Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Căn Phòng Nhung Nhớ

Căn Phòng Nhung Nhớ

Tác giả: Minh Tiền Vũ Hậu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341374

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1374 lượt.

. Nếu tôi không nhớ những chuyện này có lẽ sẽ vui hơn. Nhưng tôi không quên được, cũng không thể trốn tránh”.
A Tuấn thở dài: “Em không biết hồi ấy hai người làm sao, chị biết anh Hải đấy, anh ấy sẽ không nói với em suy nghĩ của mình”.
“Không sao, tôi không bận tâm lúc đầu anh ấy nghĩ thế nào. Anh ấy đối với tôi thế nào là chuyện của anh ấy. Tôi thích anh ấy là chuyện của tôi”. Thái Mãn Tâm nhìn mặt biển bồng bềnh ánh trăng trong màn đêm ngoài cửa sổ: “Tôi thật sự, thật sự không bận tâm”.






Tự do cô độc
Thái Mãn Tâm - Quá khứ tiếp diễn
Có lẽ ở bên cạnh em, anh đang theo đuổi sự tự do cô độc.
Từ thị trấn Bạch Sa trở về Đồng Cảng, Giang Hải trả xe cho bạn, chuyện trò vài câu rồi đi về phía quán trọ của bà Lục. Thái Mãn Tâm đeo chiếc túi nhỏ, đứng cách một đoạn, rảo bước đi theo.
Đi lên sườn dốc, cúi nhìn những căn nhà màu trắng bên đường, hít hà mùi hương của biển, thấp thoáng nghe thấy tiếng sóng dịu dàng và tiếng máy tàu thuyền. Bỗng chốc cô cảm thấy nhẹ lòng, may mắn vì mình còn có thể quay về thành phố nhỏ bé này.
“Cũng giống Bắc Kinh, nhưng nghe nói tuyết rất lớn”.
“Tôi vẫn chưa nhìn thấy tuyết!”. A Tuấn nghiêng đầu: “Anh Hải, mùa đông cùng đi Bắc Kinh nhé!”. Nhưng bỗng nhiên lại nhụt chí: “Thôi, đi Mãn Tâm cũng không ở đó”.
“Năm nay không ở đó, năm sau sẽ quay về mà”. Cô cười: “Đi đi, đến lúc đó tôi mời anh ăn thịt dê, cả lẩu nữa”. Sau đó nhìn Giang Hải: “Tên sâu rượu này, có Nhị Oa Đầu (một loại rượu) là được rồi chứ”.
“Tối phải đi rồi”. Giang Hải đứng dậy: “Hai ngày này bảo A Tuấn đưa cô đi chơi”.
Thái Mãn Tâm ôm gối ngồi trên ghế: “Vậy thì bữa tối có thể đến quán anh Thành chứ?”.
Anh “ờ” một tiếng rồi lại lắc đầu nói: “Không biết, chưa có ý định”.
Cô cũng không hỏi tiếp nữa, quay lại cùng A Tuấn tiếp tục chủ đề chơi đùa dưới tuyết.
Đứng ngoài ban công, cúi người nhìn con đường khi màn đêm buông xuống, có vài khách trọ khác bước lại nói chuyện với cô, hỏi cô có thể ăn những món ăn vặt chính thống ở đâu, có thể mua đồ lưu niệm đặc sắc ở đâu, có thể mặc cả được không. Thái Mãn Tâm trả lời từng câu một.
“Hải sản rất ngon, nếu đi máy bay có thể mang một thùng. Tôi thấy có người mang bằng thùng nhựa”. Cô nói: “Tôi cũng lười vác về, vận chuyển phiền phức, người nhà cũng không thích ăn lắm”.
“Cô không phải người ở đây?”. Đối phương ngạc nhiên: “Tôi thấy cô rất thân với những người trong quán trọ, còn tưởng cô giúp việc ở đây”.
“Chỉ là tôi sống ở đây khá lâu thôi”.
“Thật tốt, cô vẫn còn là sinh viên đúng không, có kỳ nghỉ dài thật. Mỗi lần đi du lịch tôi đều rất sợ kết thúc, cứ như là những nơi ấy đều đã qua không thể nhìn thấy được nữa. Bởi vì lần sau lên kế hoạch, đều muốn đến những nơi khác”.
“Tôi cũng không biết là mình có quay trở lại Đồng Cảng nữa không”. Thái Mãn Tâm có chút buồn phiền, nằm bò trên lan can ở ban công, để mặc cho gió biển thổi bay làn tóc: “Mặc dù bây giờ tôi không muốn rời xa nó một chút nào”.
Thái Mãn Tâm đi đến trước nhà hàng của anh Thành lúc nào không hay, bên trong ồn ào náo nhiệt. Giang Hải và mấy người bạn đều ở đó, tiếng cười nói rôm rả. Cô dừng lại dưới bóng đèn, chần chừ không đi tiếp. Tất cả đều là ảo ảnh xa vời. Bức tranh này đã được định sẵn sẽ là cảnh tượng trong hồi ức.
Thái Mãn Tâm biết rất rõ, trong cuộc đời luôn tiềm ẩn những sự việc không thể biết trước. Điều mình có thể điều khiển được là đừng chạm vào những ảo ảnh đó, đừng để nó trở thành thứ mà mình theo đuổi suốt đời. Cô rất tỉnh táo, cho dù là ai, chẳng qua cũng chỉ là khách qua đường, bước vào cuộc sống của bạn, rời xa cuộc sống của bạn; nếu ép đối phương hay bản thân thay đổi quỹ đạo sống vốn có, cần phải có dũng khí, cũng phải trả cái giá rất đắt.
Khách quan phân tích một chút sẽ biết sự rung động tình cảm lúc đó rất không chân thực. Anh ta tỏ thái độ như không hề gì như thế, hà tất mình phải nghiêm túc như vậy? Chi bằng thả lỏng, tận hưởng niềm vui trong mấy ngày cuối cùng.
Cô muốn tỏ ra nhẹ nhõm nhưng lòng ngực lại bí bức đến nỗi phải vỗ ngực nhiều lần. Cứ như thế nhìn mình làm một chuyện rất ngốc nghếch với một suy nghĩ vô cùng ngờ nghệch. Cô cảm thấy sợ hãi vì sự gàn dở của mình.
Thái Mãn Tâm cứ chần chừ mãi, tiến rồi lại lùi. A Tuấn tinh mắt nhìn thấy, chạy ra ngoài kéo cô vào trong. Cô viện cớ cạnh bàn lớn đông người nồng nặc mùi khói thuốc nên ngồi trong góc chơi với hai con mèo hoang đến kiếm ăn.
Anh Thành bê một đĩa sò lại, ngồi trước mặt cô: “Nghe A Đức nói em đã đến thị trấn Bạch Sa?”.
“Em chỉ muốn đến đó xem thế nào để không nuối tiếc trước khi đi”.
“A Hải đón em về à?”.
Thái Mãn Tâm gật đầu.
“Anh đã nói với em chưa, anh đã từng có một người bạn gái thanh mai trúc mã”. Anh Thành nói: “Anh đã nghĩ cả đời này sẽ ở bên cô ấy. Nhưng lúc cô ấy đi học ở nơi khác, anh lại có tình cảm không rõ ràng với người phụ nữ khác. Mặc dù anh biết như thế là có lỗi với cô ấy”.
“Yêu xa quả thực rất khó duy trì”. Thái Mãn Tâm an ủi.
“Hơn nữa gia đình c


XtGem Forum catalog