Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Căn Phòng Nhung Nhớ

Căn Phòng Nhung Nhớ

Tác giả: Minh Tiền Vũ Hậu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341370

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1370 lượt.

mắt, toàn thân khẽ run lên, nghiêng đầu, làn môi ươn ướt chạm vào cổ Giang Hải, đầu mũi chạm vào những sợi râu mới mọc trên cằm. Cô từ từ ngẩng đầu, dùng đôi môi mềm mại vẽ những đường nét trên chiếc cằm của anh. Cô hôn lên má anh, nhè nhẹ, hôn đến tận tai.
Cô nghe thấy Giang Hải khẽ kêu một tiếng, đồng thời có thể cảm nhận được sự căng thẳng của anh. Bàn tay của anh áp sát vào người cô, vuốt ve những đường nét gợi cảm. Chiếc áo được vén lên, hơi ấm từ bàn tay anh sưởi ấm làn da trơn mát dưới vòng eo của cô.
“Đến chỗ anh nhé”. Giọng nói của Giang Hải khàn khàn.
Cô gục đầu vào cổ anh, lặng lẽ ngẩng đầu: “Anh đi đâu em sẽ theo đó”.
Một ngọn sóng khổng lồ đập vào rặng đá ven bờ.
Giang Hải giật mình, đẩy Thái Mãn Tâm ra xa. Anh lội xuống nước, bước đến chỗ ngập đầu gối, cúi người vục nước vã lên mặt.
“Biết mình đang làm gì không?”. Anh nghiến răng hỏi: “Cô điên rồi sao?”.
“Đây là cách duy nhất để em có thể ở gần anh”.
“Cô là một cô gái tốt, với tôi mà nói là quá tốt”. Giang Hải đứng dưới nước, nhìn cô với khuôn mặt không chút biểu cảm: “Tôi chưa bao giờ hứa hẹn với bất kỳ ai”.
“Đây là chuyện của em, em sẽ không hối hận, cũng không cần anh phải chịu trách nhiệm gì cả”. Cô ngẩng đầu: “Em đi rồi có lẽ sẽ không quay lại”.
‘Cô còn quá ngây thơ”. Giang Hải lau nước dính trên mặt: “Chẳng phải lúc nãy cô nói không thể chỉ chơi bời rồi thôi sao? Đừng có làm bất cứ chuyện gì nữa. Tôi đã nói rồi, chúng ta có thể làm bạn, làm anh em, những thứ khác miễn bàn, được chứ?”.
Thái Mãn Tâm lắc đầu: “Không được, không được. Em thiếu bạn sao?’.
“Sẽ ổn thôi, cô sẽ ổn thôi. Cô là một cô gái thông minh kiên cường”. Giang Hải bước lên trước, vỗ vai cô: “Chỉ là cô cần thích ứng. Tôi đã yêu và chia tay rất nhiều cô gái, điều đó khiến tôi học cách phải đối diện với tình cảm như thế nào, không yếu đuối nữa. Sau này đừng làm chuyện ngu ngốc nữa. Cô có biết không? Trước cám dỗ như thế này mà phải nhẫn nhịn thật sự rất khổ sở”.
Kết quả của sự việc Thái Mãn Tâm đã sớm lường trước được. Đầu óc của cô sáng suốt hơn tâm hồn của cô nhiều. Chỉ là cô không ngừng làm tê liệt bản thân một cách cố chấp và ấu trĩ. Những tiếng cười nói và những giọt nước mắt bồng bột nhân chìm tất cả những phân tích lý tính và suy luận logic.
Trong mắt chúng ta, so với giấc mơ ban ngày hư vô, sự thật về thế giới cũng không là gì sao? Quá tự phụ, quá tin tưởng rằng bản thân có thể khống chế tất cả sao?
Bao gồm tình cảm dành cho nhau.
Thái Mãn Tâm đi hết một vòng quanh những con phố lớn nhỏ ở Đồng Cảng, cuối cùng tìm thấy một tiệm ảnh có thể rửa ảnh kỹ thuật số. Cô chọn một vài tấm ảnh trong thẻ nhớ để rửa, một phần tặng bà Lục và A Tuấn, một phần tặng anh Thành. Cô do dự một hồi, không biết có nên rửa thêm một phần tặng Giang Hải không. Chủ tiệm ảnh cũng không giục. Thái Mãn Tâm đứng dưới cây dừa râm ran tiếng ve, nhìn mặt biển trong xanh qua khe hở của căn phòng, không biết nên làm thế nào.
“Không cần đâu ạ”. Cô trả tiền, lấy hóa đơn, men theo sườn dốc quay về quán trọ.
“Này, cô đi đâu đấy?”. A Tuấn gọt một quả xoài rồi chạy ra ngoài: “Anh Đức và chị Phương đến Đồng Cảng. Cô không có ở đây nên họ đi giao hàng cho sạp bán hoa quả rồi, lát nữa sẽ quay lại”.
“Còn có em nữa”. Một khuôn mặt đen nhẻm lấp ló sau lưng A Tuấn.
“A, A Hải cũng đến à?”. Thái Mãn Tâm túm váy, ngồi xuống trước mặt cậu bé: “Hôm nay có mang gậy Như Ý đến không?”.
“Chúng em mang xoài đến”. Định Hải lấy trong chiếc cặp sách xộc xệch tờ bài tập đã quăn mép: “Chị phải giúp em làm bài tập thì mới được ăn”.
“Thằng nhóc này, còn đòi ra điều kiện với chị”. Thái Mãn Tâm cốc vào đầu cậu: “Bài tập của mình thì phải tự mình làm”. Cô lại nhớ lại chuyện hồi tiểu học của Giang Hải mà chị Phương đã kể, liền trêu cậu bé: “Không được làm không xong, sáng nào cũng đến trường chép của bạn đâu đấy”.
“Thành tích của em rất tốt”. Định Hải không phục: “Những bài em không làm được, chúng nó cũng không làm được”.
Thái Mãn Tâm cầm cuốn vở bài tập, bài tập còn trống quả nhiên là một bài rất khó. Cô dùng phương trình có thể giải rất nhanh. Nhưng nếu dùng cách tính mà học sinh tiểu học cũng có thể hiểu được thì cũng mất khá nhiều công sức.
Cô kê một chiếc ghế nhỏ ngồi trước cửa, dưới bóng dừa râm mát, cắn bút làm tính trên giấy. Định Hải ngồi trước mặt cô, hai tay chống cằm, cái đầu to, đôi mắt đen láy đảo không ngừng.
“Mãn Tâm!”. A Đức đẩy xe hàng dừng bên đường, chị Phương nhảy từ xe xuống: “Ấy, lại bị thằng nhóc nghịch ngợm nhà chị bám lấy rồi’.
“Không sao ạ, bài tập của nó không dễ chút nào”. Cô gõ cán bút lên đầu: “Á, nếu bắt em học lại tiểu học thì bài tập nghỉ hè sẽ làm em phát điên mất”.
“Đều là kiếm cớ thôi, năm nào cũng không làm xong bài tập, nó cũng chẳng lo lắng gì, viết vội viết vàng vài chữ rồi nộp là xong”. Chị Phương xoa đầu Định Hải: “Lần này cứ đòi đi cùng bọn chị, nói là mang bài tập đến hỏi em”.
Định Hải quay người định bỏ chạy nhưng bị chị Phương túm cổ áo kéo lại: “A Hải lớn đưa em đi, A Hải nhỏ nhà chị buồn rầu suốt một ng


Pair of Vintage Old School Fru