai trên tay trái không còn nữa’.
‘Thử xem sao, cùng chơi”. A Tuấn đưa cây đàn của mình cho anh.
Tề Dực cắt móng tay, ôm chiếc guitar: “Mọi người đừng cười nhé. Hát một bài hát cũ”.
Anh nhận ra mình đã mất đi một thứ rất quan trọng
Năm ấy anh cần dũng khí để quen em
Nó giúp anh mạnh dạn nói với em tình cảm của anh
Bây giờ anh sợ phải nhớ lại những gì đã qua
Mất ngủ đã chiếm phần lớn thời gian sau khi em đi
Nếu không lúc này anh nên ở phòng của em
Đọc lại bức thư đầu tiên và bức thư cuối cùng em viết cho anh
Sự thay đổi đó mất bốn năm ba tháng bảy ngày
...
Anh hát chay, chỉ đánh những hợp âm đơn giản, tùy ý nhưng càng làm nổi bật giọng hát cao và thanh.
Anh thử dũng cảm một chút nhưng em không ở bên cạnh anh
Sự kiên cường và tự tin của anh là nhờ có tình yêu
Anh nhất định phải dũng cảm một chút; cho dù em không ở bên cạnh anh
Quyết định và lời xin lỗi của em không thể thay đổi được ngày mai của anh
...
Bản nhạc kết thúc, Đào Đào vỗ tay khen hay. Hà Thiên Vĩ thì coi thường: “Thì ra chỉ biết dăm ba hợp âm”.
A Tuấn nói: “Tôi cũng hát bài này rồi, có điều mấy chỗ anh dùng hợp âm G, tôi nghĩ dùng Em hay hơn’.
“Lâu lắm không hát rồi”. Tề Dực bỏ đàn xuống: “Hơi vấp’.
Thái Mãn Tâm cầm cây đàn, tùy hứng gảy đàn và hát: “Tình yêu thật sự cần dũng khí, tin rằng sẽ ở bên nhau”. Cô mỉm cười ngượng ngùng: “Kết quả của sự dũng cảm chẳng phải là vỡ đầu chảy máu sao?”.
“Lại nghĩ đến chuyện trước đây à? Mặc dù chị quay lại Đồng Cảng em rất vui nhưng không tán thành chuyện chị ở lại đây, cũng không tán thành chuyện chị tìm chị Mai”. A Tuấn cùng cô vào bếp lấy hoa quả: “Quên đi quá khứ và anh Hải sẽ tốt hơn”.
“Có lúc tôi rất ngưỡng mộ bà