Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Căn Phòng Nhung Nhớ

Căn Phòng Nhung Nhớ

Tác giả: Minh Tiền Vũ Hậu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341372

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1372 lượt.

ô ấy phản đối rất gay gắt, nghĩ rằng anh là người không đứng đắn”. Anh Thành cười chế nhạo: “Quả thực anh không phải là người an phận. Về sau được người nhà giới thiệu, cô ấy lấy một Hoa kiều, hơn cô ấy rất nhiều tuổi, cuộc sống không hạnh phúc”.
“Nếu cô ấy biết anh vẫn nhớ đến cô ấy thì sẽ cảm thấy được an ủi”.
“Cô ấy biết. Nếu cô ấy quay về, anh vẫn hy vọng được ở bên cô ấy”. Anh Thành xua tay: “Không nhắc đến chuyện này nữa, toàn là nói mơ, anh không thể cho cô ấy một cuộc sống ổn định”.
Thái Mãn Tâm nhìn Giang Hải từ phía xa: “Anh Thành, cảm ơn anh vì đã an ủi em”. Cô cúi đầu: “Nhưng em không muốn bịa một lý do lãng mạn như thế để làm tê liệt mình. Chỉ là em đã nghĩ nhiều thôi, có lẽ anh ấy chẳng nghĩ gì”.
“Không thể coi là hồ đồ được, quả thực A Hải rất được yêu quý”. Anh Thành mỉm cười chỉ tay về phía A Hải: “Rất kool, có thể nghiêm mặt kể chuyện cười, cũng rất thông minh, có nghĩa khí với bạn bè. Lúc chơi đàn rất dịu dàng. Thích người đàn ông như thế này cũng không có gì phải xấu hổ. Chỉ là cậu ấy vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng để hứa hẹn với ai. Cậu ấy vẫn còn quá trẻ con, không có ý định muốn yên phận”.
Thái Mãn Tâm mím môi gật đầu, khóe mắt ướt nhòe.
Anh Thành vỗ vai cô: “Hi, A Hải đến rồi, có chuyện gì em có thể nói thẳng với cậu ấy”.
“Tôi phải về đây”. Sau khi anh Thành đi, Giang Hải tỏ ra khó chịu: “Chạy suốt một ngày, tôi muốn nghỉ ngơi”.
“Em muốn nói chuyện với anh”. Thái Mãn Tâm đứng dậy, chắn trước mặt Giang Hải, nhìn anh chằm chằm.
Giang Hải im lặng một lúc, nhìn về phía cửa: “Vừa đi vừa nói”.
Thái Mãn Tâm không biết nói từ đâu, thậm chí không biết mình mong muốn điều gì. Dường như cho dù làm thế nào cũng chỉ có thể khiến hai người càng ngày càng xa cách. Cô biết nhất định là ánh mắt của mình vô cùng ai oán, ẩn chứa vẻ lưỡng lự mà từ trước tới nay cô rất căm ghét. Nhưng lúc này đây cô không có dũng khí và sức lực để vờ như không có chuyện gì xảy ra.
“Gần đây cô không vui”. Giang Hải nói: “Không vui vẻ giống như lúc cô mới đến”.
Thái Mãn Tâm gật đầu.
“Đừng buồn, như thế trông cô rất già. Mọi người đều nói trông tôi trẻ. Đó à vì tôi rất ít khi nghĩ tới những chuyện không vui. Tôi chỉ hy vọng ngày nào cũng vui vẻ”.
“Anh chưa bao giờ bận tâm tới ai sao?”. Cô không kìm được hỏi.
“Tôi đã nói rồi, cô không hề hiểu tôi. Có rất nhiều cô gái thích tôi, luôn luôn là như vậy, tôi không cần phải bận tâm đến ai”. Giang Hải nghiêng người, nhìn cô như cười: “Tôi đã từng có rất nhiều bạn gái, tôi rất lăng nhăng”.
‘Anh Thành nói đúng, chúng ta là người ở hai thế giới”. Thái Mãn Tâm gượng cười: “Tôi rất nghiêm túc, không có cách nào coi đó là chuyện bông đùa”.
“Con đường của chúng ta không giống nhau. Cuộc sống của tôi là một trò chơi”. Giang Hải đứng dậy: “Tôi không có sự lựa chọn khác”.
Ánh trăng rọi chiếu khiến xung quanh phảng phất màu sáng u ám, sóng biển san phẳng dấu chân ban ngày, bãi cát bằng phẳng, mềm mịn.
“Ôm em một cái nhé”. Thái Mãn Tâm giơ hai tay: “Lần cuối cùng”.
Giang Hải không từ chối, ôm cô vào lòng.
Cảm nhận thấy cánh tay ấm áp, rắn chắc vòng qua người mình, chân thực nhưng dường như trong nháy mắt sẽ tan biến. Cô xiết chặt hai tay sau lưng Giang Hải, muốn khóc nhưng không khóc được.
“Được rồi”. Anh xoa tay cô, khẽ cười: “Cái ôm này cũng quá lâu rồi, dường như vĩnh viễn sẽ không kết thúc”.
“Anh thật sự không có bất kỳ tình cảm nào với em sao?”. Thái Mãn Tâm nghe thấy giọng nói ù ù của mình.
“Nếu phải nói, ý nghĩ đen tối có tính không?”. Anh khẽ mỉm cười.
Thái Mãn Tâm đấm mạnh vào lưng anh.
“Tôi đã nói rồi, tôi là người xấu. Vì sao cô cứ thích tôi, hả?”.
Cô gục đầu vào lòng Giang Hải: “Không biết. Chẳng phải người ta nói những cô gái ngoan thường thích những anh chàng hư hỏng sao?”.
“Không phải ngày nào tôi cũng chỉ ăn uống chơi bời. Tôi cũng có việc riêng phải làm. Tôi rất bận, thường xuyên ngủ không ngon. Vì thế ngày nào tôi cũng uống rượu là để có thể nằm xuống là ngủ ngay. Có điều nếu tôi ở cùng cô quá muộn thì sẽ không ngủ được”. Giang Hải đặt tay lên vai cô, muốn đẩy cô ra: “Còn nữa, đừng có ôm tôi giống như bây giờ, nguy hiểm lắm đấy. Cô không biết sao? Tôi là một người đàn ông bình thường, cho dù tôi có tình cảm với cô hay không thì cơ thể của tôi sẽ không từ chối một cô gái xỉnh đẹp ngã vào vòng tay mình”.
Thái Mãn Tâm áp mặt vào ngực anh: “Em không sợ, thực ra anh vốn có rất nhiều cơ hội. Em tin anh”.
“Cô tin mèo không ăn tanh sao?”. Giang Hải cười: “Tôi muốn, thực sự rất muốn. Nhưng tôi không thể. Tôi tôn trọng cô, như thế không tốt với cô sao?”.
“Nếu em nói chẳng có gì là không tốt thì sao?”. Thái Mãn Tâm vùi đầu vào lòng anh, giọng nói rất kiên định: “Chỉ cần người mà bây giờ anh nhìn thấy, nghĩ tới là em”.
Cầm hai cánh tay của cô, bàn tay của Giang Hải có chút gấp gáp, nhịp thở bên tai cô cũng trở nên nặng nề. Thái Mãn Tâm vòng tay qua vai anh, phải nhón chân mới có thể áp mặt vào vai anh.
Bàn tay của Giang Hải trượt xuống sống lưng của cô, dừng lại ở vòng eo thon thả. Cô khẽ nhắm


Polaroid